MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản NăngChương 6: Linh San và trò chơi mạo hiểm bên hành lang

Bố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản Năng

Chương 6: Linh San và trò chơi mạo hiểm bên hành lang

902 từ · ~5 phút đọc

Căn biệt thự nhà họ Trần về đêm luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ, nhưng đối với Linh San, đó lại là thời điểm hoàn hảo để những toan tính tội lỗi bắt đầu trỗi dậy. Hoàng Nam, chồng cô, tối nay lại vắng nhà vì một cuộc thương thảo trên bàn nhậu. Đối với San, sự vắng mặt của chồng không còn là nỗi buồn, mà là một cơ hội giải thoát.

Linh San đứng trước gương, chậm rãi thoa một lớp son đỏ thẫm. Cô diện một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu xanh thẫm, mỏng đến mức mỗi bước đi đều khiến tà váy dán chặt vào đôi chân dài thon thả. Cô không khoác thêm áo choàng, mặc cho cái se lạnh của điều hòa hành lang mơn trớn trên làn da trần. San biết rõ thói quen của ông Gia Bảo: đúng mười một giờ đêm, ông sẽ rời phòng làm việc để về phòng ngủ ở cuối hành lang tầng hai.

Cô bước ra ngoài, giả vờ như đang đi xuống bếp tìm nước uống. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng làm việc mở ra. Ánh sáng từ bên trong hắt ra một bóng dài đổ xuống sàn. Ông Gia Bảo bước ra, trên tay vẫn cầm một ly rượu vang đỏ.

“Bố... bố vẫn chưa ngủ sao?” San khẽ nghiêng đầu, để mặc mái tóc xoăn dập dềnh xõa xuống bờ vai thon.

Ông Gia Bảo dừng lại. Ánh mắt ông không hề né tránh, mà thản nhiên quét qua cơ thể cô dâu thứ từ trên xuống dưới. Dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, lớp vải lụa mỏng manh dường như trở nên trong suốt, để lộ rõ những đường cong lồi lõm đầy khiêu khích.

“Ta còn chút việc. Còn con, Nam vẫn chưa về sao?” Giọng ông vẫn bình thản, nhưng có chút gì đó trầm đục hơn mọi khi.

“Anh ấy có bao giờ nhớ đường về nhà đâu bố. Con... con thấy hơi khát.” San tiến lại gần ông, đôi gót chân trần bước nhẹ trên thảm lông. Khi chỉ còn cách ông nửa bước chân, cô giả vờ loạng choạng, bàn tay nhỏ nhắn vịn chặt vào cánh tay rắn chắc của bố chồng để lấy thăng bằng.

Cảm giác tiếp xúc thật đến mức San phải nín thở. Cánh tay ông Gia Bảo cứng như đá tảng, hơi nóng tỏa ra từ lớp áo sơ mi mỏng khiến cô thấy rạo rực.

“Khát sao? Rượu trong ly của ta rất mạnh, con có muốn thử không?” Ông Gia Bảo nhấc ly rượu lên, nhưng ánh mắt ông lại dán chặt vào đôi môi đỏ mọng của nàng dâu.

San không nói gì, cô táo bạo đưa tay nắm lấy bàn tay đang cầm ly của ông, kéo nhẹ về phía mình và nhấp một ngụm nhỏ ngay tại vị trí môi ông vừa chạm vào. Vị rượu chát nồng chảy xuống cổ họng, hòa cùng sự kích thích khi đối diện với người đàn ông quyền lực nhất gia đình này khiến San trở nên liều lĩnh hơn.

“Rượu của bố... thực sự rất nóng.” Cô thì thầm, ngón tay trỏ vô tình hay hữu ý lướt nhẹ dọc theo đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay ông.

Ánh mắt ông Gia Bảo bỗng chốc trở nên tối sầm lại. Ông đặt mạnh ly rượu xuống chiếc bàn trà nhỏ kê sát hành lang, rồi bất ngờ dồn Linh San vào sát bức tường. Một bàn tay ông chống lên tường, bàn tay kia bóp nhẹ lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Con biết mình đang làm gì không, San?”

“Con biết chứ.” San đáp, hơi thở dồn dập, đôi gò bồng đảo căng đầy phập phồng chạm sát vào khuôn ngực vạm vỡ của ông. “Con chỉ đang đi tìm thứ mà con thiếu bấy lâu nay... Một người đàn ông thực sự có thể khuất phục được con.”

Ông Gia Bảo khẽ nhếch môi, bàn tay đang giữ cằm cô từ từ trượt xuống, vuốt ve vùng cổ trắng ngần rồi dừng lại ở quai váy mỏng manh. “Nam nó quá yếu mềm để giữ một con ngựa hoang như con. Nhưng ở đây, ta là người cầm cương. Nếu con đã muốn chơi với lửa, ta sẽ cho con biết cái giá của sự thiêu đốt.”

Nói rồi, ông không chút ngần ngại cúi xuống, hơi thở nồng mùi rượu vang phả vào hõm cổ cô, khiến San run lên bần bật. Sự áp đảo về hình thể và quyền uy của bố chồng lúc này khiến cô hoàn toàn tê liệt trong khoái lạc. Cô nhận ra rằng, những gã đàn ông trẻ tuổi ngoài kia, kể cả chồng cô, đều chỉ là những đứa trẻ trước người đàn ông này.

“Tối mai, hãy mang hồ sơ mà ta dặn đến phòng ta. Đừng để ta phải đợi lâu.”

Ông Gia Bảo buông cô ra, cầm lấy ly rượu và quay lưng bước đi, để lại Linh San đứng tựa vào tường, hơi thở đứt quãng và đôi chân mềm nhũn. Trò chơi mạo hiểm bên hành lang đã khép lại, nhưng ngọn lửa bản năng trong lòng nàng dâu thứ đã chính thức bùng cháy, một ngọn lửa mà chỉ có sự "quyền uy" của bố chồng mới có thể dập tắt.