MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG MÀN SƯƠNG

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG MÀN SƯƠNG

2,231 từ · ~12 phút đọc

Sự rung lắc của đoàn tàu tốc hành khi băng qua các khớp nối đường ray tạo nên một thứ âm thanh khô khốc, đều đặn như nhịp đập của một trái tim bằng thép. Bên trong toa số 4, không khí đã đặc quánh lại, không chỉ bởi hơi lạnh tràn vào từ cửa sổ khoang số 7 mà còn bởi sự căng thẳng tột độ đang hiện rõ trên từng gương mặt hành khách. Maximilian Von Hardt đứng ở đầu hành lang, bóng của ông đổ dài dưới ánh đèn gas chập chờn, tạo nên một hình ảnh đầy áp lực. Ông không vội vàng. Trong quân đội, ông học được rằng sự vội vã là kẻ thù của sự chính xác.

“Tôi yêu cầu tất cả các vị tập trung tại toa hàng ăn. Ngay bây giờ.”

Giọng nói của Maximilian không cao, nhưng nó có độ vang và sự dứt khoát khiến những lời phàn nàn vừa chớm nở của vài hành khách bị dập tắt ngay lập tức.

Mười lăm phút sau, sáu con người ngồi quanh những chiếc bàn tròn trải khăn trắng tinh khôi, nhưng chẳng ai buồn đụng đến tách trà hay ly rượu trên bàn. Maximilian đứng ở vị trí trung tâm, tay cầm cuốn sổ ghi chép, đôi mắt xám lướt qua từng người như một chiếc máy quét quang học đang tìm kiếm những điểm bất thường trong cấu trúc.

“Trước khi bắt đầu, tôi cần các vị hiểu rõ một nguyên tắc vật lý đơn giản,” Maximilian mở lời, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. “Chúng ta đang ở trên một khối kim loại di chuyển với vận tốc trung bình năm mươi dặm một giờ giữa một cơn bão tuyết. Các cửa ra vào ở hai đầu toa đã được khóa từ bên ngoài bởi nhân viên trực ca để đảm bảo an toàn nhiệt. Điều này có nghĩa là, hung thủ không thể đến từ các toa khác và cũng không thể rời khỏi đây. Sự thật nằm gọn trong phạm vi bốn mươi mét chiều dài của toa tàu này.”

Ông dừng lại, quan sát phản ứng. Phu nhân Cavendish, người phụ nữ Anh quý tộc, đang bóp chặt chiếc khăn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

“Thật là một sự xúc phạm kinh khủng!” Bà ta lên tiếng, giọng run rẩy. “Ngài đang ám chỉ rằng một trong chúng tôi là kẻ sát nhân sao? Tôi là góa phụ của một Nam tước, tôi không thể liên quan đến chuyện này.”

“Thưa phu nhân, cái chết không phân biệt tước hiệu,” Maximilian đáp trả một cách trung tính. “Nạn nhân, ông Sterling, bị sát hại bởi một loại độc tố thần kinh tác động nhanh. Cửa sổ khoang bị mở toang nhằm tạo ra một giả thiết giả về việc hung thủ trốn thoát ra ngoài. Tuy nhiên, một người bình thường nhảy xuống từ tàu đang chạy trong thời tiết này sẽ chết vì va chạm hoặc sốc nhiệt trước khi kịp chạm đất. Vì vậy, giả thiết đó bị loại bỏ.”

Ông quay sang phía người đàn ông to béo mặc áo ngủ bằng nhung – một chủ ngân hàng người Bỉ tên là Marcel.

“Ông Marcel, vào khoảng hai giờ mười phút sáng, ông có nghe thấy tiếng động gì từ khoang bên cạnh không?”

Marcel đổ mồ hôi hột, chiếc cổ áo ngủ dường như đang thắt chặt lấy ông ta.

“Tôi... tôi ngủ rất say. Tôi có uống một chút thuốc ngủ trước khi lên giường. Tôi chỉ thức giấc khi nghe tiếng ngài tranh cãi với người phục vụ.”

Maximilian ghi chép vào sổ. “Thuốc ngủ. Một lý do hoàn hảo để không nghe thấy gì. Nhưng thưa ông Marcel, nếu ông ngủ say như vậy, tại sao trên ống tay áo ngủ của ông lại có những vệt bột màu trắng này?”

Maximilian bước tới, dùng một mảnh giấy nhỏ quẹt nhẹ vào cổ tay áo của Marcel. Ông đưa nó lên dưới ánh đèn.

“Đây là thạch cao khô. Loại thạch cao được dùng để trám các khe hở trên vách ngăn toa tàu cũ. Tại sao một người đang ngủ lại va chạm vào vách ngăn mạnh đến mức làm bong lớp thạch cao này?”

Marcel lắp bắp, không trả lời được. Maximilian không ép buộc, ông chuyển hướng sang hai người đàn ông Nga ngồi ở bàn đối diện. Họ trông vẫn điềm tĩnh, nhưng sự điềm tĩnh đó mang đậm tính chất huấn luyện quân sự.

“Hai vị, các anh nói rằng mình là thương gia buôn lông thú. Nhưng vết chai trên lòng bàn tay các anh không phải do cầm bút hay cầm mẫu vật lông thú. Đó là vết chai của việc tiếp xúc lâu ngày với báng súng trường hoặc tay lái cơ khí nặng. Đêm qua, một trong hai anh đã rời khoang lúc hai giờ năm phút.”

“Ngài có bằng chứng không?” Một người Nga lên tiếng, giọng trầm thấp và đe dọa.

“Có chứ,” Maximilian điềm nhiên đáp. “Hệ thống sưởi bằng hơi nước của đoàn tàu này có một nhược điểm kỹ thuật: khi một cánh cửa khoang được mở ra quá lâu, áp suất hơi nước trong các đường ống chạy dọc hành lang sẽ giảm nhẹ để bù trừ nhiệt lượng. Tôi đã thức và quan sát đồng hồ áp suất trong khoang mình. Vào đúng hai giờ năm phút, áp suất giảm xuống 0.5 bar. Có ai đó đã mở cửa hành lang đủ lâu để luồng khí lạnh tràn vào.”

Lúc này, Elara – cô phóng viên – mới lên tiếng. Cô ngồi vắt chân, cuốn sổ đặt trên đùi.

“Ngài Von Hardt, ngài có nghĩ đến việc hung thủ đã chuẩn bị từ trước không? Chiếc cặp táp của ông Sterling đã biến mất, hoặc ít nhất là thứ bên trong nó. Sợi xích bị cắt bởi một lực ép cơ học lớn. Trong toa tàu này, ai có đủ công cụ để thực hiện điều đó?”

Maximilian nhìn cô. “Đó là một câu hỏi hay. Một chiếc kìm cộng lực cầm tay có thể thực hiện vết cắt đó, nhưng nó quá cồng kềnh để giấu trong hành lý hạng nhất. Tuy nhiên, nếu ai đó sử dụng chính hệ thống kích thủy lực dưới gầm ghế ngồi của toa hạng nhất để tạo lực ép, vết cắt sẽ tương tự như vậy.”

Cả căn phòng xôn xao. Việc biến một bộ phận của đoàn tàu thành công cụ giết người đòi hỏi một sự am hiểu sâu sắc về cơ khí.

“Người phục vụ,” Maximilian gọi. “Anh đã làm việc cho hãng tàu này bao lâu rồi?”

Người phục vụ trẻ tuổi tái mét mặt.

“Ba năm, thưa ngài. Nhưng tôi thề tôi không biết gì cả. Tôi chỉ mang rượu và thức ăn theo yêu cầu của khách.”

“Anh nói rằng anh nghe thấy tiếng kêu cứu của ông Sterling. Nhưng như tôi đã phân tích, độc tố thần kinh làm liệt cơ thanh quản ngay lập tức. Nạn nhân không thể kêu cứu. Vậy tiếng kêu đó là của ai?”

Người phục vụ quỳ sụp xuống sàn.

“Tôi... tôi nghe thấy tiếng hét. Thực sự là một tiếng hét của phụ nữ. Nó phát ra từ phía khoang số 7, nên tôi mới chạy tới.”

Maximilian quay sang phu nhân Cavendish.

“Phu nhân, bà đã hét lên khi nhìn thấy xác chết, hay bà hét lên trước khi Sterling tử vong?”

Phu nhân Cavendish bật khóc nức nở.

“Tôi không thể giấu được nữa. Tôi đã đến khoang của ông ta. Sterling... ông ta có những bức ảnh của tôi. Những bức ảnh từ thời tôi còn ở Paris. Ông ta tống tiền tôi. Nhưng khi tôi đến nơi, cửa khoang đã mở sẵn. Ông ta đã ngồi đó, bất động. Tôi quá hoảng sợ nên đã hét lên và chạy về phòng mình.”

“Vào lúc mấy giờ?” Maximilian hỏi, giọng vẫn không đổi sắc.

“Tôi không biết... có lẽ là hai giờ mười phút.”

“Mâu thuẫn,” Maximilian nói gọn lỏn. “Nếu bà đến lúc hai giờ mười phút và thấy ông ta đã chết, thì ai là người đã mở cửa sổ để tuyết bay vào? Tuyết trên áo nạn nhân lúc tôi vào vẫn còn nguyên hình thái tinh thể lục giác, chứng tỏ nó mới chỉ rơi vào đó không quá ba phút. Nếu Sterling chết lúc hai giờ mười phút như bà nói, tuyết lẽ ra đã phải tan thành nước do nhiệt độ cơ thể nạn nhân chưa hạ xuống hoàn toàn.”

Sự im lặng bao trùm một lần nữa. Maximilian bước lại gần cửa sổ toa hàng ăn, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Những bông tuyết đập vào kính cửa sổ như những sinh vật nhỏ bé đang cố tìm đường vào trong.

“Sự thật thường đơn giản hơn chúng ta tưởng tượng, nhưng nó lại bị che phủ bởi quá nhiều tầng lớp cảm xúc,” Maximilian lẩm bẩm như đang nói với chính mình. “Chúng ta có một nạn nhân bị tống tiền, những người lính Nga giả danh thương gia, một chủ ngân hàng có vết thạch cao trên áo, và một cô phóng viên quá đỗi nhạy bén với các chi tiết cơ khí.”

Ông quay lại phía Elara.

“Cô Elara, cô nói cô là phóng viên tự do. Nhưng cách cô nhận diện sợi xích bị cắt bởi 'lực ép cơ học' thay vì 'vết cắt thủ công' cho thấy cô có kiến thức của một kỹ sư công binh. Ở Châu Âu hiện nay, chỉ có một nơi đào tạo phụ nữ về ngành này một cách không chính thức, đó là các trường mật vụ của Đế quốc Áo-Hung.”

Elara không hề bối rối. Cô khép sổ lại, mỉm cười một cách bình thản.

“Ngài có một trí nhớ tuyệt vời, Đại tá. Nhưng kiến thức không phải là tội ác. Tôi cũng đang tìm kiếm thứ mà Sterling nắm giữ. Đó không phải là ảnh tống tiền của phu nhân đây, mà là bản thiết kế của loại súng trường liên thanh mới mà các cường quốc đang khao khát.”

Maximilian gật đầu. “Điều đó giải thích tại sao hai người Nga ở kia lại có mặt. Cuộc đấu giá bí mật trên tàu đã kết thúc bằng một vụ án mạng. Nhưng có một chi tiết mà hung thủ đã bỏ qua.”

Ông lấy từ trong túi ra một vật nhỏ mà ông đã thu thập được từ hiện trường khoang số 7: Một mảnh vụn của tờ giấy cháy dở, trên đó chỉ còn sót lại vài ký tự viết bằng mực hóa học.

“Hung thủ không chỉ giết người để lấy chiếc cặp táp. Hắn còn muốn hủy hoại một bằng chứng khác. Và bằng chứng đó, trớ trêu thay, lại nằm trong chiếc đồng hồ vỡ mà tôi đã thấy.”

Maximilian lấy chiếc đồng hồ của Sterling ra. Mặt kính vỡ nát, các kim đồng hồ đứng yên.

“Các vị nghĩ rằng kim đồng hồ dừng lại là do va chạm lúc nạn nhân ngã xuống. Nhưng nếu quan sát kỹ dưới kính lúp, các bánh răng bên trong không hề bị kẹt do lực chấn động. Chúng bị kẹt bởi một sợi tóc. Một sợi tóc dài, màu vàng kim.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phu nhân Cavendish, người duy nhất có mái tóc vàng kim trong toa. Nhưng Maximilian lại lắc đầu.

“Phu nhân Cavendish dùng thuốc nhuộm tóc chiết xuất từ hoa cúc, loại thuốc này khiến sợi tóc trở nên giòn và dễ gãy. Sợi tóc trong đồng hồ này lại có độ đàn hồi rất cao, nó là tóc tự nhiên của một người trẻ tuổi, và nó có mùi đặc trưng của... dầu hỏa.”

Maximilian bước tới trước mặt người phục vụ toa tàu.

“Dầu hỏa là thứ anh dùng để lau đèn gas mỗi tối. Và sợi tóc này, dù có màu vàng, nhưng gốc tóc lại mang màu đen sẫm — màu tóc thật của anh. Anh đã cải trang thành phụ nữ để tiếp cận Sterling, đúng không?”

Người phục vụ lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát, nhưng hai người Nga đã đứng chặn ở cửa toa từ lúc nào.

“Tôi... tôi buộc phải làm thế,” người phục vụ lắp bắp. “Họ bắt giữ gia đình tôi ở Vienna. Họ nói nếu tôi không lấy được bản thiết kế đó, họ sẽ...”

“'Họ' là ai?” Maximilian bước tới một bước, áp lực từ cái nhìn của ông khiến người phục vụ ngã quỵ.

Nhưng trước khi người phục vụ kịp trả lời, đoàn tàu bỗng nhiên rùng mình dữ dội. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đầu máy, và ánh đèn gas trong toa vụt tắt, đẩy tất cả vào bóng tối mịt mù giữa cơn bão tuyết. Maximilian ngay lập tức rút khẩu súng lục giấu trong áo choàng ra, tai ông căng lên để bắt lấy bất kỳ tiếng động nào của sự chuyển động trong bóng tối.

Vụ án này, ông nhận ra, không chỉ đơn thuần là một cuộc thanh trừng vì bản thiết kế vũ khí. Nó là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn, nơi mà mỗi hành khách trên chuyến tàu này đều có thể là một quân cờ đang bị điều khiển bởi một bàn tay vô hình nào đó ở Berlin hoặc St. Petersburg.