MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 15: MẬT QUÁN TRONG CUNG ĐIỆN NGÀN CỘT

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 15: MẬT QUÁN TRONG CUNG ĐIỆN NGÀN CỘT

2,033 từ · ~11 phút đọc

Istanbul rùng mình dưới sức nặng của màn đêm, một bóng tối không phải màu đen tuyền mà là thứ màu tím thẫm của loại vải nhung đắt tiền nhất vùng Levant. Trong những ngày tháng mà đế chế cổ xưa này đang gồng mình chống chọi với sức ép từ những con tàu bọc thép của các cường quốc, cung điện Yıldız hiện lên như một ốc đảo của sự xa hoa và những mưu đồ tàn khốc. Những ngọn đèn điện đời đầu được lắp đặt dọc các lối đi, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, ma quái, đan xen với ánh đuốc bập bùng tạo nên một mê cung của những bóng ma. Gió từ biển Marmara thổi vào, mang theo mùi muối mặn và sự ẩm ướt, len lỏi qua những tấm rèm lụa thêu chỉ vàng trong căn phòng bí mật nhất của Sultan.

Maximilian Von Hardt bước đi trên những hành lang lót thảm mềm đến mức không nghe thấy tiếng bước chân. Ông không còn mặc bộ áo choàng xám tro quen thuộc; thay vào đó là bộ lễ phục thêu hoa văn tinh xảo của một học giả phương Tây được mời đến để thẩm định các bản thảo cổ. Bên dưới lớp vải lụa mềm mại, khẩu súng lục và chiếc gậy chống cán bạc vẫn nằm yên vị, sẵn sàng trở thành công cụ của logic trong một thế giới của những lời tiên tri.

“Ngài có ngửi thấy mùi trầm hương không, Maximilian?”

Elara đi bên cạnh, cô hóa trang thành một thư ký hỗ trợ, gương mặt ẩn sau tấm khăn che mỏng manh của phụ nữ vùng Trung Đông.

“Đó là xạ hương trộn với tinh dầu thuốc phiện loại nặng,” Maximilian khẽ đáp, đôi mắt ông không ngừng quét qua những góc khuất của kiến trúc mái vòm. “Một thủ thuật cổ xưa để làm chậm khả năng phản xạ và khiến thực tại trở nên mông lung. Kẻ chúng ta sắp gặp không chỉ là một cố vấn, hắn là một bậc thầy về tâm lý học hành vi.”

Họ dừng lại trước một cánh cửa bằng gỗ đàn hương khảm xà cừ. Hai người lính cận vệ mặc quân phục hiện đại nhưng tay cầm những cây giáo dài chắn ngang lối đi. Sau một vài thủ tục kiểm tra giấy tờ gắt gao, cánh cửa nặng nề mở ra, tiết lộ một căn phòng rộng lớn với hàng ngàn cột đá nhỏ chống đỡ một trần nhà dát vàng ròng. Ở giữa phòng, sau một tấm màn lụa mỏng, là bóng của một người đàn ông đang ngồi xếp bằng bên cạnh một chiếc bàn thấp chứa đầy những mô hình thiên văn bằng đồng.

“Chào mừng ngài Von Hardt, người thợ rèn của sự thật,” giọng nói vang lên từ sau tấm màn, trầm thấp và có độ vang kỳ lạ. “Tôi đã đợi ngài từ khi chuyến tàu ở Berlin bắt đầu chuyển bánh.”

Maximilian đứng thẳng, ông không cúi đầu theo nghi thức.

“Thưa Cố vấn bóng đêm, sự chờ đợi của ngài là một biến số đã được dự tính. Nhưng việc ngài biết về Berlin cho thấy mạng lưới điện báo của ngài không chỉ dừng lại ở biên giới quốc gia.”

Tấm màn lụa được kéo sang hai bên. Người đàn ông tên là Zosimus hiện ra. Hắn không già như Maximilian tưởng; gương mặt hắn không có nếp nhăn nhưng đôi mắt thì mang cái nhìn của một kẻ đã sống qua nhiều thế kỷ. Trên trán hắn có một vết xăm nhỏ hình con mắt nằm trong lòng bàn tay — ký hiệu mà Maximilian đã thấy ở hầm ngầm Basilica.

“Ngài đến đây vì Cổng Mặt Trời,” Zosimus nói, tay hắn xoay nhẹ một quả cầu thiên văn. “Nhưng Cổng Mặt Trời không phải là một địa danh. Nó là một sự kiện. Và tấm bản đồ ngài đang giữ chỉ là một phần của thuật toán âm nhạc. Ngài đã ngăn chặn vụ nổ ở hầm ngầm, nhưng ngài đã vô tình mở ra một van áp suất khác trong lịch sử.”

Zosimus đứng dậy, bước tới gần một bức tường đá lớn có khắc những ký hiệu toán học cổ của người Babylon.

“Nhìn xem, Von Hardt. Các vị vua ngày xưa không dùng dầu mỏ để thắp sáng. Họ dùng nó để tạo ra một tần số âm thanh có thể cộng hưởng với cấu trúc của địa tầng. Cái mà ngài gọi là 'Lửa Hy Lạp' chỉ là sản phẩm phụ. Mục đích thực sự là sự sụp đổ có kiểm soát của các thể chế chính trị thông qua các thảm họa địa chất nhân tạo.”

Maximilian nheo mắt, ông lấy chiếc kính lúp ra và soi vào những ký hiệu trên tường.

“Sự cộng hưởng âm thanh tác động lên các đứt gãy địa chất... Một lý thuyết táo bạo nhưng thiếu dữ liệu thực nghiệm về cường độ năng lượng cần thiết. Trừ khi... ngài có một nguồn năng lượng lớn hơn cả thuốc nổ thông thường.”

“Chính xác,” Zosimus mỉm cười, một nụ cười không có hơi ấm. “Và nguồn năng lượng đó đang nằm ngay dưới chân cung điện này. Một dòng lưu huỳnh lỏng áp suất cao được nén bởi nhiệt độ của tâm trái đất. Chúng tôi chỉ cần một 'chìa khóa' — một tần số xướng âm chuẩn xác từ một giọng hát có âm vực siêu phàm.”

Maximilian cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hình ảnh danh ca Isabella gục xuống trên sân khấu nhà hát Vienna hiện về.

“Isabella... Các người không giết cô ấy vì cô ấy biết quá nhiều. Các người giết cô ấy vì cô ấy từ chối trở thành chiếc chìa khóa đó!”

“Cô ấy là người duy nhất có khả năng chạm tới nốt Do thăng thứ bảy,” Zosimus thở dài tiếc nuối. “Nhưng giờ đây chúng tôi đã có giải pháp thay thế. Công nghệ cơ khí của Steinmetz và những bộ khuếch đại sóng âm điện tử mà ngài đã thấy ở Paris.”

Bất thình lình, sàn nhà rung nhẹ. Một âm thanh trầm đục, như tiếng gầm của một con quái vật dưới lòng đất, vang lên. Elara rút súng, nhưng Maximilian đặt tay lên vai cô ra hiệu bình tĩnh.

“Ngài đang cho kích hoạt nó ngay bây giờ sao?” Maximilian hỏi, giọng ông vẫn duy trì sự bình thản đáng sợ.

“Chỉ là bước khởi động. Hội nghị thượng đỉnh ở Paris đã thất bại trong việc thống nhất lục địa, vì vậy chúng tôi sẽ tạo ra một lý do khác để họ phải thống nhất: một thảm họa toàn cầu. Sự logic của ngài, Von Hardt, cuối cùng cũng chỉ phục vụ cho cái trật tự mà chúng tôi thiết lập.”

Maximilian bước tới chiếc bàn chứa các mô hình thiên văn. Ông quan sát cách các bánh răng đồng kết nối với nhau. Một ý tưởng loé lên trong đầu vị thám tử.

“Nếu đây là một hệ thống cộng hưởng, thì nó phải có một điểm nút triệt tiêu. Theo định luật về sóng dừng, nếu tôi tạo ra một dao động ngược pha ngay tại tâm chấn, toàn bộ hệ thống sẽ bị đoản mạch năng lượng.”

“Ngài định làm điều đó bằng cách nào? Ngài không có máy móc, không có thời gian,” Zosimus thách thức.

“Tôi có logic và một lọ bạc nitrat đậm đặc mà tôi luôn mang theo,” Maximilian rút lọ hóa chất ra. “Bạc nitrat khi tiếp xúc với dòng lưu huỳnh lỏng đang bị nén sẽ tạo ra một phản ứng kết tủa tức thì, làm thay đổi độ nhớt của chất lỏng và từ đó phá vỡ tần số cộng hưởng của dòng chảy.”

Zosimus biến sắc. Hắn vẫy tay, và từ trong những bóng cột đá, mười tên sát thủ của tổ chức "Con Mắt" lao ra. Chúng không dùng súng, mà dùng những sợi dây xích mảnh có móc câu ở đầu — vũ khí của những kẻ chuyên ám sát trong bóng tối của cung điện.

“Elara, giữ chân chúng!” Maximilian hô lớn.

Cuộc chiến bùng nổ trong không gian tráng lệ của cung điện Ngàn Cột. Elara nổ súng chính xác, tiếng đạn chạm vào xích sắt tạo ra những tia lửa chói mắt. Maximilian không tham gia vào cuộc chiến tay đôi, ông tập trung vào việc tính toán vị trí của ống dẫn lưu huỳnh chính nằm dưới sàn phòng.

Ông dùng gậy chống gõ mạnh xuống sàn, lắng nghe sự thay đổi của âm thanh giữa những tiếng xích sắt va chạm.

“Đây rồi!”

Maximilian phát hiện một khe hở nhỏ ở đế của cột đá trung tâm. Ông đổ toàn bộ lọ bạc nitrat vào đó. Một tiếng rít kinh hồn vang lên, theo sau là làn khói màu tím đậm bốc lên từ các kẽ đá.

Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn, nhưng lần này là những rung động hỗn loạn, không còn nhịp điệu. Tiếng gầm dưới lòng đất chuyển thành tiếng nổ lụp bụp. Các mô hình thiên văn trên bàn của Zosimus bắt đầu quay cuồng và vỡ vụn.

“Ngài đã phá hủy sự cân bằng!” Zosimus gầm lên, hắn rút ra một con dao găm bằng pha lê và lao về phía Maximilian.

Maximilian né đòn một cách điêu luyện, dùng gậy chống khóa tay đối thủ và vật hắn xuống sàn.

“Cân bằng dựa trên sự hủy diệt là một lỗi sai trong phương trình của nhân loại,” Maximilian nói, ánh mắt ông sắt lại. “Logic không phục vụ cho quyền lực, nó phục vụ cho sự tồn tại của sự thật.”

Một vụ nổ lớn xảy ra ở khu vực phía sau cung điện, nhưng áp suất đã được giải phóng qua các lỗ thông hơi thay vì tập trung vào đứt gãy địa chất. Kế hoạch tạo ra thảm họa của Zosimus đã bị chặn đứng hoàn toàn.

Trong lúc hỗn loạn, Zosimus biến mất vào một lối thoát bí mật sau bức tường ký hiệu cổ. Maximilian định đuổi theo nhưng Elara ngăn lại khi những mảng trần nhà bắt đầu rơi xuống.

“Chúng ta phải rời khỏi đây, cung điện đang sụp đổ!”

Họ chạy thoát ra ngoài khu vườn khi bình minh bắt đầu ló rạng trên eo biển Bosphorus. Phía sau họ, một phần của cung điện Yıldız chìm trong khói bụi, nhưng thành phố Istanbul vẫn đứng vững. Tiếng chuông nhà thờ và tiếng gọi cầu nguyện vang lên trong không khí trong lành của buổi sớm mai, như một lời khẳng định về sự sống vẫn tiếp diễn.

Đứng bên bờ biển, Maximilian nhìn về phía mặt trời đang mọc. Gương mặt ông hằn lên sự mệt mỏi nhưng đôi mắt đã tìm thấy một manh mối mới.

“Zosimus đã trốn thoát, nhưng hắn đã để lại thứ này,” Maximilian mở bàn tay ra, tiết lộ một mẩu kim loại nhỏ lấy được từ bàn xoay thiên văn. Đó là một chiếc huy hiệu có hình bản đồ vùng Mesopotamia với một điểm đỏ đánh dấu tại thành cổ Babylon.

“Vậy là chúng ta sẽ đi sâu vào sa mạc?” Elara hỏi, cô lau vết máu trên trán.

“Đúng vậy. Cổng Mặt Trời thực sự nằm ở đó. Và đó là nơi phương trình này sẽ có đáp án cuối cùng,” Maximilian đáp, giọng ông trầm ổn. “Nhưng trước hết, chúng ta cần một chuyến tàu khác. Lần này, nó sẽ không chở cái chết, mà chở hy vọng về một sự kết thúc.”

Istanbul lùi lại phía sau trong ánh hoàng hôn của một đế chế, nhưng trong lòng Maximilian Von Hardt, ánh sáng của logic đang chiếu rọi con đường đến với Babylon — nơi khởi nguồn và cũng là nơi kết thúc của mọi bí ẩn về quyền lực và tri thức cổ đại.

Hồi 2 đã kết thúc trong tiếng đổ nát của cung điện, mở ra Hồi cuối cùng giữa những bãi cát vàng và những di tích nghìn năm. Maximilian biết rằng, tại Babylon, ông sẽ không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn đối mặt với chính giới hạn của trí tuệ con người trước những bí mật của vũ trụ.