Buổi sáng hôm sau, khi Phượng Cửu tỉnh giấc, Trịnh Phong đã không còn ở bên cạnh. Trên chiếc bàn cạnh giường có một ly nước ấm và thuốc giải rượu, bên cạnh là một mẩu giấy nhớ. "Ăn sáng đi rồi hãy uống thuốc. Hôm nay cho người nghỉ một ngày." Nét chữ của anh bay bướm, phóng khoáng, nhưng lại có một sự quan tâm không thể che giấu.
Phượng Cửu ngồi dậy, cả người có chút mỏi mệt nhưng tâm trạng lại vô cùng phức tạp. Đêm qua... Nàng nhớ lại sự cuồng nhiệt, sự hòa quyện của hai người. Lần đầu tiên trong cả hai kiếp, nàng trải qua một sự thân mật mãnh liệt đến vậy. Nàng, một Hoàng hậu, lại có thể buông thả bản thân trong vòng tay của một người đàn ông xa lạ.
Nàng cố gắng khoác lên mình vẻ kiêu ngạo thường ngày. Nàng tự nhủ, đó chỉ là một sự ban phát ân sủng. Nàng là người chủ động, nàng là người kiểm soát. Nhưng sâu trong lòng, nàng biết mình đang tự lừa dối. Đêm qua, nàng đã hoàn toàn bị anh chinh phục.
Khi anh trở về vào buổi trưa, không khí giữa hai người trở nên vô cùng ngượng ngùng. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng cũng vậy.
Cuối cùng, vẫn là Phượng Cửu lên tiếng trước. Nàng phải lấy lại thế chủ động.
"Ngươi hầu hạ đêm qua cũng không tệ," nàng nói, cố gắng giữ giọng điệu ban ơn. "Coi như thưởng cho ngươi."
Trịnh Phong, người đang rót nước, khựng lại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút tổn thương. Anh không muốn trở thành một kẻ "hầu hạ" vừa được ban thưởng. Anh muốn một thứ gì đó khác.
Anh bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. "An Chi," anh gọi tên hiện đại của cô, một cách để kéo cô ra khỏi vai diễn Hoàng hậu. "Chuyện tối qua, chúng ta cần phải nói rõ. Chúng ta là gì?"
Câu hỏi trực diện của anh khiến Phượng Cửu có chút bối rối. Là gì ư? Nàng chưa bao giờ phải định nghĩa một mối quan hệ. Trong thế giới của nàng, chỉ có Hoàng thượng, phi tần và hạ nhân.
"Ngươi là Đại tổng quản của Bổn cung." Nàng trả lời theo logic của mình.
"Chỉ vậy thôi sao?" Anh nhướng mày. "Tổng quản thì không có 'nghĩa vụ' thị tẩm đâu."
"Ngươi..." Nàng cứng họng.
"Nghe này," anh nói, giọng nói trở nên nghiêm túc. "Tôi không phải là một trong những nam sủng của cô trong quá khứ. Và cô cũng không còn là Hoàng hậu nữa. Chúng ta đang ở thế kỷ 21. Ở đây, một người đàn ông và một người phụ nữ ngủ với nhau, nó có ý nghĩa khác."
Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi muốn một mối quan hệ rõ ràng. Một mối quan hệ độc quyền. Em có hiểu không?"
Phượng Cửu im lặng. "Độc quyền" và "trung thành". Nàng hiểu. Nhưng để thừa nhận nó lại là một chuyện khác.
Thấy cô im lặng, anh thở dài. Anh quyết định sẽ dùng cách của mình. Anh lại lấy ra một tập giấy và bút.
"Được rồi. Nếu đã không thể nói chuyện bình thường, vậy thì chúng ta sẽ lập một bản hợp đồng mới. Phụ lục cho 'Bản thỏa thuận Quản lý Toàn diện'." Anh bắt đầu viết.
"Điều 1: Về quan hệ cá nhân.
1.1. Phan Vũ Khang, à nhầm, Trịnh Phong, sau đây gọi là 'Đối Tác A', và An Chi, sau đây gọi là 'Đối Tác B', chính thức thiết lập một mối quan hệ tình cảm độc quyền.
1.2. 'Đối Tác A' có nghĩa vụ trung thành tuyệt đối với 'Đối Tác B'. Không được phép có bất kỳ mối quan hệ mập mờ nào với các đối tượng khác.
1.3. 'Đối Tác B' cũng có nghĩa vụ tương tự. Việc 'ban ân sủng' cho bất kỳ ai khác ngoài 'Đối Tác A' đều bị nghiêm cấm."
Phượng Cửu đọc những điều khoản "hiện đại" của anh mà mặt mày đỏ bừng. "Ngươi... ngươi viết cái gì vậy?"
"Quy tắc. Mọi thứ đều cần có quy tắc." Anh nói, rồi nhìn cô đầy ẩn ý. "Sao? Nương nương có muốn 'châu phê' vào bản thỏa thuận này không?"
Nàng nhìn anh, nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa có chút trêu chọc của anh. Cuối cùng, nàng bật cười. Nàng cầm lấy cây bút, không ký tên, mà lại vẽ một con phượng hoàng nhỏ đang mổ vào đầu một con cáo.
"Chuẩn tấu."
Bản hợp đồng mới, một giao kèo tình yêu dở khóc dở cười, đã chính thức được thông qua. Mối quan hệ của họ không còn là quản lý và nghệ sĩ nữa. Họ đã trở thành một cặp đôi, một cặp đôi kỳ lạ nhất thế gian, với những quy tắc được pha trộn giữa luật pháp hiện đại và cung quy thời xưa.