Lãnh và Thư leo ra khỏi cửa hầm, ánh trăng lạnh lẽo của đêm khuya chiếu rọi khuôn mặt mệt mỏi và đầy bụi bẩn của họ. Hơi nước và khói vẫn bốc lên từ lối vào căn hầm, giờ đây đã trở thành một huyệt mộ ẩm ướt chôn vùi Kẻ Gốc Tiến cùng những ký ức giả của hắn. Lãnh không quay đầu lại. Chiến thắng này quá đắt giá, và nó chỉ là khởi đầu của một cuộc săn lùng lớn hơn. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Tiếng còi xe cảnh sát hoặc bất cứ lực lượng bảo vệ nào cũng có thể vang lên bất cứ lúc nào. Bệnh viện Tâm thần Phía Đông này, dù bị bỏ hoang, chắc chắn vẫn nằm trong tầm kiểm soát của "ai đó".
Thư lảo đảo dựa vào vai Lãnh. Cô bé gần như kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự quyết tâm đáng kinh ngạc. "Chúng ta... đi đâu?" Thư hỏi, giọng khàn đặc.
"Chúng ta cần tìm nơi Dự án Phoenix bắt đầu," Lãnh đáp, giọng nói anh khô khốc và khàn. "Tiến nói hắn chỉ tiếp quản, vậy phải có một người tạo ra khuôn mẫu ban đầu. Một thiên tài. Hoặc một ác quỷ."
Họ lần mò trong bóng đêm, băng qua những khu vườn cỏ dại um tùm. Bệnh viện Phía Đông rộng lớn và có nhiều lối thoát. Lãnh chọn đường qua khu nhà xác cũ kỹ, nơi ít có khả năng bị canh gác hơn. Mùi tử khí thoang thoảng trong không khí làm Lãnh nhớ lại cảm giác ớn lạnh khi anh lần đầu điều tra cái chết của Mai. Mọi thứ đều kết nối. Mọi cái chết đều phục vụ cho một mục đích bệnh hoạn nào đó.
Khi đi ngang qua văn phòng hành chính đổ nát, Lãnh chợt dừng lại. Trên một chiếc bàn gỗ mục, anh thấy một mảnh giấy nhỏ, gần như bị chôn vùi dưới lớp bụi dày. Anh nhặt nó lên. Đó là một mẩu giấy ghi chú viết tay, với dòng chữ vội vàng nhưng rõ ràng: "Liên hệ Bác sĩ Hà. Ông ấy giữ chìa khóa ở Phòng 101, Bảo tàng Lịch sử Y khoa."
"Bác sĩ Hà," Lãnh lẩm bẩm. Cái tên này không có trong hồ sơ bệnh án của Mai hay của Tiến. Đây chắc chắn là người có liên quan đến giai đoạn khởi thủy của Dự án Phoenix.
Họ tìm thấy một chiếc xe đạp cũ kỹ bị bỏ lại gần cổng sau. Lãnh dùng hết sức lực để phá khóa. Cả hai cùng lên xe, Thư ngồi sau, bám chặt vào anh. Chiếc xe đạp kêu cót két thảm thiết, trở thành phương tiện thoát thân bất đắc dĩ và chậm chạp của họ. Khi họ đi qua cánh cổng đổ nát của bệnh viện, Lãnh không cảm thấy nhẹ nhõm. Anh cảm thấy một trách nhiệm nặng nề hơn. Anh không chỉ săn đuổi một kẻ giết người, anh đang săn đuổi một ý tưởng, một công nghệ có khả năng định hình lại thực tế và ký ức của con người.
Ánh bình minh mờ ảo bắt đầu ló dạng khi họ đến thành phố. Lãnh đưa Thư đến một nhà nghỉ tồi tàn, hẻo lánh. Anh lấy từ chiếc ví cũ một ít tiền mặt ít ỏi, dặn Thư giữ kín và không mở cửa cho bất cứ ai. "Anh phải đi một mình. Chỉ vài tiếng thôi. Anh phải tìm Bác sĩ Hà."
"Em đi với anh," Thư kiên quyết. "Em có thể giúp anh. Em nhớ được khuôn mặt người. Em từng làm việc cho Tiến, em biết cách họ suy nghĩ."
Lãnh nhìn cô bé. Cô bé không phải là gánh nặng. Cô bé là một đồng minh, một người sống sót đã đối mặt với những điều kinh khủng nhất. "Được rồi, nhưng em phải hứa, em sẽ theo sát anh. Không hành động liều lĩnh."
Họ cùng nhau đi đến Bảo tàng Lịch sử Y khoa, một tòa nhà cổ kính, buồn tẻ nằm khuất sâu trong khu phố cũ. Phòng 101 là phòng lưu trữ và nghiên cứu cá nhân. Lãnh phải dùng kinh nghiệm và kỹ năng trộm cắp bất đắc dĩ học được từ những năm đầu làm thám tử để mở ổ khóa cửa. Bên trong phòng, mùi giấy cũ và formalin sộc lên. Căn phòng chất đầy những chồng hồ sơ, xương mẫu, và các thiết bị y khoa kỳ quái từ thế kỷ trước.
Lãnh và Thư bắt đầu tìm kiếm. Giữa những bộ xương người mẫu và những bình chứa chất lỏng màu vàng, họ tìm thấy một chiếc két sắt nhỏ được giấu kín dưới sàn nhà, dưới một tấm thảm Ba Tư cũ.
"Chìa khóa ở Phòng 101," Lãnh lẩm bẩm, nhớ lại mẩu giấy ghi chú. Đây chính là nơi Bác sĩ Hà muốn họ tìm đến.
Sau vài phút loay hoay, Thư phát hiện ra một chi tiết nhỏ: một chiếc lọ chứa chất lỏng màu hổ phách, trông giống như một mẫu mô được bảo quản. Cô bé phát hiện ra ký hiệu ở mặt sau của chiếc lọ: "H.A."
Lãnh lấy chiếc lọ ra. Dưới đáy chiếc lọ có một khe hở nhỏ, vừa đủ để nhét vào một chiếc chìa khóa. Anh thò tay vào và rút ra một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ, màu bạc.
Họ mở két sắt. Bên trong không phải tiền bạc hay hồ sơ mật, mà là một chiếc hộp gỗ sồi cũ kỹ. Bên trong chiếc hộp là một chiếc laptop đời cũ và một xấp thư tay dày.
Lãnh mở chiếc laptop. Mật khẩu đơn giản đến khó tin: "MAI."
Họ đăng nhập được vào hệ thống. Trong đó có một tệp duy nhất, tiêu đề là "Phoenix - Giai đoạn 0." Đó là những tài liệu ban đầu về dự án, được viết bởi một người tên là Giáo sư Khải. Tiến chỉ là một nhà nghiên cứu cấp dưới, nhưng Giáo sư Khải mới là bộ óc vĩ đại và điên rồ đằng sau ý tưởng cấy ghép ký ức. Giáo sư Khải tin rằng ký ức là vật chất, có thể được sao chép và chuyển giao. Ông ta đã biến Bệnh viện Tâm thần Phía Đông thành phòng thí nghiệm của mình.
Nhưng điều đáng sợ nhất là những lá thư tay. Lãnh nhặt một lá thư lên, nét chữ run rẩy, viết vào ngày Dự án Phoenix chính thức bị hủy bỏ vì lý do đạo đức.
"Khải thân mến," lá thư viết. "Anh đã đi quá xa. Ký ức không phải vật chất, nó là linh hồn. Anh đã tạo ra một con quái vật. Và tôi, Bác sĩ Hà, sẽ là người chôn vùi nó."
Thư ký của Giáo sư Khải đã cố gắng ngăn chặn ông ta, và đó chính là Bác sĩ Hà. Nhưng Khải đã làm gì?
Lãnh và Thư biết rằng họ phải tìm Giáo sư Khải. Hắn ta vẫn còn sống. Và hắn ta có thể là người đã tạo ra phiên bản M.A.I. nguy hiểm hơn, tinh vi hơn, không thể bị hủy diệt bởi một dòng điện đơn giản. Mục tiêu tiếp theo của họ: Trường Đại học Sư Phạm Kỹ Thuật, nơi Giáo sư Khải làm việc trước khi bị trục xuất.