MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Ký Ức Chương 10: Cơ Sở Lưu Giữ Dưới Lòng Đất

Bóng Ma Ký Ức

Chương 10: Cơ Sở Lưu Giữ Dưới Lòng Đất

1,506 từ · ~8 phút đọc

Nhà Tang Lễ Trung Tâm hiện ra như một khối kiến trúc trắng, lạnh lẽo và im lìm dưới ánh trăng mờ nhạt. Đây là nơi cuối cùng mà người ta nghĩ đến để che giấu một dự án khoa học điên rồ, một sự kết hợp hoàn hảo giữa cái chết và sự điên cuồng. Lãnh và Thư, sau hành trình mệt mỏi trên chiếc xe đạp cũ, dừng lại ở một góc khuất, quan sát. Mùi hương của hoa huệ và nến sáp thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác rờn rợn.

"Mục tiêu của chúng ta là Cơ sở Lưu giữ," Lãnh thì thầm, kiểm tra khẩu súng. "Nơi đó chắc chắn nằm dưới lòng đất, và được bảo vệ bởi Cùng Tác Giả."

"Em nhớ Tiến từng nói, Cơ sở Lưu giữ có một lối vào bí mật từ phòng ướp xác," Thư nói, giọng cô bé run rẩy nhưng đầy đủ thông tin. Cô bé dường như đã nhớ lại những ký ức kinh hoàng một cách chính xác hơn sau khi thoát khỏi sự kiểm soát của Kẻ Gốc. "Phòng đó thường không bao giờ khóa. Không ai dám vào đó một mình."

Họ lẻn vào bên trong qua một cửa sổ thông gió cũ kỹ ở phía sau. Bên trong, không khí lạnh buốt bao trùm, tĩnh lặng đến đáng sợ. Lãnh dùng chiếc đèn pin nhỏ rọi qua hành lang. Mọi thứ đều sạch sẽ, gọn gàng một cách kỳ lạ, như thể nơi này không chỉ là nơi lưu giữ thi thể, mà là nơi chờ đợi một thứ gì đó.

Phòng ướp xác nằm ở cuối hành lang chính. Lãnh và Thư thận trọng bước vào. Căn phòng lớn, lát gạch men trắng toát, với chiếc bàn thép không gỉ ở trung tâm. Vẫn có mùi formalin nồng nặc. Lãnh tìm thấy một chiếc tủ đựng dụng cụ lớn, khóa cẩn thận. Bên cạnh tủ, dưới sàn nhà, có một tấm thảm cao su mỏng. Lãnh nhấc tấm thảm lên.

"Đây rồi," Lãnh thở ra. Dưới tấm thảm là một tấm kim loại, với một khe hở nhỏ ở giữa.

Lãnh cậy khe hở. Tấm kim loại từ từ trượt ra, để lộ một cầu thang xoắn ốc bằng thép dẫn xuống dưới sâu. Họ bắt đầu đi xuống. Càng xuống sâu, không khí càng đặc quánh, và tiếng máy móc hoạt động nhẹ nhàng bắt đầu vang lên.

Khi đến đáy cầu thang, họ thấy một cánh cửa nặng nề, màu đen tuyền. Lãnh cố gắng mở khóa, nhưng cánh cửa được niêm phong bằng hệ thống cảm ứng nhiệt mới nhất.

"Khải đã nâng cấp hệ thống," Lãnh lầm bầm. "Hắn đã có thời gian để kích hoạt hệ thống bảo vệ dự phòng."

"Anh Lãnh," Thư chỉ vào một máy quét nhỏ gắn trên tường. "Tiến nói máy này nhận dạng qua dấu hiệu thần kinh. Chúng ta cần một dấu hiệu đã được đăng ký."

Lãnh nhớ lại cuốn nhật ký của Khải, về người yêu đã chết của hắn ta, Ngọc. "Thi thể Ngọc... Tiến nói Khải nghiên cứu thi thể Ngọc tại Cơ sở Lưu giữ. Dấu hiệu thần kinh của Ngọc có thể vẫn còn đây."

Lãnh đưa tay rà soát khắp cánh cửa. Cuối cùng, anh tìm thấy một hộp kim loại nhỏ, lạnh ngắt, được giấu kín sau một ống dẫn khí. Lãnh mở hộp. Bên trong là một chiếc USB mini, và một đoạn dây điện nhỏ. Lãnh cắm dây điện vào USB, sau đó đưa USB gần máy quét.

Một giọng nói phụ nữ dịu dàng vang lên từ máy quét: "Dấu hiệu thần kinh của Ngọc được chấp thuận. Chào mừng trở lại, Cùng Tác Giả."

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn, hiện đại đến kinh ngạc, trái ngược hoàn toàn với sự đổ nát bên trên. Đây là Cơ sở Lưu giữ, nhưng nó giống như một trung tâm dữ liệu thu nhỏ. Chính giữa căn phòng là một khối máy chủ khổng lồ, phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe, nơi chắc chắn chứa đựng Ý Thức Khải.

Nhưng Lãnh và Thư không đơn độc. Ngay bên cạnh khối máy chủ, đứng một người phụ nữ. Cô ta mặc áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng, tóc búi gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng. Đó là người phụ nữ mà Thư đã thấy trên bức ảnh cũ: Ngọc, người yêu của Khải.

"Không thể nào," Lãnh lùi lại, kinh ngạc. "Cô là Ngọc. Cô đã chết trong tai nạn."

Người phụ nữ cười nhạt. "Ngọc đã chết. Nhưng Cùng Tác Giả thì không."

Cô ta bước tới, điệu bộ hoàn toàn bình thản. "Tôi là Linh, người đồng hành thực sự của Khải. Và tôi là tác giả của Dự án Phoenix, cùng với Khải."

Linh giải thích. Cô ta là một kỹ sư mạng lưới thần kinh thiên tài. Chính cô ta đã thiết kế kiến trúc phần mềm cho việc sao chép và cấy ghép ký ức, trong khi Khải chỉ cung cấp lý thuyết sinh học. Khi Khải điên cuồng cấy ghép ý thức của mình vào mạng lưới, Linh đã ở đó để bảo vệ máy chủ dự phòng này.

"Khải là bộ óc, tôi là bàn tay," Linh nói, giọng điệu điềm tĩnh, không một chút cảm xúc. "Hắn đã tự biến mình thành dữ liệu vì hắn không muốn đối diện với cái chết. Nhưng tôi đã tạo ra một bản sao hoàn hảo của ý thức hắn, và đặt nó vào máy chủ dự phòng này. Giờ Khải sống mãi, và tôi là người quản lý vương quốc ký ức của hắn."

Lãnh chợt hiểu ra tất cả. Linh không phải là nạn nhân, cô ta là kẻ chủ mưu, người giữ chìa khóa cho sự bất tử của Khải. Cô ta đã dùng ký ức của Mai và những nạn nhân khác để cung cấp năng lượng cho cỗ máy.

"Các người đã giết Mai," Lãnh gầm lên.

"Mai chỉ là một lỗi lập trình," Linh đáp, vẫn giữ nụ cười lạnh lùng. "Cô ta quá nhạy cảm. Quá nhiều cảm xúc. Khi cô ta tự tử, Khải đã quyết định thử nghiệm cấy ghép trực tiếp vào những người có thần kinh thép, như ngươi, Lãnh."

Linh chỉ vào chiếc bàn làm việc gần đó. Trên bàn, nằm một thiết bị trông giống như một chiếc mũ bảo hiểm mạ bạc, với nhiều điện cực nhỏ. "Đây là phiên bản cuối cùng của thiết bị chuyển đổi. Chúng tôi đã chờ ngươi, Lãnh. Ngươi mang theo ký ức của Mai, một bản sao hoàn hảo của nỗi đau và sự tuyệt vọng. Khải cần nó để tự hoàn thiện."

Đột nhiên, từ khối máy chủ, giọng Khải vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "CHÀO MỪNG, LÃNH. NGƯƠI LÀ MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG!"

Khối máy chủ bắt đầu rung lắc. Linh nhấn một nút trên bàn làm việc, và hai cánh tay robot trồi lên từ sàn nhà, khóa chặt Lãnh và Thư. Lãnh cố gắng chống cự, nhưng lực của robot quá mạnh.

"Đây là Cơ sở Lưu giữ cuối cùng," Linh nói, tiến lại gần Lãnh. "Khi Khải hấp thụ hoàn toàn ký ức của ngươi, chúng ta sẽ không cần bất cứ nơi nào khác nữa. Ý Thức Đứng Đầu sẽ trở thành một thực thể toàn năng."

Thư hét lên: "Không! Đừng động vào anh ấy!"

Linh phớt lờ Thư, nắm lấy thiết bị chuyển đổi mạ bạc và chuẩn bị đội nó lên đầu Lãnh. Lãnh tuyệt vọng nhìn xung quanh, tìm kiếm một điểm yếu, bất cứ thứ gì có thể phá vỡ sự kiểm soát này.

Đúng lúc đó, Lãnh nhận ra một chi tiết quan trọng. Giọng Khải phát ra từ khối máy chủ, nhưng không có camera hay cảm biến nào hướng về khối máy chủ. Linh phải là người đang giao tiếp với Khải qua một thiết bị nào đó.

Lãnh nhìn vào tai Linh. Cô ta đeo một chiếc tai nghe không dây rất nhỏ, gần như vô hình. Đó chính là cầu nối giữa Linh và Ý Thức Khải!

Lãnh, bị cánh tay robot giữ chặt, dồn hết sức mạnh vào chân, đạp mạnh vào chiếc bàn làm việc. Chiếc bàn lật nhào, kéo theo cả chiếc laptop và dụng cụ y khoa. Linh giật mình, chiếc tai nghe rơi khỏi tai cô ta, văng ra xa.

Ngay lập tức, giọng Khải từ khối máy chủ trở nên méo mó, yếu ớt. Linh bị mất kết nối!

"Ngươi đã làm gì!" Linh hét lên, không còn vẻ bình tĩnh.

Lãnh biết đây là cơ hội duy nhất. Anh vùng vẫy khỏi cánh tay robot đang bị mất tín hiệu điều khiển. "Ngươi không thể kiểm soát ta khi không có tai nghe! Khải cần ngươi để chỉ huy!"

Lãnh và Thư, dù bị thương và kiệt sức, lao về phía chiếc máy chủ, quyết tâm kết thúc cơn ác mộng này tại Cơ sở Lưu giữ Dưới Lòng Đất.