MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỔN CUNG LÀ MINH TINH!Chương 13: Ghen Tuông

BỔN CUNG LÀ MINH TINH!

Chương 13: Ghen Tuông

881 từ · ~5 phút đọc

Sau khi "hợp đồng mới" được thiết lập, Trịnh Phong càng có lý do chính đáng để "dính" lấy Phượng Cửu mọi lúc mọi nơi. Anh thực sự đã trở thành một quản gia đúng nghĩa, lo cho cô từng li từng tí. Điều này khiến mối quan hệ của họ ngày càng trở nên thân thiết, và cũng khiến cho những người xung quanh bắt đầu nhận ra có điều gì đó "không bình thường".

Người đầu tiên cảm thấy khó chịu chính là nam diễn viên chính Khánh An.

Kể từ sau những lần bị Phượng Cửu "chỉnh huấn" về diễn xuất và khí chất, Khánh An từ chỗ coi thường đã chuyển sang... ngưỡng mộ. Anh ta bị thu hút bởi sự thông minh, khí chất cao ngạo và vẻ đẹp độc đáo của "An Chi". Anh ta bắt đầu tìm cách tiếp cận cô, lúc thì mang cho cô một ly nước ép, lúc thì lấy cớ "khớp thoại" để được nói chuyện riêng.

Phượng Cửu, với tư duy của một Hoàng hậu, xem những hành động này của Khánh An chỉ đơn giản là một "hạ thần" đang cố gắng lấy lòng bề trên. Nàng đối xử với anh ta một cách lịch sự, giữ một khoảng cách đúng mực của một bậc đế hậu, điều này lại càng khiến Khánh An thêm phần say mê.

Nhưng tất cả những điều này đều không qua được mắt của Trịnh Phong.

Anh, người hiểu rõ bản chất của đám đàn ông trong giới giải trí, biết tỏng Khánh An đang có ý đồ gì. Và một cảm xúc lạ lẫm, khó chịu, bắt đầu dâng lên trong lòng anh. Một cảm xúc mà anh chưa bao giờ trải qua: Ghen tuông.

Anh thấy ngứa mắt khi Khánh An mang nước cho cô. Anh thấy khó chịu khi bọn họ đứng gần nhau để khớp thoại. Anh cảm thấy muốn đấm vào cái mặt đẹp trai của Khánh An mỗi khi anh ta nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.

Trịnh Phong bắt đầu công cuộc "phá đám" của mình một cách rất chuyên nghiệp.

Khi Khánh An vừa mang một hộp yến sào đến cho An Chi, Trịnh Phong sẽ lập tức xuất hiện. "An Chi, đến giờ uống thuốc bổ rồi. Bác sĩ dặn không được ăn đồ ngọt."

Khi Khánh An đang cố gắng bắt chuyện với cô, Trịnh Phong sẽ lại xen vào. "Khánh An, tôi nghe nói cậu đang có chút vấn đề với hợp đồng quảng cáo mới phải không? Lát nữa vào phòng tôi, chúng ta nói chuyện." Một lời nhắc nhở đầy quyền lực rằng anh mới là sếp.

Những màn phá đám của anh tinh vi đến mức Phượng Cửu cũng không nhận ra, nàng chỉ thấy dạo này "tên tổng quản" của mình có vẻ bận rộn và hay xuất hiện đột ngột hơn.

Sự việc lên đến đỉnh điểm vào một buổi tối. Sau khi kết thúc cảnh quay, Khánh An đã lấy hết can đảm, chặn An Chi lại ở bãi đỗ xe. Anh ta lấy ra một hộp quà nhỏ.

"An Chi, đây là một món quà nhỏ. Tôi... rất ngưỡng mộ cô."

Đúng lúc đó, Trịnh Phong lái xe tới. Anh nhìn thấy cảnh tượng đó qua kính xe. Mặt anh đen sầm lại. Anh bước xuống xe, sải bước tới.

Anh không nói gì với Khánh An. Anh chỉ đứng chắn giữa anh ta và Phượng Cửu.

"Cảm ơn sự quan tâm của cậu dành cho nghệ sĩ của tôi," Trịnh Phong nói, giọng nói lạnh như băng. "Nhưng từ bây giờ, mọi 'quà tặng', xin hãy gửi qua cho tôi xét duyệt trước. Tôi cần phải đảm bảo chúng an toàn và không ảnh hưởng đến lịch trình làm việc của cô ấy."

Lời nói vừa chuyên nghiệp lại vừa đầy tính chiếm hữu. Khánh An cứng họng, chỉ biết xấu hổ cất hộp quà đi.

Trên đường về, Phượng Cửu mới thắc mắc. "Ngươi làm sao vậy? Cậu ta chỉ là một hạ thần muốn lấy lòng Bổn cung thôi mà. Có cần phải căng thẳng như vậy không?"

"Hạ thần?" Trịnh Phong cười khẩy. "Em đúng là không hiểu gì về đàn ông thời nay cả. Hắn ta không phải muốn lấy lòng. Hắn ta muốn 'trèo cao'."

"Trèo cao?"

"Hắn ta muốn theo đuổi em." Anh nói thẳng.

Phượng Cửu có chút ngạc nhiên, rồi lại bật cười. "Ngươi đang ghen đó à, Trịnh Phong?"

"Tôi không có ghen!" Anh chối bay. "Tôi chỉ đang làm đúng trách nhiệm của một người quản lý, bảo vệ nghệ sĩ của mình khỏi những mối quan hệ phức tạp."

"Vậy sao?" Nàng nhìn anh với ánh mắt trêu chọc. "Vậy thì 'Đại tổng quản' à, có phải ngươi cũng nên xem lại mối quan hệ 'phức tạp' giữa ngươi và Bổn cung không?"

Câu nói của nàng khiến anh cứng họng lần thứ hai. Anh không thể cãi lại được. Anh chỉ có thể lảng sang chuyện khác, nhưng vành tai đã đỏ ửng lên của anh đã tố cáo tất cả. Phượng Cửu vô cùng đắc ý. Hóa ra, "tên tổng quản" lạnh lùng này cũng có lúc đáng yêu như vậy. Nàng không biết rằng, cơn ghen tuông này chỉ là một ly rượu khai vị, cho một đêm nồng cháy sắp tới.