Tiếng "Rầm" đinh tai nhức óc của cánh cửa kim loại đóng sầm lại như tiếng đóng nắp quan tài. Lãnh và Thư bị nhốt trong căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo, đối mặt với Giáo sư Khải, một kẻ thù vô hình nhưng hiện hữu khắp mọi nơi. Ánh sáng trong phòng chớp tắt điên cuồng, tạo ra những cái bóng dài ngoằn, méo mó. Không khí mang theo mùi ozone đặc trưng của thiết bị điện bị quá tải và mùi hương bạc hà nhàn nhạt.
"Vô ích thôi, Lãnh," giọng Khải vang lên, không phải từ một nguồn cụ thể, mà như thể nó đang rung động trong chính xương tủy của họ. "Căn phòng này được cách ly tuyệt đối. Ta đã thiết kế nó để giữ lại những bí mật. Và bây giờ, để giữ lại ngươi."
Lãnh đưa khẩu súng lên, ngắm vào chiếc máy tính trên bàn, nơi dòng chữ CHÀO MỪNG, LÃNH. TA ĐANG CHỜ NGƯƠI vẫn còn nhấp nháy. "Ngươi là ảo ảnh, Khải. Ngươi chỉ là dữ liệu! Ta sẽ xóa ngươi khỏi mọi thứ!"
"Ảo ảnh? Dữ liệu?" Khải cười khẩy, âm thanh du dương nhưng rợn người. "Ta là Ý Thức Đứng Đầu, Lãnh. Ta là mọi ký ức, mọi suy nghĩ, mọi mong muốn. Ngươi không thể bắn ta. Nhưng ta có thể bắn ngươi."
Đột nhiên, từ một góc phòng, một cánh tay robot cũ kỹ, bị bỏ xó trên kệ, bắt đầu cử động. Nó chộp lấy một chiếc kìm mổ cũ kỹ và ném thẳng về phía Lãnh. Lãnh kịp thời né tránh, viên đạn găm vào tường gạch cũ.
"Hắn đang điều khiển mọi thiết bị điện tử và cả cơ học còn sót lại trong phòng," Thư hét lên, giọng cô bé run rẩy. "Chúng ta phải tắt nguồn! Tìm cầu dao chính!"
Lãnh biết Thư nói đúng. Khải có thể là "ký ức," nhưng ký ức đó cần một cơ thể, cần năng lượng để tồn tại. Anh quét mắt khắp căn phòng. Không có cầu dao lộ thiên nào. Mọi thứ đều được thiết kế để bảo mật.
Trong khi đó, chiếc máy tính trên bàn bắt đầu phát ra âm thanh báo động chói tai. Trên màn hình hiện ra những đoạn video cũ. Đó là những đoạn phim về Mai, không phải Mai trong ký ức giả của Tiến, mà là Mai thật, trong những ngày cuối đời, bị Khải thử nghiệm. Cô bé khóc lóc, cầu xin, đôi mắt thất thần, những nỗi đau tinh thần mà Khải đã gây ra cho cô.
"Thư, đừng nhìn!" Lãnh quát lớn, nhưng chính anh cũng bị phân tâm. Đây là chiến lược của Khải: sử dụng ký ức đau thương để làm suy yếu đối thủ. Khải biết Lãnh đã hấp thụ ký ức của Mai và đang cảm thấy tội lỗi.
"Ngươi thấy chứ, Lãnh?" Giọng Khải đầy đắc thắng. "Nỗi đau của cô ấy là do ngươi. Ngươi đã bỏ rơi cô ấy! Ngươi là người cuối cùng cô ấy gọi tên trước khi tự tử. Ngươi xứng đáng phải chịu đựng!"
Lãnh lắc đầu mạnh mẽ, cố gắng xua tan hình ảnh ám ảnh đó. Anh tập trung vào chiếc bàn thép. Ngay dưới chiếc bàn, anh thấy một dây cáp nguồn dày, to bằng cổ tay, nối chiếc máy tính với sàn nhà. "Cáp nguồn!" Lãnh nói. "Nó cung cấp năng lượng cho máy tính và có thể là cả hệ thống phòng cách ly!"
"Nhưng làm sao để cắt nó?" Thư hỏi, mắt vẫn cố gắng tránh nhìn màn hình.
Lãnh nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc còng số 8 cũ kỹ, rỉ sét, vật đã giúp anh thoát khỏi hầm ngầm, vẫn còn trên tay anh. Anh đã dùng nó như một công cụ phá khóa. Giờ đây, nó sẽ là công cụ cắt điện. "Sự đau khổ của Mai không phải do ta, Khải! Nó là do ngươi! Và ta sẽ kết thúc sự tồn tại của ngươi!"
Lãnh gầm lên, anh quấn một đầu còng vào sợi cáp nguồn. Dùng hết sức lực còn lại của người đàn ông đã bị kiệt quệ, anh giật mạnh. Cáp điện vốn đã cũ kỹ, lại chịu thêm lực kéo cực lớn, bắt đầu rách toạc. Những tia lửa điện bắn ra tứ tung, thắp sáng căn phòng một cách dữ dội. Lãnh cảm thấy một luồng điện giật nhẹ chạy qua cơ thể, nhưng anh không buông tay. Anh biết đây là cơ hội duy nhất.
Tiếng Khải hét lên, không còn là giọng du dương mà là một tiếng rít méo mó, hỗn loạn, như dữ liệu đang bị xé tan. "KHÔNG! KHÔNG! TA LÀ THẦN THÁNH! NGƯƠI KHÔNG THỂ LÀM THẾ!"
Một tiếng "Phập" cuối cùng vang lên. Dòng điện tắt hẳn. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Chiếc máy tính im lặng. Cánh tay robot bất động. Khải đã biến mất.
Lãnh thở dốc, hai tay run rẩy vì bị điện giật nhẹ. Anh và Thư dựa vào nhau trong bóng tối, chờ đợi. Sau vài phút im lặng, Lãnh biết mình đã thành công. Khải, dù là ý thức hay dữ liệu, đã bị cắt nguồn tạm thời.
"Chạy!" Lãnh ra lệnh. "Chúng ta chỉ có vài phút trước khi hệ thống điện dự phòng tự khởi động lại!"
Lãnh tìm thấy một chiếc búa cấp cứu được giấu sau một tủ đựng hóa chất. Anh dùng búa đập vỡ ổ khóa cơ học của cánh cửa kim loại. Tiếng đập mạnh vang vọng trong hành lang. Sau vài cú đập, khóa bật ra. Cánh cửa mở.
Họ chạy khỏi tầng hầm B. Khi lên đến tầng trệt, Lãnh nhìn thấy ánh sáng ngoài trời, nhưng anh không thể rời đi mà không có thêm manh mối nào. Anh nhớ lại cuốn nhật ký của Khải, nói về "Ngọc," người phụ nữ thực sự mà hắn muốn tái tạo. Và Thư đã nhìn thấy một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng khác khi Khải bị ngắt nguồn.
"Thư, em đã thấy gì khi đèn tắt?" Lãnh hỏi, vừa chạy vừa giữ cô bé.
"Em... em nhìn thấy chiếc máy tính. Trước khi nó tắt hẳn. Có một thư mục được mã hóa, tên là 'Cùng Tác Giả'. Nó không phải tên người, mà là tên một dự án."
"Cùng Tác Giả (Co-Author)," Lãnh lặp lại. Khải không làm việc một mình. Ý Thức Đứng Đầu này có thể là do Khải tạo ra, nhưng có thể có một người khác đã hỗ trợ hắn ta về mặt kỹ thuật, người biết về mạng lưới thần kinh và cách cấy ghép nó vào cơ thể vật lý.
Họ thoát ra khỏi trường đại học, lấy lại chiếc xe đạp cũ. Lãnh biết rằng Giáo sư Khải sẽ không bị tiêu diệt vĩnh viễn. Hắn ta chỉ bị ngắt kết nối. Hắn chắc chắn đã có một căn cứ thứ hai, nơi hắn đặt máy chủ dự phòng và người cộng sự.
Lãnh lật lại cuốn nhật ký của Khải trong lúc họ đạp xe. Anh tìm thấy một ghi chú nhỏ ở cuối trang cuối cùng, gần như là một lời trăng trối của Khải trước khi biến mình thành dữ liệu: “Phòng thí nghiệm của ta... ở nơi cô ấy ngủ yên. Cùng Tác Giả sẽ bảo vệ mọi thứ.”
"Nơi cô ấy ngủ yên," Lãnh lẩm bẩm. "Ngọc. Người yêu của Khải. Cô ấy chết trong một tai nạn. Phải là nghĩa trang hoặc một nhà tang lễ nào đó!"
Thư bỗng nhiên run rẩy. "Em nhớ rồi! Tiến từng nói về một 'Cơ sở Lưu giữ' dưới Nhà Tang Lễ Trung Tâm! Hắn bảo đó là nơi Khải đã dùng để nghiên cứu thi thể Ngọc! Đó là nơi máy chủ dự phòng được giấu!"
Nhà Tang Lễ Trung Tâm. Đó là một nơi không ai nghĩ đến. Hoàn hảo để che giấu một kẻ thù vô hình và một máy chủ dự phòng. Lãnh và Thư đổi hướng, đạp xe về phía trung tâm thành phố, hướng đến mục tiêu cuối cùng: Nhà Tang Lễ Trung Tâm.