Sau khi trở thành một "hiện tượng mạng" với những màn đối đáp anti-fan kinh điển, tên tuổi của "An Chi" càng lên như diều gặp gió. Lịch trình của cô trở nên dày đặc với các buổi chụp hình, phỏng vấn và quay phim. Trịnh Phong, dù bận rộn đến tối mắt, nhưng lại vô cùng hài lòng với "khoản đầu tư" của mình.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng của thế giới hiện đại không thể lấp đầy được nỗi nhớ quê hương, nhớ về những món ăn quen thuộc của Phượng Cửu. Đồ ăn mà Trịnh Phong đặt cho cô mỗi ngày đều là những món sơn hào hải vị ở các nhà hàng năm sao, nhưng với nàng, chúng đều vô vị.
Vào một buổi tối, sau một ngày quay phim mệt lả, nàng đột nhiên cảm thấy thèm một món ăn vô cùng đơn giản trong quá khứ: một chén chè hạt sen táo đỏ. Đó là món chè mà khi xưa, mẫu hậu vẫn thường tự tay làm cho nàng mỗi khi nàng đọc sách khuya.
"Trịnh Phong," nàng ra lệnh cho vị "tổng quản" đang bận rộn xem xét hợp đồng quảng cáo. "Truyền lệnh cho ngự trù phòng, nấu cho Bổn cung một chén chè hạt sen táo đỏ."
Trịnh Phong ngẩng lên khỏi tập tài liệu, nhìn nàng với ánh mắt "cô lại bắt đầu rồi đấy". "Nương nương, bây giờ là mười giờ đêm rồi. Ngự trù phòng của người đã đi ngủ hết rồi. Hay là để mai tôi cho người nấu nhé?"
"Không được. Bổn cung muốn ăn ngay bây giờ." Nàng bướng bỉnh.
Anh thở dài. "Vậy để tôi đặt ngoài hàng cho người."
"Không!" nàng kiên quyết. "Đồ ăn ngoài hàng toàn những thứ phẩm vị thấp kém. Bổn cung muốn ăn chè được nấu trong bếp."
Một sự im lặng bao trùm. Trịnh Phong nhìn nàng, nàng cũng nhìn lại anh, ánh mắt đầy thách thức. Cuối cùng, một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu Phượng Cửu. Nàng là người thông minh, chỉ là nấu ăn thôi mà, có gì khó chứ?
"Nếu không có ai nấu," nàng trịnh trọng tuyên bố, "thì Bổn cung sẽ tự mình xuống bếp!"
Trịnh Phong sững sờ. Hoàng hậu nương nương... tự mình xuống bếp? Anh có nghe nhầm không? Anh vừa tò mò, lại vừa có một dự cảm không lành cho căn bếp hiện đại trị giá cả tỷ đồng của mình. Anh quyết định sẽ đi theo "giám sát".
Và một thảm họa đã xảy ra.
Phượng Cửu, người cả đời chưa từng phải đụng tay vào việc gì, bước vào căn bếp xa hoa với một sự tự tin của một vị tướng sắp ra trận. Nhưng trận chiến này, ngay từ đầu đã định sẵn là thất bại.
Đầu tiên, nàng không biết cách bật bếp từ. Nàng cứ loay hoay bấm vào cái nút cảm ứng, nhưng nó không hề có lửa. "Yêu pháp gì đây? Tại sao lại không thấy lửa?" Nàng lẩm bẩm, rồi quay sang ra lệnh cho Trịnh Phong. "Ngươi, mau nhóm lửa cho Bổn cung!"
"Trời ạ, đây là bếp từ, nó không dùng lửa!" Anh giải thích, rồi chỉ cho nàng cách bật bếp.
Tiếp đó là công đoạn chuẩn bị nguyên liệu. Nàng đổ cả một bịch hạt sen khô vào nồi mà không cần ngâm. Khi Trịnh Phong hỏi tại sao, nàng trả lời một cách đầy lý lẽ: "Hạt sen của ngự thiện phòng đều là loại thượng hạng, không cần ngâm vẫn mềm."
Đỉnh điểm của thảm họa là khi nàng nêm đường. Nàng thấy một cái hũ sứ rất đẹp, bên trong đựng những hạt tinh thể màu trắng. Nghĩ đó là đường phèn, nàng xúc cả hai muỗng lớn cho vào nồi chè.
Trịnh Phong, lúc đó đang mải nghe điện thoại, khi quay lại thì đã quá muộn. "Khoan đã! Đó là muối! Không phải đường!"
Mùi khét bắt đầu bốc lên từ nồi chè đang sôi sùng sục. Căn bếp hiện đại, sạch sẽ nhanh chóng chìm trong một làn khói mờ ảo và một mùi hương kỳ lạ của hạt sen cháy khét và... muối.
Phượng Cửu ho sặc sụa, mặt mày lấm lem. Nàng nhìn nồi chè "bóng tối" của mình, rồi nhìn Trịnh Phong, lần đầu tiên trên khuôn mặt kiêu ngạo của nàng hiện lên một vẻ bối rối và có chút xấu hổ.
Trịnh Phong nhìn thấy bộ dạng đó của nàng, không hiểu sao lại không thể tức giận được. Anh bật cười thành tiếng. Anh bước tới, tắt bếp, rồi lấy một chiếc tạp dề.
"Xem ra 'Dự án A.C' (An Chi) của tôi không chỉ có tiềm năng về diễn xuất, mà còn có cả tiềm năng phá bếp nữa." Anh trêu chọc. "Thôi được rồi, Hoàng hậu nương nương, mời người ra ngoài nghỉ ngơi. Để tên 'thái giám' này trổ tài."
Hóa ra, Trịnh Phong lại là một người nấu ăn rất cừ. Anh giải thích đó là sở thích bí mật để giải tỏa căng thẳng. Anh nhanh chóng dọn dẹp "bãi chiến trường", rồi bắt đầu lại từ đầu.
Anh không chỉ nấu. Anh còn kiên nhẫn chỉ cho nàng. "Hạt sen khô thì phải ngâm qua đêm." "Đây là đường phèn, còn kia là muối." Anh thậm chí còn cầm tay nàng, chỉ cho nàng cách dùng dao gọt vỏ táo đỏ sao cho không bị đứt tay.
Sự gần gũi bất ngờ, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua, khiến tim Phượng Cửu đập nhanh hơn một chút. Cô lúng túng rút tay lại, mặt hơi đỏ lên.
Cuối cùng, một nồi chè hạt sen táo đỏ thơm lừng, ngọt thanh cũng được hoàn thành. Họ không ăn ở phòng khách. Họ ngồi ngay tại bàn ăn nhỏ trong bếp, giữa mớ hỗn độn mà họ vừa tạo ra.
Nàng nếm thử một muỗng. Vị ngọt thanh, thơm dịu, đúng là hương vị trong ký ức của nàng. Nó xoa dịu đi nỗi nhớ nhà đang âm ỉ trong lòng.
"Cảm ơn ngươi." Nàng nói khẽ.
"Không có gì." Anh đáp. Anh nhìn thấy một vết bỏng nhỏ trên tay mình, là do khi nãy đã vội vàng kéo nàng ra khỏi cái nồi đang bốc khói.
Phượng Cửu cũng nhìn thấy nó. Nàng không nói gì. Nàng chỉ vươn người qua, cầm lấy bàn tay của anh và nhẹ nhàng thổi lên vết bỏng.
Một hành động hoàn toàn bản năng, một sự quan tâm không hề có trong kịch bản.
Trịnh Phong sững người lại. Anh nhìn cô gái đang dịu dàng thổi lên vết thương của mình. Ánh đèn trong bếp chiếu lên khuôn mặt cô, khiến cô trông vô cùng xinh đẹp và mềm mại.
Sự châm chọc, đối đầu thường ngày giữa họ dường như tan biến. Chỉ còn lại một sự ấm áp, dịu dàng len lỏi vào trong tim. Đêm đó, trong căn bếp bừa bộn, họ đã cùng nhau chia sẻ một bí mật nhỏ, và một sự quan-tâm-không-cần-lời-nói đầu tiên.