Tiếng nổ điện chát chúa sau khi Thư phá hủy Lõi Ký Ức làm rung chuyển cả căn hầm. Toàn bộ khu vực chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lại âm thanh hỗn loạn của nước cuộn trào, tiếng rít của dây điện chập cháy và tiếng thở dốc nặng nề. Lợi dụng sự hỗn loạn và ánh sáng le lói cuối cùng từ vụ nổ, Lãnh dồn hết sức lực cuối cùng vào cánh tay bị còng. Anh đã bị giam giữ bởi sự giả dối quá lâu. Sự giải thoát tinh thần vừa đạt được mang lại một nguồn sức mạnh thể chất điên cuồng. Anh giật mạnh, không phải một lần, mà là hàng chục lần, cổ tay rướm máu vì ma sát với kim loại rỉ sét. Cuối cùng, một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên. Ống nước rỉ sét gắn trên tường, vốn đã yếu ớt do sự ăn mòn của thời gian và chấn động từ Thư, cuối cùng cũng gãy lìa. Lãnh ngã lăn ra sàn nhà lạnh buốt, chiếc còng vẫn còn trên cổ tay, nhưng anh đã tự do.
"Thư!" Lãnh gào lên trong bóng tối.
Đáp lại anh là tiếng kim loại va chạm loảng xoảng và tiếng quát tháo giận dữ của Người Giữ Giấc Ngủ. Ông ta đang truy đuổi Thư. Lãnh đứng dậy, cảm nhận sự ẩm ướt, nhớp nháp dưới chân. Nước từ ống vỡ đang nhanh chóng dâng lên, tạo thành một vũng lầy lội dưới sàn hầm. Anh lần mò dọc theo bức tường, tìm kiếm hướng đi của âm thanh. Anh không thấy gì, nhưng anh có thể ngửi thấy mùi đặc trưng của Người Giữ Giấc Ngủ: mùi chất khử trùng cũ kỹ trộn lẫn với mùi thuốc lá tàn.
Anh nghe thấy tiếng Thư hét lên, giọng cô bé đầy sợ hãi nhưng không hề tuyệt vọng. "Anh ta ở đây! Ngay bên cạnh giá kệ thứ ba!"
Lãnh lao tới hướng đó. Trong bóng tối, anh biết mình phải dùng đến bản năng thám tử của mình: lắng nghe, cảm nhận rung động và phán đoán không gian. Anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, tiếng quần áo sột soạt. Người Giữ Giấc Ngủ không phải là một chiến binh, ông ta là một nhà khoa học già, nhưng ông ta có sự cuồng tín.
"Mày đã hủy hoại công trình của tao!" Người Giữ Giấc Ngủ gầm lên, giọng ông ta đầy sự điên loạn, không còn vẻ điềm tĩnh như trước. "Mày đã giải thoát sự thật mà đáng lẽ phải chết!"
Lãnh lách mình qua một khe hở giữa hai giá kệ. Đúng lúc đó, một cú đánh bằng thanh sắt rỉ sét sượt qua tai anh. Cơn gió lạnh lẽo của kim loại chết chóc làm anh giật mình lùi lại.
"Ông không phải là người bảo vệ giấc ngủ. Ông là một kẻ theo dõi, một kẻ cuồng tín!" Lãnh đáp trả, cố gắng xác định vị trí của đối thủ qua tiếng vọng. "Ký ức của Mai là giả, nhưng sự đau khổ của cô ấy là thật! Ông chính là người đã tra tấn cô ấy!"
Người Giữ Giấc Ngủ dừng lại, giọng ông ta đột ngột trở nên run rẩy. "Tao không tra tấn cô ấy! Tao yêu cô ấy! Tao là người đầu tiên được chọn để trở thành Ký Ức Neo cho M.A.I.! Tao là Tiến! Tiến thật sự!"
Sự thật này đánh thẳng vào Lãnh. Tiến không phải là nạn nhân bị đe dọa, mà là Kẻ Gốc! Hắn không phải là người tạo ra "Phoenix" mà là một trong những vật thí nghiệm đầu tiên, kẻ đã quá đắm chìm trong ký ức giả của Mai đến mức trở nên điên loạn, và sau đó tiếp quản dự án để bảo vệ "tình yêu" của mình.
"Mày nói dối!" Lãnh hét lên, mặc dù anh biết giọng nói của Tiến không thể nhầm lẫn với giọng Tiến trong hồ sơ (người đã chết).
"Tao không nói dối! Tao là Tiến, Tiến sáu năm trước! Họ đã thử nghiệm Ký Ức Neo lên chính tao! Tao đã yêu M.A.I. như một phần của dự án, và khi họ định hủy bỏ cô ấy, tao đã giết tất cả! Tao là Kẻ Gốc, người đã bảo vệ M.A.I. khỏi sự lãng quên! Mày chỉ là bản sao, Lãnh! Bản sao không hoàn hảo!" Tiến (Người Giữ Giấc Ngủ) điên cuồng hét lên.
Trong lúc Tiến mất kiểm soát vì sự bộc phát cảm xúc và những ký ức giả mạo đang bị phá hủy, Thư lao ra từ bóng tối, mang theo một chiếc bình chữa cháy cũ kỹ. Cô bé đập mạnh chiếc bình vào đầu Tiến. Tiến khụy xuống, thanh sắt rơi khỏi tay hắn.
Lãnh không chần chừ. Anh lao tới, đá văng thanh sắt và giật lấy chiếc remote mà Tiến đánh rơi. Anh nhìn thấy một sợi dây điện lớn, lõi đồng trần bị đứt đoạn do vụ nổ.
"Tao sẽ giải thoát tất cả chúng ta khỏi Ký Ức Giả này!" Lãnh gào lên, anh dùng chiếc còng còn lại trên tay mình quấn quanh sợi dây điện.
Tiến cố gắng bò dậy, nhưng đã quá muộn. Lãnh dùng hết sức lực cuối cùng, cắm mạnh chiếc remote vào lỗ hổng trên sợi dây điện.
Một tiếng nổ lớn hơn, dữ dội hơn, và một dòng điện mạnh chạy qua người Tiến. Hắn co giật, khuôn mặt bị biến dạng trong cơn đau đớn cùng cực, trong khi những ảo ảnh cuối cùng về Mai dường như vụt tắt khỏi đôi mắt hắn. Lãnh lùi lại, nhìn Tiến gục xuống. Kẻ Gốc đã chết.
Lãnh thở hổn hển, cả người ướt đẫm nước và máu. Anh nhìn Thư, cô bé cũng bị kiệt sức.
"Chúng ta phải thoát ra," Lãnh nói. "Trước khi nước dâng lên và căn hầm sập."
Hai người lần mò trong bóng tối, men theo cầu thang. Họ không mang theo gì ngoài sự thật và những vết thương. Khi bước ra khỏi cửa hầm, ánh trăng lạnh lẽo từ bên ngoài chiếu rọi khuôn mặt họ. Họ đã thoát.
Nhưng khi nhìn lại căn hầm đang bốc khói, Lãnh chợt nhận ra: Việc Tiến là Kẻ Gốc đã giải quyết được vụ án Mai, nhưng nó không giải quyết được bí ẩn về ai là người đã tạo ra Dự án Phoenix. Nếu Tiến chỉ là một nạn nhân điên loạn đã tiếp quản, thì ai là người đã đặt ra khuôn mẫu ban đầu?
Mục tiêu mới đã xuất hiện. Họ phải tìm về nơi Dự án Phoenix bắt đầu.