MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản NăngChương 4: Linh San và trò chơi mạo hiểm bên hành lang

Bố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản Năng

Chương 4: Linh San và trò chơi mạo hiểm bên hành lang

840 từ · ~5 phút đọc

Nếu như Thu Thủy là mặt hồ phẳng lặng giấu kín những cơn sóng ngầm, thì Linh San – vợ của cậu con trai thứ Hoàng Nam – lại là một ngọn lửa rực cháy, luôn muốn thiêu rụi mọi quy tắc. San là người phụ nữ hiện đại, sắc sảo và cực kỳ tự tin vào sức quyến rũ của mình. Trong khi Hoàng Nam, chồng cô, đang mải mê với những cuộc nhậu nhẹt thâu đêm và những phi vụ làm ăn bết bát, thì San cảm thấy mình như một con chim công bị nhốt trong lồng vàng, luôn khao khát một sự kích thích mạnh mẽ hơn.

Sự trở về của ông Gia Bảo giống như một thỏi nam châm khổng lồ thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Ánh mắt của San không dừng lại ở sự kính trọng con dâu dành cho bố chồng, mà đó là ánh mắt của một thợ săn đang nhìn thấy con mồi đẳng cấp nhất.

Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả hành lang dài của biệt thự, Linh San cố tình chọn cho mình một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh màu đen tuyền. Chất liệu lụa ôm sát lấy vòng eo con kiến và để lộ bờ vai trần mướt mắt. Cô biết giờ này ông Gia Bảo thường từ phòng làm việc bước ra để xuống vườn.

Linh San đứng tựa lưng vào bức tường cẩm thạch ngay khúc quanh hành lang, vờ như đang điều chỉnh lại gót giày cao gót. Tiếng bước chân đều đặn, vững chãi vang lên, mỗi nhịp gõ xuống sàn gỗ như nện vào tim cô. Ông Gia Bảo xuất hiện, vẫn là vẻ uy nghi ấy, chiếc áo sơ mi đen mở hờ hai cúc cổ để lộ vùng ngực sạm màu nắng gió và đầy nam tính.

"Bố... bố đi dạo ạ?" San khẽ ngước mắt, hàng mi cong vút khẽ chớp, giọng nói nũng nịu pha chút lả lơi.

Ông Gia Bảo dừng bước, ánh mắt ông lướt nhanh từ đỉnh đầu xuống đôi bàn chân trần đang xỏ vào đôi giày cao gót của cô. Một cái nhìn không hề né tránh, đầy sự thưởng thức của một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm.

"Linh San đó sao? Giờ này Nam vẫn chưa về à?" Ông hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự áp đảo vô hình.

"Anh ấy lại đi tiệc tùng rồi bố ạ. Nhà này... lúc nào cũng chỉ có con đối diện với bốn bức tường." San tiến lại gần ông thêm một bước, khoảng cách đủ gần để cô ngửi thấy mùi thuốc lá xì gà thượng hạng và mùi da thuộc từ người ông. Cô khẽ chạm tay vào cánh tay vạm vỡ của ông, vờ như để lấy thăng bằng. "Con thấy buồn lắm, bố có thể dành chút thời gian... trò chuyện với con không?"

Ông Gia Bảo không đẩy tay cô ra. Ngược lại, ông khẽ nhếch môi, bàn tay to lớn của ông bất ngờ nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, kéo nhẹ khiến San mất đà và áp sát vào lồng ngực vững chắc như bàn thạch của ông. Cảm nhận được khối cơ ngực cứng ngắc đè ép lên bầu ngực mềm mại của mình, San khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng.

"Nam nó quá dại khờ khi để một bông hồng gai như con cô đơn trong căn nhà này." Ông nói, hơi thở nóng hổi phả sát vào tai cô. "Nhưng con nên cẩn thận, San ạ. Trò chơi với lửa đôi khi sẽ khiến con bị bỏng đấy."

Linh San không hề sợ hãi, cô táo bạo dùng những ngón tay thon dài mơn trớn dọc theo hàng cúc áo của ông: "Nếu là ngọn lửa từ bố... thì con tình nguyện bị bỏng."

Một sự tĩnh lặng đầy điện xẹt bao trùm hành lang. Trong mắt ông Gia Bảo lúc này không còn là sự khoan dung của một người cha, mà là bản năng của một con mãnh thú đang nhìn thấy con mồi tự dẫn xác đến. Ông khẽ cúi xuống, môi ông gần như chạm vào làn da thơm ngát ở cổ cô, thì thầm:

"Ngày mai, khi Nam đi vắng, hãy mang hồ sơ dự án của nó lên phòng ta. Ta sẽ chỉ cho con thấy... thế nào mới là một người đàn ông quyền lực thực sự."

Nói rồi, ông buông tay, để lại Linh San đứng đó với trái tim đập cuồng loạn và đôi chân run rẩy. Cô nhìn theo bóng dáng cao lớn của ông khuất dần cuối hành lang mà lòng dâng lên một sự hưng phấn tột độ. Trò chơi mạo hiểm này, cô đã thắng bước đầu tiên. Nhưng cô cũng hiểu rằng, một khi đã dấn thân vào "đế chế" của người đàn ông này, cô sẽ không bao giờ muốn quay trở lại với gã chồng yếu ớt của mình nữa.