Đêm tại biệt thự họ Trần mang một màu sắc đặc quánh và kích thích. Lan Anh đứng trước cửa phòng bố chồng, nhịp tim của một vận động viên vốn dĩ bình thản giờ đây lại đập dồn dập như tiếng trống trận. Cô diện một bộ đồ tập ngắn hơn thường lệ, chiếc áo bra thể thao o ép vòng một căng đầy, để lộ vòng eo con kiến săn chắc và rãnh bụng sâu hoắm – thành quả của bao năm đổ mồ hôi trong phòng tập. Nhưng tối nay, cô biết mình không đến đây để tập những bài tập thông thường.
Cô khẽ gõ cửa. Giọng nói trầm thấp của ông Gia Bảo vang lên từ bên trong: "Vào đi."
Khi cánh cửa khép lại, Lan Anh thấy bố chồng mình đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu mạnh. Ông đã cởi bỏ chiếc áo len, chỉ còn mặc một chiếc quần thun đen đơn giản. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cơ bắp trên lưng ông cuồn cuộn như những dải núi nhỏ, làn da sạm màu đồng bóng loáng lên đầy nam tính. Lan Anh đứng chôn chân tại chỗ, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào ở tuổi này lại mang một sức hút nguyên thủy và mạnh mẽ đến vậy.
"Con đến để... học bài tập đặc biệt ạ," Lan Anh lí nhí, sự tự tin của một nàng Gymer bỗng chốc tan biến trước uy áp của ông.
Ông Gia Bảo quay lại, ánh mắt ông không chút giấu giếm sự thèm khát dành cho cơ thể nóng bỏng của nàng dâu út. Ông đặt ly rượu xuống, chậm rãi tiến lại gần cô. Mỗi bước chân của ông đều mang theo một áp lực vô hình.
"Muốn rèn luyện sức bền, trước hết con phải biết cách chịu đựng áp lực," ông nói, bàn tay to lớn đột ngột nắm lấy eo Lan Anh, kéo mạnh cô sát vào người mình.
Cảm giác va chạm giữa lồng ngực đá tảng của ông và đôi gò bồng đảo mềm mại khiến Lan Anh thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ. Cô cảm nhận được hơi nóng hừng hực và sự cứng cáp từ phía dưới của ông đang áp sát vào đùi mình – một kích thước mà gã chồng Quốc Huy của cô chưa bao giờ đạt tới. Sự chênh lệch quá lớn về bản lĩnh đàn ông khiến Lan Anh hoàn toàn rúng động.
Bàn tay ông Gia Bảo không dừng lại ở eo, ông lần mò xuống vòng hông quả táo săn chắc của cô, bóp mạnh. "Cơ thể con rất tuyệt vời, Lan Anh. Nhưng Quốc Huy nó quá yếu để có thể khai phá hết tiềm năng này. Nó chỉ biết dùng con như một món trang trí, còn ta... ta sẽ dạy con cách để thực sự bùng nổ."
Ông bế bổng Lan Anh lên bằng một tay, dễ dàng như bế một đứa trẻ, rồi đặt cô xuống chiếc ghế sofa rộng lớn. Lan Anh run rẩy, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy hông ông theo bản năng của một người ưa vận động. Cô nhìn thấy sự quyền uy trong ánh mắt ông, và cả sự chuẩn bị của một "vũ khí" khổng lồ đang chực chờ bùng phát sau lớp vải mỏng.
"Bố... bố sẽ làm gì con?" cô thì thầm, hơi thở đứt quãng.
"Ta sẽ cho con thấy, thế nào mới là sức mạnh của một kẻ cầm quyền," ông Gia Bảo khẽ nhếch môi.
Ông bắt đầu tháo bỏ rào cản cuối cùng. Khi "cự vật" vĩ đại của ông lộ ra trước mắt, Lan Anh hoàn toàn kinh ngạc. Nó không giống bất kỳ thứ gì cô từng thấy hay tưởng tượng qua sách vở. Nó đen bóng, gân guốc và mang một sự đe dọa đầy mê hoặc. Cô nhận ra rằng, sự tập luyện bấy lâu nay của mình thực chất là để chuẩn bị cho khoảnh khắc bị khuất phục dưới sự vĩ đại này.
Lan Anh không thể kìm lòng, cô chủ động kéo ông lại gần. Khi sự xâm nhập đầu tiên diễn ra, cô trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác lấp đầy tuyệt đối, đau đớn nhưng đan xen với khoái lạc tột cùng lan tỏa khắp cơ thể. Những cú thúc của ông Gia Bảo vững chãi và mãnh liệt như búa nện, mỗi nhịp đều chạm đến tận cùng nơi sâu thẳm nhất của cô.
Trong căn phòng kín đáo, chỉ còn tiếng da thịt va chạm bạch bạch khô khốc và tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn của nàng dâu Gymer. Lan Anh nhận ra mình đã hoàn toàn bị thu phục. Cô si mê sự thô bạo nhưng đầy kinh nghiệm của bố chồng, si mê cái cách ông điều khiển cơ thể cô như một người thợ rèn đang tôi luyện một thanh kiếm quý.
Chương 8 khép lại với tiếng thở dốc nồng nàn và sự sụp đổ hoàn toàn của ranh giới đạo đức đầu tiên. Lan Anh đã chính thức trở thành "đệ tử" đầu tiên trong hậu cung bí mật của ông Gia Bảo, mở đường cho những nàng dâu tiếp theo bước vào vòng xoáy của tiếng gọi bản năng.