Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù bao quanh biệt thự, Lan Anh đã có mặt tại phòng tập Gym riêng biệt nằm ở phía Tây ngôi nhà. Với một người cuồng vận động như cô, đây là nơi duy nhất cô thấy mình thực sự sống, thoát khỏi sự tẻ nhạt của cuộc hôn nhân với Quốc Huy – gã chồng út lười biếng, kẻ mà giờ này chắc vẫn còn đang ngáy o o sau một đêm cày game mệt mỏi.
Lan Anh diện bộ đồ tập bó sát màu đỏ thẫm, chất liệu vải thun lạnh ôm chặt lấy vòng hông quả táo và đôi chân dài săn chắc. Cô đang thực hiện bài tập Squat với tạ đòn, những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da mật ong khỏe khoắn. Tiếng thở dốc của cô vang vọng trong không gian yên tĩnh, cho đến khi một tiếng bước chân vững chãi cắt ngang.
Cánh cửa phòng tập mở ra, ông Gia Bảo bước vào trong bộ đồ thể thao đen giản dị nhưng không giấu nổi khuôn ngực rộng và đôi vai ngang vạm vỡ. Lan Anh hơi khựng lại, cô không ngờ bố chồng mình lại dậy sớm đến thế.
"Động tác của con rất chuẩn, nhưng trọng lượng tạ này dường như hơi nhẹ so với sức lực của con đấy, Lan Anh."
Giọng nói trầm thấp của ông khiến cô giật mình, chiếc tạ đòn suýt chút nữa trượt khỏi vai. Ông Gia Bảo nhanh như chớp bước tới, đôi bàn tay to lớn, thô ráp áp sát vào tay cô để hỗ trợ. Khoảng cách gần đến mức Lan Anh có thể cảm nhận rõ hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ngực ông và mùi hương nam tính pha chút mùi gỗ đàn hương đặc trưng.
"Bố... bố cũng tập giờ này sao?" Lan Anh lắp bắp, tim cô đập thình thịch, không phải vì mệt mà vì sự áp đảo từ người đàn ông đứng tuổi này.
"Thói quen rồi. Ở tuổi ta, nếu không rèn luyện, cơ thể sẽ nhanh chóng phản bội mình." Ông mỉm cười, một nụ cười đầy phong trần rồi bước tới máy đẩy ngực.
Lan Anh đứng hình mất vài giây khi chứng kiến ông lắp thêm những bánh tạ nặng trịch – mức tạ mà ngay cả Quốc Huy hay các anh chồng khác trong nhà chưa bao giờ dám mơ tới. Từng thớ cơ trên cánh tay ông Gia Bảo gồng lên, gân xanh nổi dọc theo bắp tay rắn chắc như những rễ cây cổ thụ. Mỗi nhịp đẩy của ông đều mạnh mẽ, dứt khoát và tràn đầy sinh lực.
Lan Anh cố tình thực hiện một vài động tác giãn cơ ngay trước mặt ông, phô diễn trọn vẹn những đường cong rực lửa của mình. Cô muốn thử xem người đàn ông thép này có chút rung động nào không. Nhưng ông Gia Bảo vẫn bình thản, ánh mắt ông sắc lạnh và điềm tĩnh, chỉ thi thoảng lướt qua cơ thể cô một cách thản nhiên như đang đánh giá một món đồ mỹ nghệ đẹp đẽ.
"Con có vẻ không hài lòng với Huy?" Ông bất ngờ lên tiếng khi đang nghỉ giữa hiệp, đôi mắt nhìn thẳng vào cô như muốn xuyên thấu tâm can.
Câu hỏi trực diện làm Lan Anh bối rối. Cô cúi đầu, khẽ lau mồ hôi trên cổ: "Dạ... nhà con chỉ là hơi thiếu kiên trì trong việc tập luyện thôi ạ."
"Đàn ông mà thiếu kiên trì, thiếu sức mạnh, thì không thể giữ được những gì quý giá nhất của mình." Ông Gia Bảo đứng dậy, tiến lại gần cô. Ông đứng sát đến mức Lan Anh cảm nhận được hơi thở của ông phả trên đỉnh đầu mình. "Nếu con muốn thực sự bứt phá, tối nay hãy đến phòng ta. Ta có vài bài tập đặc biệt có thể giúp con đạt được giới hạn mà con chưa từng thấy."
Nói đoạn, ông vỗ nhẹ vào hông cô – một cái vỗ đầy uy quyền nhưng cũng mang theo sự vuốt ve đầy ẩn ý. Cảm giác cứng cáp từ bàn tay ông truyền qua lớp vải mỏng khiến Lan Anh run bắn người. Cô đứng trân trân nhìn theo bóng lưng vĩ đại của ông khi ông rời khỏi phòng tập.
Trong lòng Lan Anh lúc này là một mớ hỗn độn. Sự khinh thường dành cho gã chồng bạc nhược bỗng chốc dâng cao, và thay vào đó là một niềm khao khát cháy bỏng được khám phá "bài tập đặc biệt" mà bố chồng vừa nhắc tới. Cô biết đó là một lời mời gọi đầy tội lỗi, nhưng bản năng của một người phụ nữ ưa chinh phục không cho phép cô lùi bước.
Tối hôm đó, biệt thự nhà họ Trần vẫn yên tĩnh như thường lệ, nhưng trong căn phòng của nàng dâu út, Lan Anh cứ trằn trọc mãi. Cô nhìn sang Huy đang ngủ say sưa với cái bụng mỡ phập phồng, rồi lại nghĩ về khối cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt đầy quyền lực của ông Gia Bảo.
"Tiếng gọi bản năng" đang gào thét trong thâm tâm cô, hối thúc cô bước ra khỏi căn phòng này để đi tìm sức mạnh thực sự.