MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Ký Ức Chương 1: Tiếng Gõ Cửa lúc Nửa Đêm

Bóng Ma Ký Ức

Chương 1: Tiếng Gõ Cửa lúc Nửa Đêm

1,212 từ · ~7 phút đọc

Văn phòng của Lãnh, nằm trên tầng ba một tòa nhà cũ kỹ giữa lòng phố thị, luôn chìm trong thứ ánh sáng mờ đục và mùi ẩm mốc khó tả. Đó là một không gian phản chiếu chính cuộc đời của anh: tăm tối, tĩnh lặng, và chất chứa đầy những thứ cần được dọn dẹp nhưng đã bị bỏ bê quá lâu.

Đã năm năm kể từ ngày Mai, vị hôn thê của anh, chết một cách bí ẩn trong một vụ cháy mà cảnh sát kết luận là tai nạn. Năm năm vật vã với chứng mất ngủ mãn tính, Lãnh chỉ tìm thấy sự an ủi trong ly rượu whisky cháy cổ họng và những vụ điều tra lặt vặt – những vụ ngoại tình mờ nhạt, những món nợ cần đòi mà không ai thèm quan tâm. Anh là một thám tử tư tài năng, nhưng tâm hồn anh đã chết cùng với Mai.

Hôm nay là một ngày như mọi ngày. Mười giờ tối. Lãnh ngồi ở bàn làm việc, ánh đèn bàn phủ bóng rọi rõ chai rượu đã cạn nửa, bên cạnh là một tấm ảnh cũ kỹ của Mai. Cô cười rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ u ám của văn phòng này. Anh đưa tay chạm vào khuôn mặt cô trong ảnh, cảm giác tội lỗi và bất lực cứ thế cuộn xoáy trong dạ dày. Anh đã không thể bảo vệ cô.

Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, phá vỡ sự yên tĩnh mà Lãnh đã cố gắng giữ gìn. Anh nhíu mày. Khách hàng hiếm khi đến vào giờ này, và bạn bè thì anh chẳng còn ai.

"Vào đi," Lãnh nói, giọng khàn đặc.

Cánh cửa mở ra, để lộ một người phụ nữ trung niên, ăn mặc kín đáo nhưng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Khuôn mặt bà hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi và sợ hãi. Bà tự giới thiệu là cô Liên, mẹ nuôi của Thư.

"Thám tử Lãnh, tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh giờ này. Nhưng tôi không còn biết phải tìm ai nữa." Giọng cô Liên run rẩy.

Lãnh đặt ly rượu xuống, cố gắng tập trung. "Bình tĩnh, cô Liên. Cô muốn tìm ai?"

"Thư, con gái tôi. Nó đã mất tích. Ba ngày rồi không liên lạc được." Cô Liên đưa cho Lãnh một bức ảnh.

Trong ảnh là Thư, một nữ sinh viên năm nhất với vẻ ngoài ngây thơ, mái tóc đen dài và đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò. Thật sự là một cô gái bình thường, nhưng có gì đó trong ánh mắt cô làm Lãnh thấy bất an.

"Hãy kể cho tôi nghe về Thư."

Cô Liên kể: Thư là một sinh viên giỏi, nhưng có một đam mê bất thường và hơi... đen tối. Cô bị cuốn hút bởi các vụ án tâm lý chưa được giải quyết, các lý thuyết về chứng đa nhân cách, và đặc biệt là các địa điểm bị bỏ hoang. Gần đây, Thư thường xuyên lén lút tìm hiểu về một nơi cụ thể.

"Nơi nào?" Lãnh hỏi, bắt đầu cảm thấy chút hứng thú sau nhiều tháng chán chường.

"Bệnh viện Tâm thần Phía Đông," cô Liên thì thầm, như thể sợ hãi khi gọi tên nơi đó. "Nó nói đó là nơi có 'bí mật' lớn nhất của thành phố. Nó đã đi đến đó nhiều lần để chụp ảnh, nhưng lần này, nó không về nữa."

Nghe đến "Bệnh viện Tâm thần Phía Đông," Lãnh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là một khu phức hợp khổng lồ, bị bỏ hoang hơn hai mươi năm sau một vụ bê bối chấn động về các thí nghiệm "viết lại ký ức" tàn bạo trên bệnh nhân. Nơi đó nổi tiếng là bị nguyền rủa, nơi các linh hồn bị tra tấn vẫn còn vương vấn. Anh đã cố gắng quên đi cái tên đó suốt năm năm qua, vì Mai...

"Cô có bất kỳ manh mối nào khác không? Thư có để lại thư từ, tin nhắn, hay một cuốn nhật ký nào không?" Lãnh cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp.

Cô Liên móc trong túi ra một cuốn sổ nhỏ. "Đây là nhật ký của con bé. Tôi không dám đọc. Tôi chỉ hy vọng nó có ích."

Lãnh mở cuốn sổ. Trang đầu tiên là những nét chữ viết tay tinh tế, nhưng nội dung lại khiến Lãnh rùng mình. Không phải là những ước mơ tuổi trẻ, mà là những ghi chép tỉ mỉ về các phương pháp gây rối loạn nhận thức. Anh lật nhanh đến những trang cuối cùng.

"Ngày XX/YY: Đã gần. Tôi cảm nhận được 'người đàn ông' ở đó. Ông ta biết sự thật về chị gái tôi. Phía Đông không phải là nơi chôn cất, mà là nơi lưu giữ. Cần phải đi sâu hơn, vào khu hầm ngầm."

Đọc đến chữ "chị gái," máu trong người Lãnh như đông lại. Anh đưa tay lên day thái dương. Anh không có thời gian để chìm đắm trong cơn hoảng loạn.

Anh hỏi cô Liên về Mai. Sau một hồi ngập ngừng, cô Liên xác nhận: Thư và Mai là chị em cùng cha khác mẹ. Mai đã bị đưa đi ngay sau khi sinh và chỉ mới gặp lại gia đình vài năm trước khi qua đời.

"Vậy ra, Thư đang tìm kiếm công lý cho cái chết của Mai, và cô bé nghĩ Mai đã bị giết tại Bệnh viện Tâm thần Phía Đông?" Lãnh lẩm bẩm.

Sự thật này giáng xuống Lãnh như một cú đấm. Cái chết của Mai không phải là tai nạn. Nó đã kéo anh thẳng vào trung tâm của một địa ngục cá nhân, nơi anh đã chạy trốn suốt năm năm.

Anh quyết định nhận vụ án. Không phải vì tiền, mà vì một sự thôi thúc không thể cưỡng lại được. Anh cần biết sự thật về Mai, ngay cả khi sự thật đó có thể hủy hoại hoàn toàn anh.

"Cô Liên, tôi nhận lời. Giữ điện thoại luôn mở."

Cô Liên thở phào nhẹ nhõm. "Cảm ơn anh, Thám tử Lãnh. Cảm ơn anh rất nhiều."

Sau khi cô Liên rời đi, Lãnh khóa cửa văn phòng. Anh nhìn tấm ảnh của Mai lần cuối, đôi mắt anh giờ đây không còn sự thờ ơ của kẻ nghiện rượu, mà là ngọn lửa dữ dội của một người tìm kiếm sự thật. Anh cầm chiếc đèn pin cũ kỹ, một khẩu súng đã lâu không dùng, và cuốn nhật ký của Thư.

Ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc con đường dẫn đến Bệnh viện Tâm thần Phía Đông. Lãnh biết rằng, đêm nay, anh không chỉ đi tìm một cô gái mất tích, mà còn đi tìm linh hồn đã chết của chính mình.

"Phía Đông," anh tự nhủ, "chúng ta sẽ gặp nhau." Lãnh bước ra khỏi tòa nhà, bóng anh đổ dài, nuốt chửng bởi màn đêm. Anh không biết rằng, ngay khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, anh đã bước vào mê cung của những ký ức giả tạo do chính Kẻ Gốc tạo ra, và cánh cửa phía sau đã khép lại.