MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỔN CUNG LÀ MINH TINH!Chương 14: Ân Sủng" Đầu Tiên

BỔN CUNG LÀ MINH TINH!

Chương 14: Ân Sủng" Đầu Tiên

891 từ · ~5 phút đọc

Cơn ghen tuông của Trịnh Phong đã để lại một bầu không khí kỳ lạ giữa hai người. Nó giống như một chất xúc tác, khiến cho sự hấp dẫn vốn đã âm ỉ giữa họ bùng lên một cách mạnh mẽ. Anh trở nên chiếm hữu hơn, còn nàng lại cảm thấy thú vị trước sự chiếm hữu đó.

Phượng Cửu, người đã từng là Hoàng hậu nắm trong tay cả một hậu cung, sao lại không nhận ra sự thay đổi trong mắt của người đàn ông bên cạnh mình. Nàng biết, anh muốn nàng. Nhưng với sự kiêu ngạo của mình, anh sẽ không bao giờ là người chủ động nói ra.

Và nàng, cũng với sự kiêu ngạo của một Hoàng hậu, quyết định sẽ là người ban phát "ân sủng".

Tối hôm đó, sau khi về đến căn hộ, nàng không về phòng mình. Nàng đi thẳng vào phòng ngủ của anh. Anh đang tắm. Nàng thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành trong phòng, ung dung chờ đợi.

Khi Trịnh Phong quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, bước ra khỏi phòng tắm, anh đã sững sờ khi thấy nàng ở đó. Nàng đã thay một bộ váy ngủ bằng lụa màu đỏ thẫm, làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết. Mái tóc đen dài được xõa ra, vài lọn tóc mềm mại rủ xuống trước ngực. Trông nàng vô cùng quyến rũ và có chút nguy hiểm.

"Em... em vào đây làm gì?" Anh lắp bắp, vội lấy tay che đi cơ thể trần của mình, một hành động vô cùng mất hình tượng.

"Ngươi là Tổng quản của Bổn cung," nàng nói, giọng nói trầm thấp, đầy mê hoặc. "Phòng của ngươi, Bổn cung không thể vào sao?"

Nàng đứng dậy, từ từ bước về phía anh. "Trịnh Phong," nàng gọi tên anh. "Ngươi đã làm rất tốt vai trò của mình. Đã bảo vệ Bổn cung, đã trung thành với Bổn cung."

Nàng dừng lại trước mặt anh, khoảng cách rất gần. Nàng ngước lên nhìn anh, đôi mắt phượng ánh lên một tia khiêu khích.

"Đêm nay," nàng nói khẽ, "Bổn cung quyết định sẽ ban cho ngươi một ân sủng."

Ân sủng.

Trịnh Phong cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Lần này, anh hiểu rất rõ ý nghĩa của từ đó. Cô không đùa. Cô đang quyến rũ anh. Một cách trực diện, theo phong cách của một Nữ hoàng.

Lý trí của anh gào thét rằng phải từ chối. Đây là nghệ sĩ của anh. Mối quan hệ này quá phức tạp. Nhưng cơ thể anh lại phản bội lại lý trí. Sự khao khát mà anh đã cố gắng dồn nén bấy lâu nay, giờ đây bùng nổ.

Anh không nói gì. Anh chỉ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn. Một nụ hôn đáp lại lời mời gọi của nàng.

Nụ hôn của họ đầy sự mãnh liệt, như một cuộc chiến quyền lực. Nàng, với kinh nghiệm và tư duy của một Hoàng hậu, muốn là người dẫn dắt, muốn ban phát sự ân寵. Nàng hôn anh một cách đầy kỹ thuật, cố gắng kiểm soát nhịp điệu.

Nhưng anh, là một người đàn ông hiện đại đầy đam mê, không quen với việc bị động. Anh nhanh chóng giành lại quyền chủ động. Anh ôm cô vào lòng, nụ hôn của anh trở nên sâu hơn, cuồng nhiệt hơn, phá vỡ mọi quy tắc cung đình của nàng.

Cuộc chiến trên môi nhanh chóng chuyển sang cuộc chiến trên giường. Đó là một đêm của sự hòa quyện giữa cổ điển và hiện đại, giữa quyền uy và đam mê. Nàng cố gắng áp dụng những "bí thuật phòng a" của hoàng cung, những kỹ thuật để làm hài lòng bậc đế vương. Anh thì lại dùng sự mãnh liệt, bản năng của một người đàn ông hiện đại để dẫn dắt nàng vào một thế giới của nhục cảm mà nàng chưa từng biết tới.

Sự đối lập đó không tạo ra sự xung khắc, mà lại tạo ra một sự hấp dẫn, một sự hòa quyện kỳ lạ.

Giữa cơn mê loạn, lớp mặt nạ Hoàng hậu của nàng rơi xuống. Nàng không còn là người ban phát ân sủng. Nàng chỉ là một người phụ nữ, đang run rẩy trong vòng tay của người đàn ông mình khao khát. Anh cũng không còn là một người quản lý toan tính. Anh chỉ là một người đàn ông, đang say đắm trong vẻ đẹp và sự quyến rũ của người phụ nữ trong lòng.

Khi bình minh ló dạng, họ nằm bên nhau, mệt lả nhưng lại vô cùng thỏa mãn. Ranh giới giữa Hoàng hậu và tiện dân, giữa quản lý và nghệ sĩ, đã hoàn toàn bị xóa nhòa trong đêm qua.

Trịnh Phong nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng mình. Khuôn mặt nàng bình yên, không còn vẻ kiêu ngạo. Anh khẽ vuốt ve mái tóc nàng.

Anh biết, mình đã thực sự thua rồi. Anh đã không chỉ bị cô chinh phục trên thương trường, mà còn bị chinh phục hoàn toàn cả về thể xác lẫn trái tim. Anh đã không còn là quản lý của cô nữa. Anh đã trở thành "hạ thần" trung thành nhất của Hoàng hậu nương nương, cả đời này cũng không thể thoát ra được.