Bữa cơm tối tại gia tộc họ Trần thường diễn ra trong không khí trang nghiêm, nhưng từ khi ông Gia Bảo trở về, nó đã biến thành một "vũ đài" của những cảm xúc ngầm. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng cũng đầy áp bức, bao trùm lên chiếc bàn dài làm từ gỗ cẩm lai nguyên khối.
Ông Gia Bảo ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc ghế bành cao tựa như một ngai vàng. Ông mặc một chiếc áo len mỏng cổ cao, để lộ đường nét cơ bắp vững chãi và đôi vai rộng đến mức áp đảo cả không gian xung quanh. Ở phía đối diện và hai bên, bốn người con trai ngồi phờ phạc, thi thoảng lại nhìn đồng hồ hoặc kiểm tra tin nhắn. Còn bốn nàng dâu, mỗi người lại mang một tâm trạng riêng, nhưng điểm chung duy nhất là sự bồn chồn khó tả khi đối diện với người bố chồng.
Trong suốt bữa ăn, ông Gia Bảo hầu như không nói gì, nhưng ánh mắt ông lại là một thứ vũ khí sắc bén. Ông không nhìn vào thức ăn, mà chậm rãi lướt qua từng nàng dâu một, như thể đang đọc thấu mọi bí mật sâu kín nhất mà họ đang che giấu.
Đầu tiên, ánh mắt ông dừng lại ở Thu Thủy. Cô đang cúi đầu, bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy khi nhớ lại sự tiếp xúc ấm nóng trong căn bếp sáng nay. Khi ông nhìn cô, Thủy bất giác ngẩng lên. Ánh mắt ông như một lời nhắc nhở về cuộc hẹn tại phòng đọc sách vào buổi đêm, khiến cô vội vàng lảng tránh, mặt đỏ ửng vì sự thẹn thùng của một người đàn bà đoan trang đang đứng trước bờ vực tội lỗi.
Tiếp đến là Linh San. Cô dâu thứ này không hề né tránh, ngược lại còn táo bạn dùng ánh mắt sắc lẹm để đáp trả bố chồng. San khẽ liếm môi, một cử chỉ cực kỳ khiêu khích mà cô biết chắc chỉ có ông Gia Bảo mới nhận ra. Ông khẽ nhếch môi, một sự tán thưởng kín đáo dành cho con "ngựa hoang" đang khao khát bị khuất phục này.
Khi ánh mắt ông chuyển sang Thanh Tú, nàng dâu út ngây thơ suýt chút nữa làm rơi chiếc bát sứ. Cô cảm nhận được sự áp đảo mạnh mẽ từ người đàn ông đứng tuổi. Cái nhìn của ông không còn là sự khoan dung của người cha, mà là cái nhìn của một kẻ sở hữu đang đánh giá đóa hoa sen trắng trong vườn kính của mình. Tú cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, sự ngây thơ của cô đang dần tan rã trước uy quyền của ông.
Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại ở Lan Anh. Nàng dâu Gymer đang ngồi thẳng lưng, bộ váy lụa mỏng manh không giấu được bờ vai săn chắc. Cô nhìn thẳng vào ông, trong mắt hiện rõ sự ngưỡng mộ dành cho sức mạnh hình thể và bản lĩnh của người đàn ông đứng đầu gia tộc. Ông Gia Bảo khẽ gật đầu, một ám hiệu mà chỉ Lan Anh mới hiểu về bài tập "thể lực" đặc biệt mà ông đã hứa.
"Các con trai của ta..." Ông Gia Bảo bất ngờ cất lời, giọng trầm hùng khiến những gã con trai đang lơ đãng phải giật mình thẳng người lại. "Nhìn các con héo mòn vì công việc và những cuộc vui phù phiếm, ta thấy thật đáng tiếc cho những người vợ xinh đẹp của các con. Đàn ông không có sinh khí, thì gia đình sớm muộn cũng nguội lạnh."
Minh Triết và Hoàng Nam lúng túng nhìn nhau, còn Quốc Huy thì chỉ biết cúi đầu che giấu khuôn mặt phì phèo vì rượu thịt. Họ không hề nhận ra rằng, ngay chính lúc này, những người vợ của họ đang hướng về phía người cha già với sự khao khát mãnh liệt.
"Bố nói phải ạ..." Đức Anh, người con thứ ba yếu ớt, lí nhí đáp.
Ông Gia Bảo khẽ cười, một nụ cười thâm trầm đầy ẩn ý. Ông đặt ly rượu vang xuống, ánh mắt một lần nữa quét qua bốn nàng dâu, dừng lại ở mỗi người đúng một nhịp tim. Đó là cái nhìn của một vị quân vương đang kiểm kê hậu cung của mình, khiến cả bốn người phụ nữ đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Họ biết rằng, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ trong căn biệt thự này.
"Thủy, lát nữa pha trà sâm mang lên phòng ta. San, hồ sơ của Nam con cũng mang qua nhé. Tú và Lan Anh, những gì ta dặn lúc chiều, đừng quên."
Câu nói của ông Gia Bảo giống như một mệnh lệnh không thể chối từ, cũng là ngòi nổ chính thức cho chuỗi sự kiện đen tối sắp tới. Khi ông đứng dậy bước đi, bóng dáng cao lớn của ông đổ dài lên bàn tiệc, che phủ lên cả bốn đứa con trai tội nghiệp đang hoàn toàn mù quáng trước cơn bão bản năng đang bắt đầu càn quét ngôi nhà chung.