MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỔN CUNG LÀ MINH TINH!Chương 12: Hợp Đồng Mới

BỔN CUNG LÀ MINH TINH!

Chương 12: Hợp Đồng Mới

931 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn ốm, sức khỏe của Phượng Cửu dần hồi phục. Nhưng điều thay đổi lớn nhất không phải là thể chất, mà là không khí giữa nàng và Trịnh Phong. Sự đối đầu và châm chọc hàng ngày dường như đã biến mất, thay vào đó là một sự ăn ý và quan tâm ngầm. Anh không còn gọi nàng là "cô gái điên", nàng cũng bớt gọi anh là "tên thái giám".

Trịnh Phong cảm thấy lòng mình vô cùng mâu thuẫn. Cảm giác lo sợ đến điên cuồng khi nàng bị bệnh là thật. Sự nhẹ nhõm khi nàng khỏe lại cũng là thật. Anh nhận ra, mối quan tâm của anh dành cho cô gái này đã vượt xa giới hạn của một người quản lý đối với nghệ sĩ. Nàng không còn chỉ là một "mỏ vàng", một "con gà đẻ trứng vàng". Nàng đã trở thành một phần quan trọng, một sự tồn tại không thể thiếu trong cuộc sống của anh.

Về phía Phượng Cửu, nàng cũng nhận ra nhiều điều. Ở thế giới xa lạ này, giữa những con người và quy tắc kỳ quái, Trịnh Phong là người duy nhất thực sự ở bên cạnh nàng. Hắn ta tuy mồm mép cay độc, nhưng lại là người đã lo cho nàng từ miếng ăn giấc ngủ, bảo vệ nàng trước những âm mưu của giới giải trí, và chăm sóc nàng khi nàng yếu đuối nhất. Hắn ta, dù không thừa nhận, đã trở thành "Đại tổng quản" đáng tin cậy nhất của nàng. Lòng tin, một thứ xa xỉ đối với một vị Hoàng hậu, nàng đã vô thức đặt nó vào tay người đàn ông này.

Trịnh Phong biết, bản hợp đồng quản lý mà anh đã dùng "thánh chỉ" để lừa nàng ký, đã không còn phù hợp nữa. Mối quan hệ của họ cần một sự ràng buộc mới, một giao kèo mới rõ ràng hơn.

Anh hẹn gặp nàng, không phải ở nhà, mà là tại văn phòng chủ tịch của anh ở Starlight Entertainment. Anh muốn một không khí thật nghiêm túc.

Khi Phượng Cửu, trong dáng vẻ của An Chi, bước vào, anh ra hiệu cho cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

"An Chi," anh bắt đầu, lần đầu tiên gọi tên nàng một cách trang trọng. "Bản hợp đồng chúng ta đã ký trước đây, có lẽ nó đã lỗi thời rồi."

Phượng Cửu im lặng, chờ đợi anh nói tiếp.

"Em là một tài sản vô giá," anh nói, dùng ngôn ngữ kinh doanh để che giấu sự lúng túng của mình. "Nhưng đồng thời cũng là một rủi ro không thể lường trước. Em có tài năng, nhưng lại hoàn toàn không có kỹ năng sinh tồn ở thế giới này. Em cần một người không chỉ quản lý sự nghiệp, mà còn phải quản lý cả cuộc sống của em, bảo vệ em khỏi những nguy hiểm bên ngoài và cả khỏi sự... ngây thơ của chính em."

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt vô cùng nghiêm túc. "Và người đó, chỉ có thể là tôi. Tôi không tin tưởng giao em cho bất kỳ ai khác."

Anh đẩy về phía cô một bản hợp đồng mới. Lần này, nó được viết bằng tiếng Việt hiện đại.

"Tôi đề nghị một bản hợp đồng mới. Một hợp đồng quản lý toàn diện, thời hạn là mười năm. Trong mười năm này, Starlight sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ về sự nghiệp của em. Còn cá nhân tôi, sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ về cuộc sống của em. Từ việc ăn uống, đi lại, cho đến an ninh và quản lý tài chính. Đổi lại, tôi cần sự tin tưởng tuyệt đối của em. Mọi quyết định, em đều phải thông qua tôi."

Phượng Cửu nhìn vào bản hợp đồng, rồi lại nhìn anh. Nàng là ai chứ? Nàng là Hoàng hậu đã từng nhiếp chính, sao lại không hiểu được ý tứ đằng sau những điều khoản khô khan này. Đây không phải là một bản hợp đồng quản lý. Đây là một lời tỏ tình, một lời cầu hôn theo phong cách của Trịnh Phong. Anh không hứa hẹn yêu đương, anh hứa hẹn sự bảo bọc và trách nhiệm.

Nàng mỉm cười, một nụ cười vừa kiêu ngạo vừa có chút dịu dàng.

"Được," nàng nói. "Bổn cung chấp thuận cho ngươi tiếp tục làm Đại tổng quản."

Nàng không cầm lấy cây bút. Nàng nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhưng giao kèo mới này, phải có thêm một điều khoản. Một điều khoản không cần ghi trên giấy."

"Điều khoản gì?"

"Ngươi không chỉ quản lý Bổn cung," nàng nói, giọng nói đầy ẩn ý. "Ngươi phải... trung thành với Bổn cung. Vĩnh viễn."

Trung thành.

Trịnh Phong hiểu ý nghĩa của từ đó. Trong thế giới của nàng, đó là lời thề cao nhất. Nó không chỉ là sự trung thành của một thuộc hạ, mà còn là sự duy nhất trong một mối quan hệ.

Anh đứng dậy, bước tới trước mặt cô, cúi người xuống. Anh không trả lời. Anh chỉ nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của cô, đặt lên đó một nụ hôn. Một nụ hôn của sự đồng ý, của một lời hứa không thành văn.

Bản hợp đồng mới đã được ký kết, không phải bằng bút mực, mà bằng một nụ hôn và một ánh mắt thấu hiểu. Mối quan hệ của họ đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, một sự ràng buộc không chỉ về pháp lý, mà còn về cả trái tim.