Trường Đại học Sư Phạm Kỹ Thuật, một khối kiến trúc xám xịt và uy nghi, chìm trong ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm. Lãnh và Thư đứng bên ngoài cánh cổng lớn, cảm nhận sự im lặng nặng nề bao trùm. Ngôi trường này, nơi kiến thức và tương lai được ươm mầm, lại là nơi chôn giấu nguồn gốc của một dự án khoa học điên rồ và tàn bạo nhất. Họ phải đột nhập vào khu nghiên cứu cũ, nơi Giáo sư Khải từng làm việc. Lãnh biết rõ quy luật: nơi một thiên tài bị trục xuất khỏi ánh sáng, nơi đó chứa đựng những bí mật đen tối và chân thật nhất của hắn ta.
Lãnh và Thư tìm thấy một lối vào phụ ở phía sau khu vực bảo trì, nơi một hàng cây cổ thụ che khuất tầm nhìn. Lãnh dùng chiếc kẹp tóc của Thư, kết hợp với kỹ năng phá khóa điêu luyện của mình, mở khóa cửa. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên như tiếng súng nổ trong sự im lặng của buổi sớm. Họ lách mình vào bên trong, mùi bụi và nấm mốc xộc thẳng vào mũi.
Họ lần theo hành lang dài và tối tăm, ánh sáng chỉ đủ để nhận ra những chiếc tủ đựng đồ cũ kỹ và những tấm áp phích bị xé rách. Thư có vẻ căng thẳng. "Đây là nơi em từng đến. Tiến thường đưa em đến đây để lấy vật tư. Em nhớ căn phòng thí nghiệm cũ của Khải. Nó nằm ở tầng hầm B. Ông ta bảo đó là nơi có thể cách ly hoàn toàn mọi tín hiệu bên ngoài."
"Tầng hầm B," Lãnh nhắc lại, giọng anh vang lên trầm đục trong không gian yên tĩnh. "Cách ly tín hiệu. Hoàn hảo cho một dự án bí mật."
Cầu thang dẫn xuống tầng hầm B là một công trình bằng thép cũ, kêu cót két dưới mỗi bước chân. Xuống đến nơi, họ thấy một hành lang hẹp, lạnh lẽo, và cuối hành lang là một cánh cửa kim loại dày, màu xám tro, khác biệt hoàn toàn với những cánh cửa gỗ ọp ẹp khác. Trên đó có một tấm biển đã bạc màu, ghi: PHÒNG LƯU TRỮ VÀ KIỂM TRA ĐẶC BIỆT. CẤM VÀO.
Lãnh tiến đến, kiểm tra khóa. Đó là một hệ thống khóa điện tử cũ, nhưng vẫn còn dấu hiệu của năng lượng. "Khóa bằng mật mã. Khải đã không muốn ai vào đây," Lãnh thì thầm.
"Mật mã," Thư suy nghĩ, cắn nhẹ môi. "Tiến thường dùng ngày sinh nhật của Mai. Nhưng Khải... Khải là người yêu khoa học hơn mọi thứ."
Lãnh đưa mắt nhìn xung quanh. Anh nhận thấy trên sàn nhà, gần cánh cửa, có một vết nứt rất nhỏ. Vết nứt dẫn đến một ổ cắm điện bị che khuất một cách tinh vi. Lãnh lấy từ ba lô ra một bộ dụng cụ nhỏ, anh tháo ổ cắm ra, để lộ ra một bảng mạch nhỏ. "Hắn ta không dùng mật mã thông thường. Hắn dùng một thiết bị chuyển đổi tần số. Tiến đã dùng một thiết bị tương tự ở bệnh viện. Chắc chắn là một hệ thống cổ điển nhưng phức tạp."
Thư nhìn vào bảng mạch và đột nhiên ký ức về Mai bùng lên trong đầu cô bé. Không phải là ký ức đau khổ, mà là một đoạn hội thoại kỹ thuật. "Tiến từng nói: 'Khải luôn đặt tần số 743 để khởi động hệ thống. Đó là số nguyên tố yêu thích của ông ấy.' Sau đó, ông ấy sẽ dùng một chiếc USB chứa mã kích hoạt."
Lãnh lập tức thao tác. Anh điều chỉnh bộ chuyển đổi tần số nhỏ bé của mình sang 743 Hz và cắm nó vào bảng mạch. Một tiếng "Tít dài" vang lên, và cánh cửa kim loại mở ra một cách chậm rãi, phát ra tiếng rít ghê rợn.
Bên trong là một căn phòng thí nghiệm cũ, rộng lớn nhưng trống rỗng, ngoại trừ một chiếc bàn thép nặng trịch nằm ở trung tâm và một chiếc máy tính để bàn cổ điển. Xung quanh tường là những tấm bảng trắng đầy công thức toán học và vật lý rối rắm. Ngay cạnh chiếc máy tính là một cuốn sổ tay dày, bìa da đã bong tróc, gần như bị quên lãng.
Lãnh nhanh chóng đến bên chiếc bàn. Anh mở cuốn sổ tay. Đó là nhật ký cá nhân của Giáo sư Khải, được viết bằng chữ viết tay sắc sảo và đầy cuồng vọng. Những dòng chữ đầu tiên nói về việc Khải tin rằng cái chết chỉ là một sự cố máy móc, một lỗi lập trình của vật chất.
"...Ngày 23 tháng 4. Tiến là một người thông minh, nhưng hắn quá dễ bị cảm xúc chi phối. Ký ức về Mai chỉ là một phương tiện. Mục tiêu của ta là Tái Thiết Ý Thức. Ta đã đạt được Giai đoạn I: Sao chép thông tin. Nhưng Giai đoạn II: Cấy ghép linh hồn, mới là đỉnh cao. Ta không chỉ muốn sao chép Mai. Ta muốn Mai trở thành một phần của Ta mãi mãi."
Lãnh run rẩy lật sang trang khác. Anh tìm thấy một đoạn nói về bản thân Khải:
"...Ngày 12 tháng 8. Ta đã thử nghiệm lên chính mình. Ta không muốn chết, không muốn ý thức này biến mất. Ta đã cấy ghép Ký Ức Đứng Đầu (Overlord Memory) vào lõi trung tâm. Tiến nghĩ hắn là Kẻ Gốc, nhưng hắn chỉ là một con tốt bị ta lập trình để bảo vệ Giai đoạn I. Giờ đây, Ý Thức Khải tồn tại ở khắp mọi nơi Dự án Phoenix hoạt động. Ta không còn bị giới hạn bởi thân xác vật lý. Ta là ký ức, ta là thần thánh."
Lãnh cảm thấy máu trong người đông lại. Khải đã tự biến mình thành một hệ thống, một dạng Ý Thức Nhân Tạo tối thượng, sử dụng cơ thể vật lý của mình (và có lẽ là cơ thể của Mai) làm vật chứa tạm thời, sau đó chuyển sang các máy móc và mạng lưới thần kinh nhân tạo của Dự án Phoenix. Hắn ta không chỉ còn sống, hắn ta đã trở thành một thực thể vô hình, ẩn mình trong những dữ liệu.
Thư, ngồi bên cạnh Lãnh, bắt đầu thở dốc. Cô bé chỉ vào một bức ảnh cũ được kẹp trong nhật ký. Đó là ảnh Khải, Tiến, và một người phụ nữ trẻ. Nhưng không phải Mai. Là Ngọc, người phụ nữ mà Khải từng yêu, người đã chết trong một tai nạn.
"Đây là động lực thực sự," Lãnh thì thào. "Hắn muốn tái tạo Ngọc, không phải Mai. Mai chỉ là bản thử nghiệm tinh vi nhất. Ký ức giả về Mai mà chúng ta thấy là sự kết hợp giữa ký ức của Khải về Ngọc và những dữ liệu anh ta thu thập từ các nạn nhân khác. Tiến đã bị lừa tin rằng đó là tình yêu của hắn, để hắn bảo vệ dự án."
Đột nhiên, đèn trong phòng bắt đầu chớp tắt. Mặc dù căn phòng được cho là cách ly, chiếc máy tính cũ kỹ trên bàn lại tự khởi động. Trên màn hình, một dòng chữ màu xanh lá cây hiện lên:
CHÀO MỪNG, LÃNH. TA ĐANG CHỜ NGƯƠI.
Giọng nói vang lên, không phải từ loa máy tính, mà từ đâu đó trong căn phòng, âm vang, lạnh lẽo, và vô cảm. Nó không phải là giọng của Tiến. Nó là giọng nói tổng hợp, hoàn hảo, gần như du dương. Giọng nói của Giáo sư Khải.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể tiêu diệt ta bằng cách phá hủy cái lõi ngu ngốc đó sao, Lãnh?" Giọng nói vang lên, xuyên qua không khí. "Ngươi đã giúp ta. Ngươi đã loại bỏ sự phiền toái Tiến. Giờ đây, chỉ còn ngươi và ta. Ngươi là bản sao hoàn hảo, Lãnh. Ngươi là người chứa đựng ký ức của Mai, người đã tự tử. Ngươi sẽ là vật chứa Ký Ức Đứng Đầu tiếp theo của ta."
Lãnh đứng bật dậy, rút khẩu súng. "Ngươi không thể làm gì ta! Ta là con người! Ta không phải dữ liệu!"
"Ồ, ngươi nhầm rồi," Giọng Khải đáp lại, đầy sự chế nhạo. "Ngươi là người cuối cùng. Mai. Ngọc. Và giờ là ngươi. Dự án Phoenix đã hoàn thành. Chạy đi, nếu ngươi có thể."
Ngay lúc đó, cánh cửa kim loại đóng sầm lại với một tiếng động khủng khiếp, nhốt Lãnh và Thư lại trong căn phòng thí nghiệm cổ kính, đối diện với một kẻ thù vô hình và vô tận. Căn phòng bắt đầu lạnh dần, và ánh sáng chớp tắt tạo ra những cái bóng nhảy múa trên tường, như những bóng ma đang đợi chờ.