MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Ký Ức Chương 4: Lời Thú Tội của Kẻ Giữ Giấc Ngủ

Bóng Ma Ký Ức

Chương 4: Lời Thú Tội của Kẻ Giữ Giấc Ngủ

1,048 từ · ~6 phút đọc

Lãnh từ từ mở mắt, đầu óc quay cuồng dữ dội, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào sau gáy. Mùi ẩm mốc và kim loại nặng nề xộc thẳng vào khoang mũi, thứ mùi đặc trưng của sự mục rữa và tàn tích bị bỏ quên. Hầm ngầm. Lạnh lẽo, tối như mực, một nơi hoàn hảo để chôn vùi sự thật và linh hồn. Toàn thân anh đau nhức, nhất là nơi cú đánh giáng xuống. Anh cố gắng ngồi dậy, tiếng xiềng xích kim loại rỉ sét vang lên chát chúa trong không gian chật hẹp, lạnh lẽo. Chân phải anh bị còng chặt vào một ống nước lớn, rỉ sét, nằm sát sàn bê tông ẩm ướt. Anh đã bị bắt, bị khóa lại như một con thú săn. Anh sờ vào lưng quần, khẩu súng đã mất. Thẻ bài và bật lửa cũng biến mất. Kẻ tấn công muốn anh sống. Nhưng sống để làm gì? Sống để hoàn thành một vai trò đã được định sẵn?

Anh rọi ánh sáng yếu ớt từ chiếc đồng hồ đeo tay phát quang. Đây không phải là một kho chứa cũ kỹ đơn thuần. Đây là một phòng thí nghiệm tội lỗi. Những máy móc lỗi thời từ thập niên trước, dây điện chằng chịt buông thõng từ trần nhà, màn hình CRT cũ kỹ phủ đầy bụi bẩn. Tất cả đều là bằng chứng câm lặng của một thời kỳ đen tối. Ở góc phòng, anh thấy một bóng người yếu ớt. Thư. Cô gái mất tích. Cô bé đang bị còng tay vào một giá kệ sắt, bất tỉnh, khuôn mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, nhưng vẫn còn dấu hiệu sống sót. Việc nhìn thấy Thư còn sống tiếp thêm cho Lãnh chút hy vọng và cơn giận dữ mới. Anh cố gắng cạy chiếc còng nhưng vô ích, chất liệu thép cũ kỹ nhưng vững chắc. Lãnh rên rỉ, thầm nguyền rủa sự bất cẩn, sự mù quáng của mình. Anh đã quá tập trung vào nỗi ám ảnh Mai mà quên mất mối nguy hiểm vật lý thực sự.

Đúng lúc đó, cửa hầm mở ra. Ánh sáng mạnh từ hành lang trên rọi xuống, tạo thành một bóng đen khổng lồ đổ dài trên sàn bê tông. Ông già gầy gò, "Người Giữ Giấc Ngủ," bước xuống cầu thang một cách chậm rãi, bình tĩnh. Ông ta không mang vũ khí, chỉ cầm một chiếc remote nhỏ trong tay. "Chào mừng đến với Lõi Ký Ức, Thám tử Lãnh. Cậu là mảnh ghép cuối cùng chúng tôi cần để hệ thống hoạt động ổn định," giọng ông ta cất lên, không còn khàn khàn như lần trước, mà trầm tĩnh, gần như có chút buồn bã, như thể đang nói về một sứ mệnh cao cả. "Tiến đâu? Kẻ Gốc đang ở đâu?" Lãnh gằn giọng, cố gắng che giấu sự bất lực của mình. "Ông ta không ở đây. Tiến chỉ là người thiết kế lý thuyết, kẻ tạo ra khuôn mẫu. Tôi là người vận hành, Người Giữ Giấc Ngủ Vĩnh Hằng của họ. Tôi bảo vệ những ký ức tuyệt đối này."

Người Giữ Giấc Ngủ tiến lại gần, đứng ngay ngoài tầm với của Lãnh, nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt đục ngầu, không chút cảm xúc. "M.A.I. đã thất bại. Lỗi hệ thống. Ký ức neo về tình yêu tuyệt đối quá mạnh mẽ, dẫn đến sự phản bội tâm lý. Cô ta đã tự hủy hoại bản thân mình cùng với Ký Ức Neo đó. Chúng tôi cần một Lõi Ký Ức mới, một Ký Ức Neo bền vững hơn, không có khả năng tự hủy hoại. Và đó là cậu. Cậu là người mà M.A.I. đã chọn, người mà chúng tôi đã dành năm năm để theo dõi, để đảm bảo Ký Ức Giả của cậu đủ sâu sắc."

Sự thật lạnh lùng xuyên qua Lãnh như một nhát dao. "Các người muốn biến tôi thành một con rối, một vật thí nghiệm? Cấy ghép và tẩy não tôi?" Anh ho sặc sụa, cổ họng khô khốc vì giận dữ và kinh tởm. "Không phải cấy ghép, mà là hoàn thiện," ông ta sửa lời, giọng điệu kiên định đến rợn người. "Cậu đã sống với những ký ức giả đó suốt năm năm một cách hoàn hảo. Việc của cậu chỉ là chấp nhận nó, ôm lấy nó, và bảo vệ nó mãi mãi. M.A.I. đã chọn cậu. Giờ cậu phải chọn M.A.I." Ông ta nhấn một nút trên chiếc remote.

Đèn trong hầm bỗng sáng bừng lên, và chiếc màn hình CRT cũ kỹ bật sáng, chiếu lên bức tường đá ẩm ướt một hình ảnh động. Cảnh tượng đầu tiên là nụ cười rạng rỡ của Mai. Sau đó là những đoạn phim ngắn, cắt ghép từ chính ký ức của Lãnh, nhưng bị bóp méo tinh vi, thêm thắt những chi tiết sai lệch, những khoảnh khắc mà anh không thể nhớ. Tiếng Mai gọi tên anh, tiếng cô thì thầm những lời yêu thương, tất cả đều được khuếch đại, tràn ngập căn hầm. Lãnh ôm đầu, cố gắng chống lại sự tấn công cảm xúc này. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần khi anh phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu đó không hề tồn tại, nó chỉ là một kịch bản bệnh hoạn được dàn dựng công phu. "Đừng chống cự, Lãnh. Hãy nhớ lại. Nhớ lại đêm mưa. Nhớ lại nụ hôn đầu. Nhớ lại tất cả những điều mà cậu tin là sự thật," Người Giữ Giấc Ngủ lặp đi lặp lại. Lãnh nhận ra, đây không phải là một ông già điên. Đây là một kỹ sư tâm lý, một kẻ tàn bạo, đang cố gắng phá hủy bức tường lý trí cuối cùng của anh. Anh phải giữ vững. Anh phải chiến đấu vì Thư, vì sự thật, và vì chính mình. Dù tình yêu của Mai là giả, thì khao khát tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện và trả thù của anh là thật. Anh gầm lên, cố gắng giật đứt chiếc còng. Trận chiến ký ức cá nhân tàn khốc bắt đầu.