Istanbul hiện ra trong những ngày tháng mà hơi thở của phương Đông cổ kính đang bị bóp nghẹt bởi sự bành trướng của những giá trị phương Tây mới mẻ. Đây là thời đại mà các vị Sultan vẫn ngồi trong cung điện Dolmabahçe xa hoa nhưng ngai vàng đã bắt đầu lung lay trước những cuộc vận động chính trị âm ỉ. Thành phố nằm trên hai bờ đại lục, nơi eo biển Bosphorus xanh thẳm chia cắt nhưng cũng nối liền những tham vọng của cả một thế kỷ. Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà đổ xuống những ngọn tháp nhọn của nhà thờ Hagia Sophia, trong khi hơi nước từ những chiếc tàu thủy vượt biển của các cường quốc Châu Âu che phủ cả bầu trời, hòa quyện với mùi gia vị nồng nàn từ những khu chợ cổ.
Maximilian Von Hardt đứng trên boong tàu khi nó chậm rãi tiến vào bến cảng Galata. Chiếc áo choàng xám tro của ông bay nhẹ trong gió mang theo vị mặn của biển và mùi than đá đốt dở. Sau những biến cố nghẹt thở tại Berlin, dấu vết của tấm bản đồ và tổ chức "Bàn Tay Đen" đã dẫn ông đến đây — giao điểm của những âm mưu thế giới.
“Thành phố này đẹp một cách nguy hiểm, đúng không Maximilian?”
Elara bước đến bên cạnh ông, đôi mắt cô nheo lại trước ánh phản chiếu rực rỡ từ những mái vòm dát vàng của thành phố. Cô đã thay bộ đồ lao động ở Berlin bằng một chiếc váy đi đường bằng vải lanh nhẹ, phù hợp với cái nóng oi ả của vùng Địa Trung Hải.
“Vẻ đẹp thường là công cụ ngụy trang hiệu quả nhất của sự hỗn loạn,” Maximilian đáp, đôi mắt ông không nhìn vào phong cảnh mà đang quan sát cách bố trí các tàu chiến đang neo đậu tại cảng. “Cô có thấy chiếc tàu tuần dương mang cờ Anh ở đằng kia không? Và cả chiếc tàu vận tải của Phổ ở phía đối diện? Istanbul không chỉ là một bến cảng; nó là một bàn cờ nơi các quân cờ đang chuẩn bị cho một cuộc sát phạt cuối cùng.”
Họ rời tàu và nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc tại khu vực cầu Galata. Những người bán hàng rong rao bán kẹo lạc, những tín đồ Hồi giáo đi về phía thánh đường, và cả những đặc vụ ngoại giao mặc thường phục đang âm thầm quan sát lẫn nhau. Maximilian đi thẳng đến một hiệu thuốc lâu đời nằm sâu trong những con hẻm hẹp của khu Pera.
Hiệu thuốc mang tên "Zografos" đầy mùi thảo mộc khô và hóa chất hóa học. Một ông lão người Hy Lạp với đôi mắt tinh anh nhìn qua cặp kính dày cộp khi họ bước vào.
“Tôi cần một loại thuốc mỡ cho vết bỏng hóa chất của một người bạn cũ ở Berlin,” Maximilian nói bằng tiếng Pháp chuẩn xác.
Ông lão ngước nhìn, đôi tay đang nghiền thuốc dừng lại trong giây lát. “Vết bỏng do Clo hay do Phosgene, thưa ngài?”
“Do sự thiếu hụt của logic và lòng tham của những kẻ muốn mở Cổng Mặt Trời,” Maximilian đáp lời bằng mật mã.
Ông lão ra hiệu cho họ đi vào gian phòng phía sau, nơi chứa đầy những cuốn sách cổ và những bản đồ hàng hải vàng ố.
“Tôi là Yiannis. Bạn của ngài ở Berlin đã gửi tín hiệu bằng điện báo trước khi chuyến tàu bị chặn. Tấm bản đồ mà ngài đang giữ một phần tọa độ... nó không chỉ dẫn đến dầu mỏ. Nó dẫn đến một hệ thống kênh dẫn nước ngầm bên dưới Istanbul, được xây dựng từ thời Byzantine nhưng đã bị niêm phong bởi các kỹ sư Ottoman để giấu đi một thứ mà họ gọi là 'Lửa Hy Lạp' phiên bản mới.”
Maximilian trải mảnh giấy cháy xém lấy được từ Konrad lên bàn. “Nếu tọa độ này là đúng, thì điểm giao nhau nằm ngay bên dưới khu hầm mộ của thánh đường cổ.”
“Đúng vậy,” Yiannis thì thầm, giọng ông run rẩy. “Nhưng tổ chức 'Bàn Tay Đen' đã ở đây từ một tuần trước. Chúng đã mua chuộc các quan chức địa phương và đang tiến hành đào bới dưới danh nghĩa phục chế di tích. Chúng không cần tấm bản đồ hoàn chỉnh nữa, chúng đang dùng máy dò địa chấn bằng điện của người Mỹ để tìm kiếm.”
Sự im lặng bao trùm gian phòng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ. Maximilian đứng dậy, ông cảm nhận được một sự biến thiên áp suất nhỏ trong không khí — dấu hiệu của một cơn giông sắp tới, hoặc một sự thay đổi trong cục diện mà ông chưa tính toán hết.
“Chúng ta không có nhiều thời gian. Nếu chúng tìm thấy kho chứa 'Lửa Hy Lạp' đó, chúng có thể thiêu rụi toàn bộ hạm đội đang neo đậu tại Bosphorus chỉ trong một đêm, châm ngòi cho một cuộc chiến tranh mà không quốc gia nào có thể đứng ngoài cuộc.”
Maximilian và Elara rời hiệu thuốc khi bóng tối bắt đầu đổ xuống Istanbul. Họ di chuyển về phía hầm chứa nước Basilica Cistern, một công trình kiến trúc ngầm vĩ đại với hàng trăm cột đá chống đỡ dưới lòng đất. Dưới sự dẫn đường của Yiannis thông qua một lối vào bí mật từ một tầng hầm nhà dân, họ bước vào thế giới của bóng tối và tiếng nước nhỏ giọt.
Không gian dưới hầm ngầm lạnh lẽo và ẩm thấp. Những cột đá kiểu Corinthian vươn lên từ làn nước tối mịt như những cánh tay của những gã khổng lồ bị chôn vùi. Maximilian lấy chiếc đèn pin điện cầm tay — một công nghệ còn rất mới mẻ — và quét một vòng xung quanh.
“Có tiếng động cơ máy bơm,” Maximilian nói, ông áp tai vào một cột đá lớn. “Tần số khoảng 50Hz, đó là loại máy bơm thủy lực dùng để hút nước ra khỏi các khoang chứa kín. Chúng đang ở rất gần đây.”
Họ tiến sâu vào trong, bước đi trên những lối đi hẹp bằng gỗ bắc ngang mặt nước. Tại một khu vực trung tâm, ánh đèn hồ quang chói lòa hiện ra, tương phản gay gắt với bóng tối âm u của hầm mộ. Một nhóm người mặc bộ đồ lao động hiện đại đang vận hành một hệ thống khoan đá bằng khí nén. Đứng chỉ đạo giữa chúng không ai khác chính là một quan chức cao cấp của sứ quán Phổ mà Maximilian từng thấy ở Berlin.
“Sự phản bội luôn có chung một khuôn mặt, dù ở bất kỳ thành phố nào,” Maximilian lẩm bẩm.
Bên cạnh quan chức đó là một thiết bị trông như một quả bom khổng lồ bằng đồng, được kết nối với những bình chứa bằng thép. Đó chính là 'Lửa Hy Lạp' phiên bản hiện đại — một hợp chất hóa học dạng lỏng có khả năng cháy ngay cả trên mặt nước và không thể dập tắt bằng phương pháp thông thường.
“Chúng định xả chất này vào hệ thống cống ngầm dẫn thẳng ra vịnh Golden Horn,” Elara thì thầm, tay cô siết chặt khẩu súng ngắn.
“Hành động đó sẽ tạo ra một vệt lửa kéo dài hàng dặm trên mặt biển. Toàn bộ tàu chiến của Anh và Nga sẽ bị tiêu diệt, và họ sẽ đổ lỗi cho người Ottoman, dẫn đến một cuộc can thiệp quân sự quy mô lớn,” Maximilian phân tích nhanh chóng. “Chúng ta phải đảo ngược quy trình của máy bơm.”
Maximilian quan sát hệ thống van và pít-tông của máy bơm thủy lực. Ông nhận thấy một kẽ hở trong thiết kế: để đạt được áp suất cực cao, hệ thống này thiếu một van an toàn thứ cấp.
“Elara, tôi cần cô gây ra một sự hỗn loạn ở khu vực máy phát điện phía bên kia. Chỉ cần mười giây để tôi can thiệp vào trục khuỷu của máy bơm chính.”
Elara gật đầu. Cô lẻn qua những bóng cột đá, sử dụng bóng tối như một tấm áo choàng. Maximilian thì di chuyển về phía hệ thống van, từng bước một, chính xác và lặng lẽ như một nhịp kim đồng hồ.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên ở khu vực máy phát điện, kèm theo những tia lửa điện xanh lét. Đèn hồ quang tắt ngấm, đẩy toàn bộ hầm ngầm vào sự hỗn loạn của bóng đêm. Tiếng la hét của những tên lính vang dội khắp không gian đá vôi.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Maximilian lao tới chiếc máy bơm. Dùng gậy chống cán bạc như một đòn bẩy, ông vặn ngược van áp suất tối đa và ném một thanh sắt nhỏ vào buồng pít-tông.
“Áp suất đang nén ngược!” Một tên kỹ sư hét lên trong bóng tối.
Tiếng rít kinh hoàng của hơi nước bị nén quá mức vang lên. Chiếc máy bơm bắt đầu rung lắc dữ dội. Maximilian nắm lấy tay Elara, người vừa chạy lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
“Chạy ngay! Phản ứng dây chuyền sẽ làm sập khu vực này!”
Họ lao về phía lối thoát hiểm đúng lúc hệ thống máy bơm nổ tung. Một cột nước và lửa hóa chất bắn vọt lên trần hầm, làm sụp đổ những tảng đá cổ xưa. Tiếng động vang trời như một trận động đất nhỏ làm rung chuyển cả khu vực phía trên mặt đất của Istanbul.
Khi thoát ra ngoài mặt đất qua một lối cửa hầm trong một nhà thờ cổ, Maximilian nhìn về phía vịnh Golden Horn. Một vệt lửa nhỏ đã kịp thoát ra ngoài và đang cháy lập lòe trên mặt nước, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi dòng thủy triều mạnh của eo biển Bosphorus. Âm mưu thiêu rụi hạm đội đã thất bại.
“Ngài vừa cứu cả Istanbul, và có lẽ là cả thế giới khỏi một cuộc chiến tranh sớm,” Elara nói, hơi thở vẫn còn gấp gáp, gương mặt bám đầy bụi đá.
Maximilian đứng yên, ông nhìn vào đôi bàn tay mình — đôi bàn tay của một thợ rèn sự thật đang bắt đầu run nhẹ vì áp lực của dòng chảy thời gian.
“Chiến tranh không thể bị ngăn chặn hoàn toàn bằng cách phá hủy một cỗ máy, Elara. Chúng ta chỉ vừa mua thêm được một chút thời gian cho nhân loại. Kẻ đứng đầu 'Bàn Tay Đen' vẫn chưa lộ diện, và tấm bản đồ hoàn chỉnh vẫn còn là một ẩn số nằm đâu đó trong những mật mã của người cổ đại.”
Ông lấy ra một mảnh đồng nhỏ mà ông đã kịp nhặt được từ đống đổ nát của máy bơm. Trên đó khắc một ký hiệu không phải là bông hồng gãy cành, mà là một con mắt nằm trong lòng bàn tay — ký hiệu của một tổ chức thậm chí còn lâu đời và tàn bạo hơn.
“Trò chơi ở Châu Âu đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến thực sự trong bóng tối đang bắt đầu từ phương Đông này,” Maximilian nói, ánh mắt ông hướng về phía chân trời nơi những tia nắng cuối cùng đang tắt lịm.
Istanbul về đêm rực rỡ dưới ánh đèn điện và những ngọn đuốc, nhưng dưới lòng đất của nó, những bí mật nghìn năm vẫn đang thì thầm. Maximilian Von Hardt biết rằng, logic của ông giờ đây sẽ phải đối đầu với những thứ không thể giải thích được bằng khoa học đơn thuần — những lời nguyền của lịch sử và sự điên rồ của những kẻ muốn tái thiết thế giới bằng lửa và máu.
“Đi thôi, Elara. Chúng ta cần tìm đến thư viện của Sultan. Bước tiếp theo của phương trình này nằm ở đó.”
Bóng dáng của họ hòa vào dòng người của Istanbul, giữa tiếng chuông nhà thờ và tiếng gọi cầu nguyện từ các thánh đường, bắt đầu một chương mới trong cuộc hành trình truy tìm công lý giữa một thế giới đang đứng bên bờ vực của sự hủy diệt.