MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 1: NHỮNG GIÂY PHÚT TRƯỚC CƠN BÃO TÀU

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 1: NHỮNG GIÂY PHÚT TRƯỚC CƠN BÃO TÀU

2,156 từ · ~11 phút đọc

Trong những năm cuối cùng của một thế kỷ đầy rẫy những phát minh cơ khí và sự chuyển mình mạnh mẽ của các đế chế tại Châu Âu, nhà ga Gare de l'Est hiện ra dưới một bầu trời màu xám chì của Paris. Ánh đèn khí gas dọc theo sân ga tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo, xuyên qua màn sương mù dày đặc đang quyện lấy mùi than đá nồng nặc và tiếng rít chói tai của những piston hơi nước. Đây là thời đại mà những cỗ máy khổng lồ bằng sắt thép bắt đầu làm chủ không gian, nối liền các thủ đô bằng những đường ray dài dằng dặc, mang theo cả sự thịnh vượng lẫn những bóng ma của quá khứ.

Maximilian Von Hardt đứng tách biệt khỏi đám đông hỗn loạn đang hối hả khuân vác hành lý. Ông khoác trên mình chiếc áo dạ dài quá đầu gối, cắt may vừa vặn với vóc dáng của một người đã dành hơn nửa đời mình trong kỷ luật quân đội. Gương mặt ông góc cạnh, ít biểu cảm, với đôi mắt xám luôn duy trì một tiêu cự ổn định – kiểu ánh mắt không tập trung vào một vật thể cố định mà bao quát toàn bộ bối cảnh để thu thập dữ liệu. Đối với một cựu đặc nhiệm kiêm cảnh sát điều tra, thế giới không được tạo nên từ những cảm xúc, mà từ những chuỗi sự kiện có nguyên nhân và hệ quả.

Ông nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, kim đồng hồ nhích dần về phía con số báo hiệu giờ khởi hành. Đoàn tàu tốc hành phương Đông đang nằm phục trên đường ray như một con quái vật kim loại khổng lồ, thở ra những làn khói trắng xóa che lấp cả những bảng chỉ dẫn bằng tiếng Pháp.

“Thưa ngài, khoang hạng nhất ở phía này.”

Người phục vụ tàu cúi đầu, bàn tay run nhẹ khi đối diện với vẻ ngoài nghiêm nghị của Maximilian. Ông không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu và bước lên bậc thang của toa tàu số 4. Bước chân ông vững chãi, tạo ra những âm thanh khô khốc trên sàn gỗ đã được đánh bóng kỹ lưỡng.

Bên trong toa hạng nhất là một thế giới hoàn toàn khác biệt với sự nhếch nhác của sân ga. Thảm len dày màu đỏ sẫm che lấp mọi tiếng động, những tấm vách bằng gỗ gụ chạm khắc tinh xảo và ánh sáng dịu nhẹ từ các chụp đèn bằng pha lê tạo ra một không gian xa hoa nhưng ngột ngạt. Maximilian tìm đến khoang riêng của mình, đặt chiếc túi da nhỏ xuống ghế da và bắt đầu quan sát hành lang qua khe cửa mở hờ.

Toa tàu này là một lát cắt thu nhỏ của xã hội thượng lưu Âu châu thời bấy giờ. Tại bàn ăn chung ở cuối toa, Maximilian ghi nhận sự hiện diện của những hành khách đầu tiên. Một phu nhân người Anh với bộ váy lụa rườm rà đang bận rộn với chiếc khăn tay tẩm nước hoa oải hương. Cách đó không xa là một người đàn ông trung niên mang vẻ ngoài của một thương gia giàu có, nhưng cách ông ta cầm thực đơn bằng những ngón tay thô ráp lại tố cáo một quá khứ lao động chân tay nặng nhọc.

“Vang Bordeaux cho ngài chứ, thưa ông Sterling?”

Người phục vụ hỏi khi dừng lại bên bàn của người đàn ông trung niên.

“Một ly nước lọc là đủ. Tôi không muốn đầu óc mình bị mờ mịt bởi cồn.”

Giọng nói của người tên Sterling khàn đục, mang âm hưởng của vùng Trung Âu nhưng đã được cố ý chỉnh sửa để nghe giống một quý ông London. Maximilian nheo mắt. Sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài và giọng nói luôn là dấu hiệu của một sự che đậy. Trong logic của Von Hardt, không có chi tiết nào là ngẫu nhiên; mỗi lựa chọn của một cá nhân đều phản ánh một nhu cầu hoặc một sự sợ hãi.

Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển động, những tiếng rung lắc nhẹ nhàng thay thế cho sự tĩnh lặng. Maximilian ngồi vào bàn ăn ở góc khuất nhất. Ông không gọi món chính, chỉ yêu cầu một ấm trà đen và bắt đầu lấy cuốn sổ tay bìa da ra. Ông viết bằng những nét chữ gầy, sắc cạnh, ghi chép lại thời gian, vị trí và đặc điểm nhận dạng của từng người trong toa.

“Ngài có vẻ là một người rất cẩn trọng, Đại tá.”

Một giọng nói vang lên từ phía đối diện. Maximilian ngước lên. Đó là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ đồ du hành đơn giản nhưng trang nhã, đội chiếc mũ nhỏ đính lông chim ưng. Cô ta không đợi lời mời mà tự ý ngồi xuống.

“Tôi không còn mang quân hàm đó nữa. Hiện tại, tôi chỉ là một hành khách bình thường.”

Maximilian đáp, giọng nói trung tính, không chứa đựng sự thân thiện cũng chẳng có vẻ xua đuổi.

“Người bình thường không quan sát những người xung quanh như thể đang chuẩn bị cho một cuộc thẩm vấn. Tôi là Elara, một phóng viên tự do. Tôi nhận ra ngài từ vụ án mạng tại dinh thự Berlin ba năm trước.”

Maximilian khép cuốn sổ lại.

“Báo chí luôn phóng đại những sự kiện mà họ không hiểu rõ. Nếu cô muốn tìm kiếm một câu chuyện ly kỳ, cô đã chọn nhầm đối tượng.”

“Tôi không tìm câu chuyện từ ngài. Tôi tìm sự thật đằng sau những gì người ta đang cố giấu. Ví dụ như người đàn ông tên Sterling kia, ông ta đang mang theo một chiếc cặp táp gắn chặt vào cổ tay bằng một sợi xích thép dưới gầm bàn.”

Elara mỉm cười, đôi mắt cô lướt nhanh về phía bàn của Sterling.

Maximilian không nhìn theo. Ông đã nhận thấy sợi xích đó ngay từ khi Sterling bước vào toa.

“Sự tò mò quá mức thường dẫn đến những kết luận sai lệch về mặt kỹ thuật. Một sợi xích có thể giữ tài sản, nhưng nó cũng có thể là một cái bẫy.”

Đoàn tàu tăng tốc, lao vào bóng tối của vùng ngoại ô Paris. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ bắt đầu mạnh dần lên. Trong phòng ăn, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi diễn ra giữa các hành khách, nhưng không ai thực sự kết nối với ai. Mỗi người là một hòn đảo bị bao quanh bởi những bí mật riêng.

Maximilian rời khỏi phòng ăn vào lúc mười giờ tối. Ông đi dọc hành lang toa tàu để trở về khoang riêng. Khi đi ngang qua phòng của Sterling – khoang số 7 – ông ngửi thấy một mùi hương lạ. Nó không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi than đá. Đó là mùi của ozone, loại mùi xuất hiện sau một phản ứng điện học hoặc một thiết bị cơ khí vừa hoạt động với công suất cao. Ông dừng lại một giây, nhìn xuống khe cửa. Một vệt sáng yếu ớt lọt ra, rồi tắt ngấm.

Ông trở về phòng, nhưng không nằm xuống. Bản năng của một người từng làm nhiệm vụ đặc biệt trong những năm tháng chiến tranh lạnh giá ở biên giới phía Đông luôn nhắc nhở ông rằng sự yên tĩnh này là giả tạo. Maximilian lấy từ trong túi hành lý ra một bộ dụng cụ nhỏ: một chiếc kính lúp công suất cao, một vài ống nghiệm và một chiếc đèn pin cầm tay – những công cụ mới nhất của ngành khoa học hình sự đang hình thành.

Vào khoảng hai giờ sáng, khi đoàn tàu đang băng qua một vùng bình nguyên không tên, một tiếng động lạ vang lên. Nó không phải tiếng bánh tàu va vào đường ray, mà là một tiếng "cạch" khô khốc của kim loại chạm vào nhau, theo sau là một tiếng thở dài đứt quãng.

Maximilian ngay lập tức mở cửa khoang. Hành lang trống không, ánh đèn tường chập chờn do sự sụt giảm áp suất hơi nước của đầu máy. Ông bước nhanh về phía khoang số 7. Cánh cửa vẫn đóng, nhưng chiếc xích bảo vệ bên trong đã bị đứt, những mắt xích rơi vãi trên thảm như những hạt đậu bạc.

“Có chuyện gì vậy, thưa ngài?”

Người phục vụ toa tàu xuất hiện từ phía sau, gương mặt ngái ngủ và lo lắng.

“Mở cửa khoang này ngay lập tức. Dùng chìa khóa dự phòng.”

Giọng Maximilian đanh lại, mang uy lực của một người quen ra lệnh.

“Nhưng thưa ngài, ông Sterling đã dặn không được làm phiền…”

“Mở cửa. Bây giờ.”

Người phục vụ run rẩy tra chìa vào ổ. Cánh cửa trượt sang một bên. Một luồng không khí lạnh lẽo từ cửa sổ bị mở toang tràn vào, làm rung rinh những bức rèm che. Sterling nằm đó, gục mặt xuống bàn làm việc nhỏ trong khoang. Chiếc cặp táp vẫn còn đó, nhưng sợi xích đã bị cắt đứt bằng một vết cắt sắc lẹm, phẳng phiu như được thực hiện bởi một thiết bị thủy lực thu nhỏ.

Maximilian bước vào, ngăn người phục vụ chạm vào bất cứ thứ gì.

“Đứng yên tại chỗ. Không được di chuyển bất kỳ đồ vật nào trong phòng này.”

Ông cúi xuống gần nạn nhân. Sterling đã chết. Không có vết máu trên sàn, không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn cơ bắp. Trên cổ nạn nhân có một vết đỏ nhỏ, kích thước chỉ bằng đầu kim, nằm ngay sát động mạch cảnh.

“Ông ta bị đầu độc?”

Người phục vụ lắp bắp, lùi lại phía sau.

“Chưa thể kết luận. Nhưng dựa vào trạng thái co cứng của các cơ mặt và sắc xanh ở móng tay, đây là tác động của một loại độc tố thần kinh cực mạnh, gây liệt cơ hoành dẫn đến ngưng thở trong vòng chưa đầy ba mươi giây.”

Maximilian quan sát cửa sổ. Nó không phải bị phá vỡ, mà được mở ra một cách có tính toán. Tuyết từ bên ngoài bay vào, đậu trên vai áo của nạn nhân nhưng chưa kịp tan hết. Điều này có nghĩa là cái chết vừa xảy ra trong vòng năm phút trở lại đây.

Ông cầm kính lúp lên, soi vào vết cắt trên sợi xích thép. Vết cắt không có dấu hiệu của nhiệt lượng, cũng không có mạt sắt.

“Đây không phải là sản phẩm của những loại kìm cắt thông thường. Nó đòi hỏi một lực ép đồng nhất trên toàn bộ bề mặt kim loại.”

Maximilian đứng thẳng người, quay lại nhìn hành lang. Các hành khách từ các khoang lân cận bắt đầu thò đầu ra ngoài vì tiếng ồn. Phía cuối hành lang, Elara – cô phóng viên – đang đứng quan sát với một sổ ghi chép trên tay. Gương mặt cô không biểu lộ sự sợ hãi, mà là một sự tập trung kỳ lạ.

“Thông báo cho trưởng tàu. Toàn bộ toa số 4 phải được phong tỏa. Không một ai, kể cả nhân viên đường sắt, được phép rời khỏi đây cho đến khi tôi kiểm tra xong sơ đồ nhiệt và dấu vết cơ học của toa tàu.”

“Ngài có quyền gì chứ?”

Một hành khách nam to béo, mặc áo ngủ bằng nhung, lên tiếng đầy giận dữ.

Maximilian lấy ra một tấm thẻ bằng đồng có biểu tượng của Cảnh sát Berlin, dù ông đã giải ngũ, nhưng sự uy nghiêm của nó vẫn đủ để làm dịu đi những lời phản đối.

“Quyền của một người không muốn các vị trở thành nạn nhân tiếp theo. Trong không gian khép kín của một đoàn tàu đang chạy, hung thủ chỉ có thể là một trong số chúng ta. Nếu các vị phản đối, các vị đang tự đặt mình vào danh sách nghi phạm chính thức.”

Ông quay lại phòng của Sterling, bắt đầu quá trình thu thập chứng cứ theo phương pháp thực nghiệm. Đối với Maximilian Von Hardt, vụ án này không chỉ là một cái chết. Đó là một bài toán vật lý mà hung thủ đã để lại quá nhiều biến số ẩn giấu. Những bí mật trong chiếc cặp táp kia, sợi xích bị cắt và vết kim châm trên cổ nạn nhân – tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh rộng lớn hơn về sự sụp đổ của một trật tự cũ tại Châu Âu.

Tiếng tàu vẫn xình xịch đều đặn, lao đi trong đêm tối mù mịt, mang theo một xác chết và những kẻ dối trá đang ẩn mình dưới lớp vỏ quý tộc sang trọng. Cuộc điều tra của Maximilian mới chỉ bắt đầu từ những mâu thuẫn đầu tiên giữa hiện trường và thực tế khoa học.