MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Ký Ức Chương 2: Cánh Cổng Phía Đông

Bóng Ma Ký Ức

Chương 2: Cánh Cổng Phía Đông

1,353 từ · ~7 phút đọc

Lãnh đỗ chiếc xe cũ kỹ của mình cách Bệnh viện Tâm thần Phía Đông một đoạn khá xa, đủ để ánh đèn pha yếu ớt không rọi thẳng vào. Bầu trời đêm nặng trịch, không một ngôi sao nào lấp lánh, chỉ có vầng trăng tròn màu trắng nhợt nhạt treo lơ lửng trên đỉnh khối kiến trúc Gothic cũ kỹ. Bệnh viện bị dây leo quấn chặt, trông như một con quái vật bằng gạch đá đang ngủ vùi, tường gạch bong tróc, cửa sổ vỡ vụn như những hốc mắt trống rỗng. Dù đã bị bỏ hoang hơn hai mươi năm, nơi này vẫn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, ghê rợn, như thể thời gian đã ngưng đọng, chỉ để bảo tồn nỗi đau và sự tàn bạo.

Anh tiến đến cổng chính bằng sắt rỉ sét. Một biển báo cũ kỹ đã mòn vẹt, vẫn còn đọc được dòng chữ khắc: "Khu Điều Trị và Nghiên Cứu Tâm Thần Phía Đông." Anh thở dài, mùi ẩm mốc, đất mục và kim loại cũ xộc thẳng vào mũi. Anh gạt chiếc ổ khóa đã hoen gỉ sang một bên, đạp mạnh; cánh cổng kêu ken két một tiếng dài rợn người, như tiếng rên rỉ của một bệnh nhân bị xiềng xích, rồi từ từ mở ra.

Lãnh không chọn đi qua cửa chính. Kinh nghiệm của một thám tử cho anh biết rằng lối vào dễ thấy nhất luôn là cái bẫy dành cho những kẻ tò mò. Anh đi vòng ra phía sau, men theo bức tường đổ nát. Anh tìm thấy một cửa sổ tầng trệt bị gió giật bung, khung gỗ đã mục nát và nứt toác. Anh dùng đèn pin rọi vào bên trong, chỉ thấy một hành lang tối đen, bụi bặm và mạng nhện giăng mắc dày đặc. Anh đeo găng tay da, trèo qua bệ cửa sổ, cảm giác ghê rợn lan tỏa từ da thịt.

Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng tim anh đập mạnh và tiếng giày da giẫm lên lớp vữa vụn và thủy tinh vỡ. Anh đóng cửa sổ lại nhẹ nhàng, bật đèn pin, và bắt đầu khám phá. Không khí bên trong nặng nề hơn, mùi thuốc sát trùng cũ kỹ trộn lẫn với mùi xác chuột phân hủy và sự mục nát của gỗ mục. Nó dính vào da, vào cổ họng, khiến anh cảm thấy buồn nôn và khó thở.

Hành lang chính dài hun hút, ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của Lãnh chỉ đủ soi rõ vài mét phía trước. Hai bên là hàng loạt cánh cửa phòng bệnh đã đóng kín. Tấm biển chỉ dẫn đã bị xé rách, chỉ còn lơ lửng vài mảnh giấy ghi tên các khu: "Liệu pháp Sốc Điện," "Khu Cách Ly Cấp Độ Cao," và một cái tên bị cạo đi, nhưng những vết cào vẫn gợi ra hai chữ "Ký Ức."

Lãnh kiểm tra từng căn phòng một, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của Thư. Trong phòng y tá, các tập hồ sơ đã mục nát nằm rải rác trên sàn nhà. Anh thấy những cái tên bệnh nhân cũ, những chẩn đoán vô lý và những ghi chú về các buổi trị liệu kéo dài, nơi họ bị hỏi đi hỏi lại những câu vô nghĩa đến mức làm người ta phát điên. Càng đọc, Lãnh càng cảm thấy một sự tàn bạo lạnh lùng thấm vào từng trang giấy, không phải của sự điên loạn tự nhiên, mà là của sự điên loạn có hệ thống do con người tạo ra.

Khoảng nửa giờ sau, trong một căn phòng trống rỗng gần cầu thang chính đã sụp một phần, anh tìm thấy dấu vết. Chiếc ba lô màu xám của Thư, nằm dưới một chiếc giường sắt cũ kỹ, rỉ sét. Ba lô bị mở tung, bên trong chỉ còn vài cuốn sách ghi chú về tâm lý học thần kinh, một vài dụng cụ cơ bản của dân đi "săn" địa điểm bỏ hoang, và một chiếc máy ảnh kỹ thuật số không pin. Điều quan trọng nhất: một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, nhỏ nhắn và cũ kỹ, vắt hờ trên tay nắm cửa phòng tắm. Thư đã ở đây, và cô bé muốn anh biết điều đó.

Anh mở cuốn nhật ký mà cô Liên đưa, so sánh những ghi chép cuối cùng của Thư với những dấu vết cô bé để lại. Anh biết Thư đã cố tình để lại ba lô để đánh lạc hướng, nhưng chiếc khăn quàng cổ màu đỏ kia thì sao? Nó có vẻ như là một tín hiệu cá nhân, một sự gợi nhớ tinh tế.

Lãnh tiếp tục đi sâu vào khu điều trị nội trú. Ánh đèn pin quét qua những bức tường tróc vảy, tạo ra những cái bóng nhảy múa, bóp méo hình dạng của mọi vật. Anh đến một phòng khám lớn. Ở đây, một chiếc ghế sốc điện rỉ sét nằm chỏng chơ giữa phòng, dây điện đã đứt gãy, gợi lên một hình ảnh tra tấn kinh hoàng.

Đột nhiên, Lãnh nghe thấy. Tiếng khóc. Một tiếng khóc thút thít yếu ớt, như thể nó đến từ rất xa, xuyên qua lớp tường dày, nhưng đồng thời lại vang vọng ngay trong đầu anh. Anh dừng lại, nín thở, cố gắng xác định phương hướng.

Tiếng khóc biến mất, thay vào đó là mùi khói. Mùi khói cháy quen thuộc, mùi của gỗ cháy, của cao su nóng chảy, mùi mà anh đã ngửi thấy trong đêm Mai qua đời. Mùi khói kẹt trong phổi anh, làm anh ho sặc sụa. Anh cảm thấy như phổi mình đang bị đốt cháy lại một lần nữa.

Anh quay đầu lại. Ở cuối hành lang tối đen, ngay ngã rẽ vào khu thí nghiệm cũ, có một bóng người.

Một phụ nữ mặc váy trắng, mái tóc dài buông xõa. Cô đứng đó, quay lưng lại với anh. Lãnh thấy rõ bờ vai gầy, chiếc váy trắng bị cháy xém một mảng lớn ở lưng.

"Mai?" Lãnh gọi. Giọng anh run rẩy, khô khốc, không còn chút mạnh mẽ nào của một thám tử.

Bóng hình đó không trả lời. Nó bắt đầu bước đi, chậm rãi, nhưng mỗi bước chân như kéo Lãnh đi theo. Đây là một ảo ảnh. Anh biết. Anh đã nhìn thấy bóng Mai trong cơn mất ngủ hàng trăm lần. Nhưng đây là lần đầu tiên, nó có mùi vị, có sự hiện diện vật lý mạnh mẽ đến mức này. Nó là sự thật. Hay là một thủ đoạn tâm lý tàn độc?

Anh chạy theo.

"Mai! Đợi anh!"

Bóng hình rẽ vào một hành lang khác, nơi có một cánh cửa sắt nặng trịch bị khóa bằng một chiếc xích lớn. Cánh cửa đó ghi: "Phòng Lưu Trữ và Ghi Chú Cũ – Cấm Vào."

Khi Lãnh đến gần, bóng Mai đã biến mất. Chỉ còn lại cánh cửa sắt và mùi khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở rằng anh không hề mơ.

Lãnh thở dốc, dựa lưng vào tường. Trái tim anh đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhận ra: Bệnh viện này đang sử dụng ký ức đau thương của anh để chơi đùa với anh. Hoặc tệ hơn, một thứ gì đó ở đây đã "hấp thụ" được nỗi đau của anh và đang tái tạo lại nó một cách hoàn hảo.

Anh nhìn kỹ cánh cửa sắt. Có một dấu vết cạy phá mới tinh, ngay cạnh ổ khóa nặng nề. Thư đã cố gắng vào đây. Anh cũng phải vào. Anh lấy trong túi ra một bộ dụng cụ phá khóa.

Tiếng lách cách của kim loại trong bóng đêm vang vọng khắp hành lang. Anh biết mình đang tiến sâu hơn vào bẫy, nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải biết, liệu Mai có thực sự bị "viết lại ký ức" tại đây, hay toàn bộ tình yêu của anh chỉ là một lời nói dối được tạo ra trong phòng thí nghiệm này?