Trong số bốn nàng dâu, Thanh Tú là người nhỏ tuổi nhất và cũng là người mang vẻ đẹp thuần khiết nhất. Cô là vợ của Đức Anh, người con trai thứ ba của ông Gia Bảo. Đức Anh vốn dĩ là một người có thể chất yếu ớt từ nhỏ, lại thêm tính cách nhu nhược, nên trong cuộc hôn nhân này, Thanh Tú giống như một đóa hoa sen trắng bị đặt nhầm vào một góc vườn u tối. Cô sống lặng lẽ, phục tùng và luôn giữ khoảng cách chừng mực với mọi thành viên trong gia đình.
Thế nhưng, sự xuất hiện của ông Gia Bảo đã làm đảo lộn thế giới nội tâm vốn dĩ rất bình lặng của cô. Khác với những anh con trai luôn mang vẻ mệt mỏi, người bố chồng này lại toát ra một thứ từ trường mạnh mẽ khiến Thanh Tú mỗi khi đối diện đều cảm thấy vừa sợ hãi, vừa bị lôi cuốn một cách lạ kỳ.
Chiều hôm đó, trời đổ một cơn mưa rào bất chợt. Thanh Tú đang ở ngoài vườn kính để chăm sóc mấy chậu lan quý thì tiếng sấm nổ vang trời khiến cô giật mình, đánh rơi chiếc bình tưới nhỏ. Ngay lúc cô đang bối rối nhặt lại, một bóng đen cao lớn bao trùm lấy cô từ phía sau.
"Trời mưa sấm chớp, con nên vào nhà thì hơn."
Giọng nói của ông Gia Bảo vang lên ngay sát đỉnh đầu. Thanh Tú xoay người lại, bắt gặp ông đang đứng đó, tay cầm một chiếc ô lớn. Do trời mưa, chiếc áo thun mỏng của ông bị nước hắt vào, dính chặt lấy cơ thể, phô diễn trọn vẹn những khối cơ bắp rắn chắc và khuôn ngực vạm vỡ như một bức tượng tạc.
"Dạ... con... con vào ngay đây ạ." Tú cúi đầu, mặt đỏ ửng. Cô cố gắng lách qua người ông để đi vào, nhưng vì lối đi hẹp và nền đất trơn trượt, cô trượt chân ngã về phía trước.
Một vòng tay to lớn, vững chãi như gọng kìm thép kịp thời siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lồng ngực ấm áp. Thanh Tú cảm thấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của mình bị bao trọn bởi hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ bắp của bố chồng. Mùi hương nam tính nồng nàn hòa cùng mùi mưa ngai ngái khiến đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng.
"Cẩn thận chứ, con dâu." Ông Gia Bảo cúi xuống, ánh mắt ông không hề mang vẻ trách móc, mà lại chứa đựng một sự thâm trầm khiến Tú run rẩy. Bàn tay ông không buông ra ngay mà vẫn giữ chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, ngón tay cái vô tình cọ xát vào lớp vải mỏng ở mạn sườn.
"Đức Anh đâu? Sao nó lại để vợ mình một mình ngoài này khi trời mưa gió thế này?"
"Anh ấy... anh ấy đang ngủ vì hơi nhức đầu ạ." Tú lí nhí đáp, nhịp tim cô đập nhanh đến mức cô sợ ông có thể nghe thấy.
Ông Gia Bảo khẽ cười nhạt, một nụ cười mang theo sự khinh thường dành cho đứa con trai yếu đuối của mình. Ông nâng cằm Thanh Tú lên, bắt cô phải đối diện với ánh mắt sắc lẹm của ông. "Nó luôn ngủ vào những lúc cần phải thức. Một người đàn ông không thể bảo vệ và che chở cho vợ mình, thật là một sự lãng phí."
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn tính bằng milimet. Thanh Tú cảm nhận được sự cứng cáp từ cơ thể ông đang áp sát vào mình, một thứ sức mạnh mà Đức Anh chưa bao giờ mang lại cho cô. Sự ngây thơ của cô bỗng chốc bị một luồng điện lạ lẫm tấn công, khiến đôi chân cô mềm nhũn.
"Bố... bố buông con ra... người ta thấy mất."
"Trong nhà này, ta là người định đoạt quy tắc. Ta nói được, thì không ai dám nói không." Ông Gia Bảo thì thầm, giọng nói đầy uy lực và mang tính chiếm hữu tuyệt đối. Ông khẽ ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến Tú rùng mình: "Tối nay, hãy mang sổ chi tiêu của vườn lan lên phòng ta. Ta sẽ chỉ cho con cách để chăm sóc những đóa hoa... sao cho chúng có thể nở rực rỡ nhất."
Ông buông tay ra, để lại Thanh Tú đứng đó thẫn thờ giữa vườn lan đang rầm rập tiếng mưa. Cô nhìn theo dáng lưng rộng lớn, uy nghi của ông khuất dần vào màn mưa mà lòng dâng lên một nỗi bất an xen lẫn một sự mong chờ tội lỗi. Đóa hoa sen trắng ấy, cuối cùng cũng đã bắt đầu bị vẩn đục bởi những khát khao thầm kín nhất mà người bố chồng vừa khơi gợi.