Bầu trời Berlin vào những giờ khắc cuối cùng của đêm tối chuyển sang một màu xanh thẫm, lạnh lẽo như thép nguội. Ga Anhalter hiện ra giữa lòng thành phố như một pháo đài của kỷ nguyên công nghiệp, với những mái vòm bằng kính và sắt khổng lồ vươn cao, che khuất những vì sao đang lịm dần. Trong những ngày tháng mà hơi nước và điện năng đang bắt đầu cuộc soán ngôi vĩ đại, tiếng gầm rú của các đầu máy xe lửa tại đây vang vọng khắp các ngõ ngách, tạo nên một bản giao hưởng của sự tiến bộ nhưng cũng đầy đe dọa. Mùi dầu mỡ, bụi than và hơi nước nóng hổi bao phủ lấy không gian, làm mờ đi những ánh đèn điện mờ nhạt treo dọc theo các đường ray.
Maximilian Von Hardt đứng nép mình sau một chồng kiện hàng bằng gỗ bên cạnh cổng số 9. Ông mặc một bộ đồ bảo hộ của nhân viên bốc xếp, gương mặt sạm đi vì bụi than, nhưng đôi mắt xám vẫn giữ được sự sắc sảo vốn có. Ông kiểm tra chiếc đồng hồ túi lần cuối; kim giây đang nhích dần về con số ba.
“Ngài luôn đúng giờ, như một định luật vật lý vậy.”
Elara xuất hiện từ bóng tối của một toa hàng trống. Cô mặc bộ đồ nam giới rộng lùng bùng, mái tóc vàng giấu gọn dưới chiếc mũ dạ. Cô trao cho Maximilian một chiếc túi vải nặng.
“Hans đã hoàn thành các mặt nạ lọc khí. Ông ấy nói rằng lớp than hoạt tính bên trong có thể lọc được cả khí Clo nồng độ cao trong vòng hai mươi phút. Nhưng ông ấy cũng cảnh báo: nếu đây là loại khí độc mới mà 'Bàn Tay Đen' nghiên cứu, thì mặt nạ này cũng chỉ là một vật trang trí.”
Maximilian nhận lấy chiếc mặt nạ, kiểm tra các van cao su.
“Trong khoa học thực nghiệm, rủi ro là một hằng số. Chúng ta không tìm cách triệt tiêu nó, mà tìm cách kiểm soát nó. Cô đã xác định được vị trí của toa hàng đặc biệt chưa?”
“Toa số 13, nằm ở cuối đoàn tàu đang tiếp nhiên liệu tại đường ray phía Đông. Nó được canh gác bởi những kẻ mặc quân phục nhưng không mang số hiệu trung đoàn. Tôi thấy chúng đang chuyển những bình thép lớn có dán nhãn 'Phân bón nông nghiệp' vào bên trong.”
“Sự đánh tráo nhãn mác là chiêu trò cũ kỹ nhất của các cục quân giới,” Maximilian lẩm bẩm. “Đi thôi, chúng ta chỉ có mười lăm phút trước khi áp suất nồi hơi đạt mức tối đa.”
Họ di chuyển lặng lẽ qua hệ thống gầm tàu, lợi dụng tiếng ồn của việc xả áp để che giấu bước chân. Ga Anhalter lúc này giống như một mê cung khổng lồ. Những người thợ đốt lò đang hối hả xúc than, ánh lửa đỏ rực từ buồng đốt hắt lên gương mặt đầy mồ hôi của họ, tạo nên một khung cảnh như dưới địa ngục của Dante.
Khi tiếp cận toa số 13, Maximilian ra hiệu cho Elara dừng lại. Hai tên lính canh đang đứng hút thuốc bên cạnh cửa toa. Chúng mang theo những khẩu súng trường Mauser đời mới nhất, nhưng cách chúng đứng tựa vào thành tàu cho thấy một sự chủ quan nhất định.
Maximilian lấy từ túi ra hai viên bi thủy tinh nhỏ chứa dung dịch bạc nitrat đậm đặc. Ông ném chúng vào một đống xỉ than nóng ngay phía dưới chân hai tên lính. Một phản ứng hóa học xảy ra tức thì, tạo ra một luồng khói trắng mù mịt và mùi hăng đặc trưng, khiến hai tên lính ho sặc sụa và mất phương hướng trong chốc lát.
“Bây giờ!”
Maximilian lao tới, dùng gậy chống đánh gục tên lính bên trái bằng một cú đánh chính xác vào huyệt đạo cổ. Elara cũng nhanh chóng áp sát tên còn lại, dùng báng súng đánh ngất hắn trước khi hắn kịp thốt lên lời cảnh báo.
Họ nhanh chóng lẻn vào bên trong toa hàng và chốt cửa lại. Ánh sáng từ chiếc đèn bão nhỏ của Elara soi rõ những gì bên trong. Không phải là phân bón. Đó là hàng chục bình thép xếp chồng lên nhau, nối với một hệ thống ống dẫn phức tạp dẫn lên trần toa tàu. Ở trung tâm căn phòng, tấm bản đồ 'Cổng Mặt Trời' được trải trên một chiếc bàn cơ khí, bên cạnh một thiết bị hẹn giờ tinh vi.
“Đây không phải là một chuyến vận chuyển đơn thuần,” Maximilian cúi xuống kiểm tra hệ thống ống dẫn. “Đây là một trạm phát tán di động. Chúng định xả khí độc dọc theo toàn bộ hành trình từ Berlin đến biên giới phía Đông. Với vận tốc của đoàn tàu, khí độc sẽ phủ kín các vùng nông thôn mà không để lại bất kỳ nguồn phát cụ thể nào.”
“Chúng ta phải xả bỏ đống khí này ngay bây giờ!” Elara nói, tay định chạm vào van chính.
“Dừng lại!” Maximilian nắm lấy cổ tay cô. “Nhìn kỹ đi. Van này được kết nối với một ngòi nổ nhiệt. Nếu cô xoay nó, một tia lửa điện sẽ kích hoạt bình chứa, biến cả toa tàu này thành một quả bom hóa học. Chúng ta cần trung hòa nó bằng hóa học trước khi tác động vào cơ học.”
Ông lấy ra một lọ dung dịch mà Hans đã chuẩn bị – một hợp chất amoniac đậm đặc.
“Khí Clo hoặc khí Phosgene đều có tính axit mạnh. Amoniac sẽ tạo ra một phản ứng trung hòa tạo thành muối rắn, giảm thiểu tối đa khả năng khuếch tán. Nhưng chúng ta cần một chất xúc tác để phản ứng xảy ra nhanh hơn trong môi trường nén.”
Trong khi Maximilian đang bận rộn pha trộn các hóa chất, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ góc tối của toa tàu.
“Ngài vẫn luôn thích những thí nghiệm mạo hiểm như vậy sao, Maximilian?”
Từ phía sau những bình thép, kẻ mặt nạ tại nhà hát bước ra. Hắn tháo chiếc mặt nạ xuống, để lộ một gương mặt đầy những vết sẹo bỏng do hóa chất, nhưng đôi mắt xanh thẳm của hắn thì không thể nhầm lẫn.
“Konrad?” Maximilian đứng thẳng người dậy, đôi mắt ông nheo lại. “Cậu đã chết ở biên giới Phổ mười năm trước rồi mà.”
“Chết về mặt giấy tờ thôi, thưa Đại tá,” Konrad cười khẩy, tay hắn cầm một bộ điều khiển từ xa bằng dây dẫn. “Tôi đã sống sót để thấy đế chế này mục nát từ bên trong. Các người nói về logic và trật tự, nhưng thực chất các người chỉ đang bảo vệ một ngai vàng đang rữa nát. 'Bàn Tay Đen' sẽ mang lại một trật tự mới, nơi mà sức mạnh hóa học và cơ khí sẽ định đoạt tất cả.”
“Cậu đang định giết hàng ngàn người vô tội chỉ vì sự thù hận cá nhân sao?” Maximilian hỏi, tay ông bí mật với lấy một ống nghiệm nhỏ trên bàn.
“Vô tội? Trong chiến tranh không có ai vô tội cả. Chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu.” Konrad giơ bộ điều khiển lên. “Đoàn tàu sẽ khởi hành trong ba phút nữa. Khi nó đạt tốc độ 40 dặm/giờ, hệ thống sẽ tự động kích hoạt. Ngài không thể ngăn cản nó, Maximilian. Ngay cả bộ óc thiên tài của ngài cũng không thể tính toán được vận tốc của sự hủy diệt.”
Maximilian nhìn về phía tấm bản đồ 'Cổng Mặt Trời'.
“Tấm bản đồ này... nó không chỉ là dầu mỏ, đúng không? Nó là bản đồ của một hệ thống đường ống cổ đại dẫn vào trái tim của các thành phố vùng Mesopotamia. Cậu định dùng khí độc này để chiếm đóng cả vùng Lưỡng Hà mà không cần nổ một phát súng.”
“Đúng vậy. Một sự chinh phục sạch sẽ và hiệu quả.”
Konrad bất ngờ lao tới, tấn công Maximilian bằng một con dao găm. Cuộc cận chiến diễn ra dữ dội trong không gian chật hẹp của toa tàu chứa đầy khí độc. Konrad di chuyển với sự điên cuồng của một kẻ không còn gì để mất, trong khi Maximilian duy trì một sự điềm tĩnh sắt đá, tận dụng mọi ngóc ngách của các bình thép để hóa giải đòn đánh.
“Elara! Ngắt dây dẫn ở bộ đếm nhịp!” Maximilian hô lớn khi đang vật lộn với Konrad.
Elara lao về phía thiết bị hẹn giờ, nhưng Konrad đã ném một chiếc bình chứa nhỏ về phía cô. Khí Clo bắt đầu rò rỉ ra từ vết nứt. Cô nhanh chóng đeo mặt nạ lọc khí, nhưng tầm nhìn bị hạn chế bởi làn khói xanh nhạt.
Maximilian dùng gậy chống móc vào chân Konrad, vật hắn xuống sàn. Ông lấy lọ amoniac và đổ thẳng vào hệ thống van chính. Một tiếng rít lớn vang lên khi hai loại khí phản ứng với nhau, tạo ra những đám mây bụi trắng xóa bên trong toa tàu.
“Không! Ngài đang phá hỏng tất cả!” Konrad gào lên, hắn định vồ lấy bộ điều khiển nhưng Maximilian đã nhanh hơn, bóp nát nó dưới gót giày da.
Đoàn tàu bắt đầu chuyển động. Tiếng còi tàu vang lên xé toạc màn đêm. Maximilian và Konrad vẫn đang giằng co trên sàn nhà khi toa tàu bắt đầu rung lắc dữ dội.
“Rời tàu ngay, Elara!” Maximilian ra lệnh.
“Còn ngài thì sao?”
“Tôi phải đảm bảo hệ thống này bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Đi đi!”
Elara do dự một giây rồi nhảy ra khỏi cửa toa tàu đang mở, lăn xuống thảm cỏ ven đường ray khi đoàn tàu đang dần tăng tốc.
Bên trong toa số 13, Maximilian nhìn Konrad, lúc này đã bị xích chặt vào một cột thép bằng chính chiếc còng tay của hắn.
“Cậu sẽ đi cùng chuyến tàu này đến trạm cuối cùng của công lý, Konrad,” Maximilian nói khi đeo mặt nạ lọc khí của mình vào. “Dù cậu có tin vào trật tự mới hay không, thì logic của sự thật luôn có cách để tự thực thi.”
Maximilian dùng một thanh sắt bẩy mạnh cửa toa hàng, tạo ra một lỗ hổng để gió đêm lùa vào, làm loãng khí độc đang tích tụ. Sau đó, ông trèo lên mái toa tàu, di chuyển ngược chiều gió về phía đầu máy. Dưới ánh trăng mờ, hình ảnh vị thám tử áo choàng xám chạy trên nóc đoàn tàu đang lao vút đi trông như một bóng ma đang cố gắng níu giữ định mệnh của cả một dân tộc.
Tại buồng lái đầu máy, Maximilian khống chế người lái tàu đang hoảng sợ và kéo cần phanh khẩn cấp. Tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray tạo ra một dải tia lửa dài hàng trăm mét dọc theo đường tàu. Đoàn tàu khựng lại dữ dội, khiến các toa hàng va vào nhau lách cách.
Cảnh sát quân sự Phổ, vốn đã được Elara bí mật báo tin trước đó thông qua một trạm điện tín ở ga, bắt đầu vây quanh đoàn tàu.
Maximilian bước xuống từ đầu máy, gương mặt ông tái nhợt vì mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực cháy. Ông nhìn thấy Elara đang chạy lại phía mình từ xa.
Vụ án tại ga Anhalter đã kết thúc, nhưng tấm bản đồ 'Cổng Mặt Trời' đã bị Konrad tiêu hủy trong lúc giằng co – hoặc ít nhất đó là những gì Maximilian muốn mọi người tin vào. Trong túi áo của ông, một mảnh giấy nhỏ bị cháy xém ghi lại tọa độ quan trọng nhất vẫn còn nằm đó.
“Ngài đã cứu được Berlin,” Elara nói khi đứng trước mặt ông, hơi thở hổn hển.
“Berlin không cần được cứu bởi một cá nhân, Elara. Nó cần được cứu bởi sự thức tỉnh trước những âm mưu núp bóng tiến bộ.” Maximilian nhìn về phía thành phố đang bắt đầu đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới. “Tấm bản đồ có thể đã mất, nhưng cuộc chơi tại phương Đông chỉ mới bắt đầu. Những gì chúng ta thấy ở đây chỉ là một cuộc tổng duyệt cho một vở kịch lớn hơn nhiều.”
Ông lấy chiếc đồng hồ túi ra. Ba giờ ba mươi phút sáng.
“Đi thôi. Chúng ta cần có mặt ở sứ quán Anh trước khi mặt trời lên cao. Có một bản báo cáo cần được viết, và một sự thật cần được niêm phong trước khi những chính trị gia biến nó thành một cái cớ cho chiến tranh.”
Hai bóng người đi ngược lại phía trung tâm thành phố, để lại sau lưng chuyến tàu 'Tử Thần' giờ đây chỉ còn là một khối sắt nguội lạnh. Maximilian Von Hardt biết rằng, cuộc hành trình của ông từ những toa tàu sang trọng đến những xưởng đúc hôi hám, và giờ là những chuyến tàu hóa học, đều là những mắt xích của một dây chuyền logic tàn bạo. Và ông, người thợ rèn của sự thật, sẽ không dừng lại cho đến khi mọi bánh răng của âm mưu đều bị nghiền nát dưới sức nặng của công lý.