MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản NăngChương 3: Thu Thủy - Khi lòng trắc ẩn chạm vào sự vững chãi

Bố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản Năng

Chương 3: Thu Thủy - Khi lòng trắc ẩn chạm vào sự vững chãi

912 từ · ~5 phút đọc

Trái ngược với vẻ nóng bỏng, hừng hực sức sống của Lan Anh ở phòng tập, Thu Thủy lại là hiện thân của sự tĩnh lặng và chuẩn mực. Là dâu cả trong một gia tộc danh giá, cô luôn xuất hiện với những bộ váy lụa kín đáo, mái tóc búi thấp thanh lịch và nụ cười dịu dàng chuẩn mực. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy là một trái tim đang dần héo úa vì sự cô độc.

Đêm nay, Thủy lại ngồi một mình bên bàn trang điểm. Tiếng kim đồng hồ tích tắc rơi vào không trung càng làm tăng thêm sự vắng lặng của căn phòng rộng lớn. Minh Triết, chồng cô, vừa trở về trong tình trạng say khướt. Anh ta chẳng thèm nhìn vợ lấy một cái, chỉ vứt chiếc áo vest bám đầy mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền xuống sàn rồi đổ ập xuống giường, ngáy o o chỉ sau vài phút.

Thủy khẽ thở dài, cô bước đến nhặt chiếc áo lên, lòng dâng lên một nỗi chán chường cay đắng. Cuộc hôn nhân của họ từ lâu đã là một nấm mồ không tên. Triết quá tham vọng nhưng lại thiếu bản lĩnh, anh ta chỉ biết vùi đầu vào công việc để rồi kiệt sức, và khi trở về nhà, anh ta chẳng còn chút sinh lực nào dành cho vợ. Sự hời hợt của chồng khiến Thủy đôi khi tự hỏi, liệu mình là vợ hay chỉ là một món nội thất trưng bày trong căn phòng này?

Cô mở cửa ban công để hít thở chút không khí se lạnh. Từ vị trí này, cô vô tình nhìn xuống khu vườn phía dưới. Dưới ánh đèn sân vườn mờ ảo, một bóng người cao lớn đang chậm rãi tản bộ. Đó là ông Gia Bảo.

Ông chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng và quần vải dài, đôi vai rộng và dáng đi khoan thai toát lên một sự tự tin tuyệt đối. Có vẻ như ông cũng đang mất ngủ. Thủy đứng lặng đi, nhìn ngắm bóng dáng ấy. Sự vững chãi của bố chồng khiến cô bỗng chốc cảm thấy một sự khao khát kỳ lạ – khát khao được dựa dẫm, được che chở bởi một người đàn ông thực thụ, chứ không phải một gã đàn ông chỉ biết tìm đến hơi men để trốn tránh áp lực như chồng cô.

Sáng hôm sau, Thủy dậy sớm chuẩn bị trà sâm cho cả nhà. Khi cô đang loay hoay trong bếp, ông Gia Bảo bước vào. Sự xuất hiện của ông khiến không gian nhỏ hẹp bỗng trở nên chật chội bởi uy áp tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ ấy.

"Sớm thế con dâu? Minh Triết vẫn chưa dậy sao?" Ông Gia Bảo hỏi, giọng trầm và ấm như một tách cà phê đậm đặc.

"Dạ... anh ấy hơi mệt sau bữa tiệc tối qua ạ." Thủy cúi đầu, đôi tay run rẩy khiến chiếc thìa bạc va vào thành cốc sứ tạo nên những tiếng leng keng nhỏ.

Ông Gia Bảo tiến lại gần, đứng ngay sau lưng cô. Thủy có thể ngửi thấy mùi hương nam tính thanh sạch, không chút vẩn đục của rượu chè từ người ông. Một bàn tay to lớn, dày dặn nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của cô, bao bọc lấy nó hoàn toàn.

"Con không cần phải gồng gánh mọi thứ một mình, Thủy à. Nếu Triết không biết trân trọng người phụ nữ tuyệt vời như con, đó là lỗi của nó."

Thủy sững sờ. Đã bao lâu rồi không có ai nói với cô những lời quan tâm như thế? Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn thâm trầm nhưng tràn đầy sức mạnh của bố chồng. Trong khoảnh khắc ấy, Thủy thấy mình thật yếu đuối. Cô muốn gục đầu vào lồng ngực vững chãi kia mà khóc cho thỏa những ấm ức bấy lâu.

"Bố... con..." Thủy nghẹn lời.

Ông Gia Bảo không buông tay, trái lại, ông khẽ siết nhẹ, một cái siết đầy sự chiếm hữu ngầm. Ánh mắt ông lướt qua làn da trắng ngần của cổ áo sơ mi hơi trễ của cô, rồi dừng lại ở đôi môi đang run rẩy. Sự tương phản giữa người đàn ông đầy uy lực và nàng dâu yếu đuối tạo nên một sức hút nghẹt thở.

"Tối nay, khi Triết ngủ say, hãy mang trà lên phòng đọc sách cho ta. Ta muốn nghe con kể thêm về những khó khăn trong nhà này. Ta sẽ giúp con tìm lại sự cân bằng mà con xứng đáng có được."

Lời đề nghị ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng Thủy. Cô biết, bước vào phòng đọc sách của ông lúc đêm khuya đồng nghĩa với việc bước qua một ranh giới nguy hiểm. Nhưng nhìn lại người chồng đang ngủ vùi trên lầu, rồi nhìn vào người đàn ông mạnh mẽ trước mặt, "tiếng gọi bản năng" của một người đàn bà bị bỏ rơi bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Vâng... thưa bố." Cô khẽ thì thầm, tim đập liên hồi như trống trận.

Ông Gia Bảo mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý rồi khoan thai bước ra ngoài, để lại Thủy trong căn bếp với nhịp thở dồn dập và một sự chờ đợi tội lỗi đang nhen nhóm trong lòng.