Sự tấn công của ký ức giả diễn ra không ngừng. Ánh sáng mạnh từ màn hình CRT cũ kỹ chớp tắt, tạo ra một cơn lũ hình ảnh và âm thanh. Nụ cười của Mai, tiếng nói thì thầm của cô, những đoạn phim cắt ghép về một cuộc sống hoàn hảo mà Lãnh tin là của mình. Chiếc còng sắt trên cổ tay anh trở nên lạnh buốt, nhưng cơn đau tinh thần thì nóng rát. Người Giữ Giấc Ngủ đứng đó, lạnh lùng quan sát, vẻ mặt ông ta hoàn toàn không thay đổi, như thể đang xem một vở kịch đã được dàn dựng hàng trăm lần. Ông ta là khán giả duy nhất của màn tra tấn này, và ông ta đang thưởng thức nó một cách chậm rãi, tàn nhẫn. Lãnh nghiến răng ken két, anh cố gắng khép chặt mi mắt, nhưng hình ảnh vẫn len lỏi vào tâm trí, xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi và niềm đau.
Tuy nhiên, trong cơn lũ ký ức bóp méo đó, một tia sáng đột ngột lóe lên. Lãnh, với kinh nghiệm của một thám tử đã trải qua nhiều năm đào bới những bí mật dơ bẩn, biết rằng mọi kịch bản đều có kẽ hở, mọi lời nói dối đều có vết nứt. Anh bắt đầu tập trung. Thay vì cố gắng phủ nhận toàn bộ ký ức, anh để nó tràn vào, nhưng với một tâm thế khác: Tìm kiếm sự mâu thuẫn.
Anh nhớ lại một đoạn phim: Mai tặng anh chiếc bật lửa nhân dịp sinh nhật. Trong đoạn phim, Mai nói: "Chiếc bật lửa này sẽ giúp anh xua tan bóng tối." Nhưng Lãnh chợt nhớ ra: Anh không bao giờ hút thuốc. Chiếc bật lửa anh có là do chính anh mua sau vụ án đầu tiên anh phá được, một chiếc bật lửa bình thường không có ý nghĩa đặc biệt nào. Đó là vết nứt đầu tiên.
Anh tiếp tục tìm kiếm. Một đoạn phim khác: Hai người hẹn hò trong một quán cà phê ven sông. Mai mặc chiếc váy màu xanh lục. Nhưng Lãnh nhớ rõ, đó là đêm anh đang ở tỉnh ngoài điều tra một vụ mất tích. Anh không thể có mặt ở quán cà phê đó. Vết nứt thứ hai.
Những chi tiết nhỏ, tinh vi bị bóp méo bắt đầu tích tụ, tạo thành một cơn bão nghi ngờ. Toàn bộ kịch bản tình yêu của họ, dù được thiết kế hoàn hảo đến đâu, vẫn chỉ là một sản phẩm trí tuệ nhân tạo, một sự tổng hợp của những ước muốn và nỗi sợ hãi chung của con người, chứ không phải là trải nghiệm thực sự của riêng Lãnh. Sự nhận thức này không làm Lãnh bớt đau đớn, nhưng nó tiếp thêm sức mạnh cho lý trí anh. Anh có thể chống lại.
"Lỗi hệ thống," Lãnh thều thào.
Người Giữ Giấc Ngủ hơi nhíu mày, lần đầu tiên lộ ra sự bất ngờ. "Cậu nói gì?"
"Kịch bản của ông... có lỗi. Ký ức giả của tôi không hoàn hảo. Chiếc bật lửa. Đêm ở quán cà phê. Các người đã sao chép cảm xúc, nhưng không sao chép được chi tiết vật lý. Các người không phải là thần thánh. Các người chỉ là những kẻ lừa đảo thảm hại," Lãnh cười khẩy, nụ cười méo mó, nhưng đầy kiêu ngạo.
Sự tự tin đột ngột của Lãnh làm Người Giữ Giấc Ngủ bối rối. Ông ta đưa tay lên điều chỉnh thiết bị, tăng cường độ tấn công. Hình ảnh Mai trở nên lớn hơn, giọng nói cô trở nên thét gào, đau khổ: "Lãnh! Đừng bỏ em! Anh là tất cả của em!"
Lãnh quay đầu sang phía Thư. Cô bé vẫn bất tỉnh. Nhưng anh thấy cô bé khẽ động đậy ngón tay.
"Thư," Lãnh thì thầm, hy vọng cô bé có thể nghe thấy. "M.A.I. là người đã chọn. Cô ta đã chọn anh để ký ức giả được bảo toàn. Nhưng Thư... Thư là chìa khóa để phá hủy nó. Cô bé đã tìm ra sự thật về Tiến."
Lãnh bắt đầu nói to hơn, không phải với Người Giữ Giấc Ngủ, mà là với Thư, truyền đạt thông tin quan trọng qua tiếng nói. Anh biết Thư, một cô bé thông minh, sẽ hiểu được ám chỉ của anh. "Thư, cô bé ơi, hãy nhớ lại lời nhắn của Tiến trong nhật ký. Tiến không phải Kẻ Gốc! Tiến chỉ là một nhà khoa học bị đe dọa. Người Giữ Giấc Ngủ này mới là kẻ đứng sau. Ông ta bảo vệ ký ức giả mạo này vì ông ta là người hưởng lợi, không phải Tiến!"
Lãnh cố gắng giải thích bằng những câu ngắn, rời rạc, không mạch lạc để đánh lừa Người Giữ Giấc Ngủ. "Mục tiêu của tôi không phải là ký ức, mà là nước. Nước là thứ duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa ký ức giả này. Lõi Ký Ức không thể chịu được sự ẩm ướt."
Trong khi Lãnh đang đánh lạc hướng, Thư từ từ mở mắt. Ánh mắt cô bé đầy mệt mỏi nhưng cực kỳ sắc bén. Cô bé đã nghe thấy. Cô bé biết Lãnh đang nói gì.
Thư bắt đầu hành động. Cô bé lợi dụng sự che khuất của giá kệ sắt, dùng chiếc kẹp tóc nhỏ được giấu trong ống tay áo, từ từ cạy chiếc còng. Người Giữ Giấc Ngủ đang quá tập trung vào việc tra tấn Lãnh bằng âm thanh và ánh sáng, không để ý đến hành động tinh vi của Thư.
Lãnh tiếp tục kích động: "Các người không thể tạo ra linh hồn! Các người chỉ có thể sao chép vỏ bọc! Mai đã phản bội các người, tự hủy hoại bản thân mình. Và tôi cũng sẽ làm điều tương tự!"
Đúng lúc đó, Thư cạy được chiếc còng, mặc dù nó tạo ra một tiếng động nhỏ. Người Giữ Giấc Ngủ quay phắt lại, khuôn mặt lộ vẻ giận dữ. "Mày lừa tao!"
Quá muộn. Thư đã chạy. Cô bé không chạy về phía cửa hầm, mà chạy thẳng về phía góc tối nhất của phòng thí nghiệm, nơi có đường ống nước rỉ sét chạy dọc tường. Cô bé nhớ lời Lãnh: "Nước."
Người Giữ Giấc Ngủ hét lên, ấn mạnh nút trên remote, khiến dòng điện trong phòng tăng vọt. Màn hình CRT bắt đầu nổ lách tách. Ông ta chạy theo Thư, bỏ mặc Lãnh đang bị xiềng xích.
Thư dùng hết sức bình sinh, đấm vào đoạn ống nước bị rỉ sét nặng nhất. Ống nước vỡ toác. Nước phun ra như một vòi rồng, xối thẳng vào trung tâm của những máy móc CRT và dây điện cũ kỹ.
Một tiếng nổ lớn, kèm theo một tia lửa điện xanh lè, chiếu sáng căn hầm trong tích tắc. Lõi Ký Ức đã bị phá hủy. Toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối và sự hỗn loạn. Lãnh mỉm cười, anh đã chiến thắng trận chiến đầu tiên, nhưng cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi. Anh biết mình phải nhanh chóng thoát ra khỏi đây và tìm ra Tiến thật sự.