MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Ký Ức Chương 3: Hồ Sơ Bị Lãng Quên

Bóng Ma Ký Ức

Chương 3: Hồ Sơ Bị Lãng Quên

1,266 từ · ~7 phút đọc

Tiếng kim loại lách cách kéo dài trong bóng tối, một âm thanh cô độc nhưng sắc lạnh. Lãnh dồn hết sự tập trung của mình vào bộ dụng cụ phá khóa, gạt bỏ hình ảnh chiếc váy trắng cháy xém và mùi khói kinh hoàng. Anh biết rằng sự tập trung này là rào cản duy nhất giữa anh và cơn điên đang chờ đợi.

Ổ khóa sắt nặng trịch kêu lên một tiếng "Cạch" khô khốc, báo hiệu thành công. Lãnh thở ra một hơi dài, đầy sự mệt mỏi và quyết tâm, rồi đẩy mạnh cánh cửa sắt. Nó kêu ken két, từ từ hé mở, và một làn không khí lạnh lẽo, mang theo mùi giấy cũ, mực khô và bụi than, ùa ra, như hơi thở hôi hám của quá khứ bị chôn vùi.

Phòng Lưu Trữ và Ghi Chú Cũ rộng lớn hơn anh tưởng. Hàng chục giá kệ sắt cao ngất, chứa đầy các hộp carton và tập hồ sơ đã ngả màu vàng ố, xếp thành những hành lang hẹp, tạo thành một mê cung thực sự. Ánh đèn pin của Lãnh quét qua, chỉ thấy vô số cái tên bệnh nhân, những chẩn đoán cũ kỹ, vô nghĩa.

Lãnh đi sâu vào bên trong, cố gắng tìm kiếm bất cứ thứ gì liên quan đến Thư hoặc Mai. Anh lướt qua những hồ sơ về Rối loạn đa nhân cách, chứng mất trí nhớ phân ly, và những ghi chép về các liệu pháp điều trị tâm lý bằng thuốc an thần liều cao. Mỗi tập hồ sơ là một bằng chứng câm lặng về sự tàn bạo có hệ thống đã diễn ra ở nơi này. Sự căm phẫn dâng lên trong Lãnh, không chỉ vì những nạn nhân này, mà vì anh biết Mai, người anh yêu, đã từng nằm trong số họ.

Cuối cùng, ở góc khuất nhất của căn phòng, sau một chiếc tủ gỗ đã đổ, Lãnh tìm thấy một khu vực niêm phong bằng băng keo cũ. Tại đây, những tập hồ sơ không còn là giấy tờ bệnh án thông thường, mà là các báo cáo nghiên cứu. Anh kéo ra một tập dày cộm, bìa tập được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt, hình một con phượng hoàng lửa nhỏ, và dòng chữ viết tay cẩu thả: "Dự án Phoenix."

Anh mở tập hồ sơ. Trang đầu tiên là danh sách đối tượng thử nghiệm. Và ở hàng thứ ba, Lãnh nhìn thấy cái tên, dù đã được mã hóa bằng ký hiệu, nhưng tên viết tắt thì không thể nhầm lẫn: M.A.I.

Tay anh run rẩy, làm rơi đèn pin. Ánh sáng chiếu nghiêng, hắt lên khuôn mặt Lãnh, để lộ sự kinh hoàng và đau đớn tột độ. Anh nhặt đèn lên, tiếp tục đọc trong hơi thở gấp gáp.

Hồ sơ không ghi Mai bị bệnh lý tâm thần nào. Cô được Tiến, cựu giám đốc bệnh viện, đưa vào với mục đích thử nghiệm "Thiết lập Lõi Ký Ức" – một kỹ thuật thay thế hoàn toàn những trải nghiệm đau thương bằng những ký ức giả tạo, tích cực. Mục tiêu của Tiến là chứng minh hắn có thể "viết lại" số phận tâm lý của con người.

"Mục tiêu của đối tượng M.A.I. là thiết lập một ký ức neo (Anchor Memory) về Tình yêu Tuyệt đối," hồ sơ ghi. "Cảm xúc mãnh liệt này sẽ ngăn chặn mọi nỗ lực phản bội hoặc tự tử, duy trì cô ta trong trạng thái phục vụ lý tưởng."

Lãnh cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. Anh đọc tiếp. Toàn bộ mối tình của anh và Mai, những kỷ niệm đẹp đẽ, những lời hứa hẹn, thậm chí cả vụ cầu hôn, đều được mô tả chi tiết trong hồ sơ như một "kịch bản đã được thiết kế hoàn hảo." Chúng không phải là ký ức chân thật của anh. Chúng là một lời nói dối được cấy ghép.

Sự thật này giáng xuống Lãnh còn đau đớn hơn cả cái chết của Mai. Cô đã chết. Nhưng tình yêu của họ cũng không bao giờ tồn tại.

Đúng lúc đó, đèn pin trên tay anh nhấp nháy liên tục rồi vụt tắt. Toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Tiếng rít điện chói tai vang lên từ một góc phòng, nơi có chiếc máy chiếu băng từ cũ kỹ. Sau đó, một giọng nói vang vọng. Một giọng phụ nữ. Đó là giọng Mai.

"Lãnh... tại sao anh lại đến đây? Anh không nên tìm hiểu. Ký ức của chúng ta... là sự thật. Tất cả đều là thật."

Giọng nói bị méo mó, xen lẫn tiếng rên rỉ và tiếng nhiễu điện tử, như thể nó đến từ một cõi khác. Nó không chỉ là tiếng thu âm; nó là một sự tái tạo cảm xúc, một sự tra tấn tâm lý.

"Im đi! Mày là thứ giả dối!" Lãnh hét lên, anh chĩa súng về phía âm thanh, nhưng anh không thấy gì.

"Anh không tin em sao? Hãy nhớ đến đêm mưa chúng ta gặp nhau... Đêm chúng ta hôn nhau dưới ánh trăng..." Giọng nói thủ thỉ, cố gắng kéo anh trở lại chiếc bẫy ký ức hoàn hảo.

Anh biết mình đang sụp đổ, nhưng lý trí mách bảo anh phải tìm kiếm nguồn phát. Anh dùng bật lửa rọi sáng, tìm kiếm trong mớ băng từ. Anh thấy một tấm bản đồ phác thảo được giấu dưới máy chiếu, vẽ một lối đi bí mật. Dòng chữ viết tay ghi: "Hầm ngầm – Lõi Ký Ức."

Đây là nơi Thư đang tìm kiếm. Đây là nơi Tiến đang ẩn náu.

Lãnh nhét tấm bản đồ vào túi, quyết định hành động. Anh phải tìm ra Thư và phá hủy bằng chứng về sự giả dối này.

Anh tìm thấy lối vào hầm ngầm, một cầu thang gỗ xoắn ốc bị che khuất bởi những tấm ván mục nát. Khi anh đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một bóng đen cao lớn xuất hiện.

Đó là một ông già gầy gò, mặc chiếc áo bảo vệ bệnh viện đã sờn rách, đôi mắt đục ngầu và lạnh lẽo. Trên tay ông ta là một thanh sắt rỉ sét.

"Cậu không nên đào bới," ông ta nói, giọng khàn khàn, gần như không phải tiếng người. "Ký ức nên ngủ yên. Sự thật là một vết thương không thể lành."

"Ông là ai?" Lãnh siết chặt khẩu súng.

"Tôi là người giữ giấc ngủ ở đây. Và cậu là một ký ức không mời mà đến."

Ông ta lao đến. Lãnh phản xạ né tránh, nhưng trong không gian chật hẹp, anh không có lợi thế. Anh vung súng, nhưng người bảo vệ nhanh hơn, dùng thanh sắt gạt tay anh. Khẩu súng văng đi.

Lãnh chỉ kịp thấy một bóng người khác, nhỏ hơn, từ phía sau lao tới. Một cú đánh như trời giáng vào sau gáy. Cảm giác đau đớn bùng lên, sau đó là sự tê liệt.

Lãnh ngã xuống, đầu đập vào bậc thang gỗ. Máu nóng chảy ra, thấm đẫm sàn nhà. Mắt anh bắt đầu mờ đi. Hình ảnh cuối cùng anh thấy là chiếc mặt nạ ô-xy cũ kỹ của người bảo vệ, và khuôn mặt ông ta giờ đây đã bị biến dạng bởi một nụ cười quái dị.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng. Cánh cửa hầm ngầm nặng nề đóng sập lại, nhốt Lãnh trong bóng tối và sự thật không thể chối cãi. Anh đã mắc kẹt, giữa những ký ức giả và cơn đau thật.