MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỔN CUNG LÀ MINH TINH!Chương 11: "Bổn Cung" Bị Ốm

BỔN CUNG LÀ MINH TINH!

Chương 11: "Bổn Cung" Bị Ốm

909 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm "phá bếp" đáng nhớ, mối quan hệ giữa Phượng Cửu và Trịnh Phong đã có một sự thay đổi tinh vi. Họ vẫn cãi nhau, vẫn đối đầu, nhưng đâu đó đã có thêm một sự quan tâm ngầm dành cho đối phương.

Nhưng lịch trình làm việc dày đặc, cộng với việc phải liên tục đấu trí với những âm mưu trong giới giải trí và nỗi nhớ nhà da diết, cuối cùng cũng đã vắt kiệt sức lực của Phượng Cửu. Nàng ngã bệnh.

Mọi chuyện bắt đầu bằng một cơn ho khan. Rồi đến một cơn sốt cao vào giữa đêm.

Trịnh Phong phát hiện ra khi anh đi ngang qua phòng nàng và nghe thấy tiếng ho không ngớt. Anh bước vào, thấy nàng đang nằm co ro trên giường, cả người nóng như lửa đốt, trán đẫm mồ hôi nhưng miệng thì cứ lẩm bẩm "lạnh".

"An Chi!" Anh lo lắng gọi, nhưng nàng đã rơi vào trạng thái mê man.

Lần đầu tiên, Trịnh Phong cảm thấy hoảng sợ thật sự. Anh, người có thể bình tĩnh đối mặt với những scandal lớn nhất, giờ đây lại hoàn toàn luống cuống. Anh vội vã gọi cho bác sĩ riêng, giọng nói đầy sự gấp gáp và lo lắng.

Trong lúc chờ bác sĩ đến, anh liên tục dùng khăn ấm lau người cho nàng, cố gắng hạ sốt. Nàng nằm đó, không còn vẻ kiêu ngạo, uy quyền của một Hoàng hậu. Trông nàng vô cùng yếu đuối, mong manh. Vẻ yếu đuối đó khiến trái tim anh quặn thắt lại.

Trong cơn mê sảng, nàng bắt đầu nói mê.

"Phượng Loan... tại sao... muội lại phản bội ta?" Nàng khóc, nước mắt chảy dài trên má. "Mẫu hậu... con lạnh quá..."

Những lời nói đứt quãng, đầy đau khổ đó khiến Trịnh Phong sững người lại. Phượng Loan? Mẫu hậu? Chẳng lẽ những câu chuyện hoang đường mà cô vẫn hay nói là thật? Không, không thể nào. Chắc chắn là do cô nhập vai quá sâu, đến mức khi mê sảng cũng nói thoại trong phim. Anh tự trấn an mình như vậy, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên một sự nghi ngờ.

Bác sĩ đến, chẩn đoán nàng chỉ bị sốt virus do làm việc quá sức và thay đổi thời tiết. Chỉ cần nghỉ ngơi, uống thuốc và ăn đồ dễ tiêu là sẽ khỏi.

Trịnh Phong thở phào nhẹ nhõm. Anh hủy bỏ toàn bộ lịch trình làm việc của mình trong hai ngày tới, một quyết định khiến cả công ty Starlight phải chấn động. Anh quyết định sẽ ở nhà, tự mình chăm sóc cho "gà cưng" của mình.

Những ngày sau đó là một trải nghiệm hoàn toàn mới với cả hai.

Phượng Cửu, lần đầu tiên trong cả hai kiếp, được trải nghiệm cảm giác bị bệnh và được người khác chăm sóc. Nàng không còn sức để ra oai nữa. Nàng ngoan ngoãn nằm trên giường, để mặc cho "tên tổng quản" kia đút cháo, cho uống thuốc.

Trịnh Phong thì lần đầu tiên trong đời phải vào vai một y tá. Anh vụng về, lóng ngóng, nhưng lại vô cùng tận tâm. Anh tự mình xuống bếp, lên mạng tìm công thức nấu cháo hành giải cảm. Nồi cháo đầu tiên của anh bị khê, nồi thứ hai thì quá mặn. Mãi đến lần thứ ba, anh mới cho ra được một thành phẩm "tạm được".

Anh bưng bát cháo vào phòng, kiên nhẫn đút cho nàng từng thìa.

"Nóng." Nàng nhíu mày.

Anh lại kiên nhẫn thổi cho nguội.

"Nhạt."

Anh lại chạy xuống bếp lấy thêm chút muối.

Nàng, dù đang bị bệnh, vẫn không mất đi bản tính khó chiều của một Hoàng hậu. Nhưng anh, thay vì tức giận như thường lệ, lại kiên nhẫn một cách lạ thường.

Vào một buổi tối, khi đang lau tay cho nàng, anh thấy nàng cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

"Muốn ra ngoài sao?" Anh hỏi.

Nàng gật đầu.

Anh không nói gì. Anh lấy một chiếc chăn dày, quấn quanh người nàng, rồi bế thốc nàng lên. Anh bế nàng ra ban công, đặt nàng ngồi xuống chiếc ghế xích đu.

"Chỉ được năm phút thôi. Ngoài này lạnh."

Họ ngồi đó, trong sự im lặng. Gió đêm mát rượi. Từ ban công có thể nhìn thấy cả thành phố về đêm lấp lánh.

"Ở trong cung," nàng đột nhiên nói khẽ, "mỗi khi ta bị bệnh, ta đều phải tự mình chịu đựng. Không ai được phép thấy Hoàng hậu yếu đuối."

Anh im lặng lắng nghe.

"Cảm ơn ngươi," nàng nói, quay sang nhìn anh. "Vì đã ở đây."

Đó là lần đầu tiên nàng nói cảm ơn anh một cách chân thành như vậy.

Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, đôi mắt không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự yếu đuối và một chút dựa dẫm. Trái tim anh khẽ rung lên.

Anh không biết tình cảm này là gì. Là sự thương hại của một người quản lý đối với nghệ sĩ? Hay là sự quan tâm của một người đàn ông đối với một người phụ nữ? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh không muốn thấy cô ấy buồn. Anh muốn bảo vệ cô, chăm sóc cho cô.

Cơn ốm này đã bất ngờ phá vỡ đi bức tường phòng thủ cuối cùng giữa hai người, để lại một khoảng trống cho những cảm xúc chân thật nhất có cơ hội được nảy mầm.