MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Trên Đại Lộ Sương MùChương 12: BÓNG MA TRÊN DÒNG SPREE

Bóng Ma Trên Đại Lộ Sương Mù

Chương 12: BÓNG MA TRÊN DÒNG SPREE

2,077 từ · ~11 phút đọc

Berlin đón Maximilian Von Hardt bằng một vẻ uy nghiêm đến nghẹt thở. Trong những ngày tháng mà Đế chế Phổ đang vươn mình trở thành một con quái vật công nghiệp của Châu Âu, thành phố này không ngủ; nó rền vang tiếng búa máy và rực sáng dưới những ánh đèn điện cung hồ quang vừa mới được lắp đặt dọc đại lộ Unter den Linden. Những cỗ xe ngựa kiêu hãnh chạy song song với các tuyến tàu điện mặt đất đầu tiên, tạo nên một sự giao thoa kỳ lạ giữa truyền thống quân phiệt và tương lai kỹ trị. Sương mù từ dòng sông Spree bốc lên, bao phủ lấy những tòa nhà bằng đá sa thạch theo phong cách Tân cổ điển, khiến chúng trông như những lăng mộ khổng lồ đang canh giữ linh hồn của một quốc gia.

Maximilian bước xuống ga Friedrichstraße với một chiếc vali da sờn và cây gậy chống cán bạc quen thuộc. Ông không trở về dinh thự gia tộc, nơi những bữa tiệc ngoại giao nhàm chán đang chờ đợi, mà chọn một căn hộ nhỏ nằm ở tầng áp mái của một tòa nhà cổ gần bảo tàng Pergamon. Đối với ông, Berlin giờ đây không còn là quê hương, mà là một hiện trường vụ án khổng lồ đang chờ được giải phẫu.

“Ngài trở về đúng lúc lắm, Von Hardt. Berlin đang run rẩy, không phải vì cái lạnh, mà vì sự biến mất của lịch sử.”

Người nói là Giáo sư Haufmann, một người đàn ông có gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay luôn dính đầy bụi đá cổ xưa. Họ đang đứng trong văn phòng tối tăm của bảo tàng Pergamon, nơi những bức phù điêu Babylon rực rỡ dưới ánh đèn dầu hỏa.

“Hãy cung cấp cho tôi những dữ kiện thực tế, thưa Giáo sư,” Maximilian tháo chiếc áo choàng dài, đôi mắt ông rà soát những mảnh vỡ của tủ kính trưng bày. “Sự hỗn loạn của cảm xúc chỉ làm mờ đi các dấu vết cơ học.”

Giáo sư Haufmann chỉ vào một vị trí trống rỗng trên giá trưng bày chính.

“Tấm bản đồ 'Cổng Mặt Trời' từ triều đại Nebuchadnezzar đã biến mất. Nó không chỉ là một tạo tác khảo cổ. Người ta đồn rằng nó chứa đựng tọa độ của những mỏ dầu thô khổng lồ tại vùng lưỡng hà – thứ nhiên liệu mà các hạm đội hải quân của chúng ta đang khao khát. Kẻ trộm không để lại bất kỳ dấu vết cạy phá nào. Cửa phòng trưng bày vẫn khóa từ bên trong, và các lính canh Phổ thề rằng họ không thấy ai đi qua hành lang tối qua.”

Maximilian quỳ xuống sàn nhà, chiếc kính lúp trên tay ông phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa. Ông không nhìn vào nơi tấm bản đồ bị lấy mất, mà nhìn vào lớp bụi mỏng ở góc phòng.

“Vụ trộm diễn ra vào khoảng ba giờ sáng, đúng không? Đó là thời điểm nhiệt độ trong phòng giảm xuống thấp nhất, gây ra sự co lại của các khớp gỗ trên sàn nhà.”

Ông chỉ vào một vệt mờ gần như vô hình trên sàn.

“Đây không phải dấu chân người. Đây là vết hằn của một thiết bị giảm chấn bằng cao su tổng hợp. Kẻ đột nhập đã sử dụng một khung treo bằng nam châm điện để di chuyển dọc theo các thanh rầm thép trên trần nhà, tránh hoàn toàn việc chạm chân xuống sàn – nơi vốn có hệ thống bẫy âm thanh nhạy bén mà ông đã lắp đặt.”

“Nam châm điện? Công nghệ đó vẫn còn quá mới mẻ và cồng kềnh,” Haufmann sửng sốt.

“Đối với dân thường thì đúng, nhưng đối với những tổ chức có nguồn lực như 'Bàn Tay Đen', đó chỉ là một ứng dụng đơn giản của định luật Faraday,” Maximilian đứng dậy, ông dùng gậy chống chỉ lên trần nhà. “Nhìn kìa, những vết xước nhỏ trên lớp sơn của thanh rầm. Kẻ này có sự chuẩn xác của một kỹ sư và sự dẻo dai của một nghệ sĩ xiếc.”

Khi Maximilian chuẩn bị rời khỏi hiện trường, một phong bì nhỏ màu đen được nhét dưới cửa văn phòng. Bên trong chỉ có một mẩu giấy với nét chữ viết bằng mực mật mã mà ông đã từng thấy ở Paris: “Mặt trời lặn ở Berlin, nhưng sẽ mọc ở Babylon. Hãy đến nhà hát Die Distel nếu ngài muốn thấy màu sắc thật sự của bóng tối.”

Tối hôm đó, Maximilian xuất hiện tại nhà hát Die Distel – một nơi nổi tiếng với những buổi biểu diễn châm biếm chính trị và những cuộc gặp gỡ kín đáo của giới tình báo. Khói thuốc lá cuộn thành từng tầng dưới ánh đèn sân khấu đỏ rực. Một nữ ca sĩ đang hát những bản nhạc không lời mang âm hưởng u uất của vùng Trung Đông.

“Ngài luôn xuất hiện đúng lúc như một con số trong một phương trình hoàn hảo, Maximilian.”

Giọng nói quen thuộc khiến Maximilian quay đầu lại. Elara đang ngồi ở một bàn khuất trong góc tối, mái tóc cô được che giấu dưới một chiếc mũ rộng vành.

“Cô Elara. Tôi tưởng cô đang ở Paris để hoàn thiện bài báo về Valois,” Maximilian ngồi xuống đối diện, đôi mắt ông quan sát lối thoát hiểm gần nhất.

“Sự thật ở Paris đã cũ rồi. Tại Berlin, người ta đang viết một kịch bản mới về chiến tranh. Tấm bản đồ bị mất ở Pergamon chỉ là khởi đầu. Có một chuyến tàu chở đầy vũ khí hóa học đang chuẩn bị rời ga Anhalter để đi về phía Đông. Và người ký lệnh cho chuyến tàu đó chính là một bộ trưởng mà ngài rất quen mặt.”

Maximilian nhấp một ngụm trà đắng.

“Sự phản bội trong nội bộ đế chế luôn mang theo mùi của sự thối rữa từ bên trong. Cô đã điều tra được gì về thiết bị nam châm điện dùng trong vụ trộm?”

“Nó được sản xuất tại xưởng cơ khí bí mật của Siemens, nhưng không có trong hồ sơ chính thức. Những kỹ sư chế tạo nó đều đã bị điều chuyển đến biên giới hoặc biến mất một cách bí ẩn,” Elara nói, giọng cô hạ thấp xuống khi một nhóm sĩ quan Phổ đi ngang qua. “Có một kẻ đứng sau đang thâu tóm toàn bộ trí tuệ cơ khí của Berlin để phục vụ cho một chiến dịch mang tên 'Ánh Sáng Của Chúa'.”

Đột nhiên, tiếng nhạc trong nhà hát dừng hẳn. Ánh đèn chuyển sang màu xanh lục ma quái. Từ phía sau bức màn, một người đàn ông mặc bộ giáp kim loại nhẹ, mặt nạ che kín nửa mặt, bước ra sân khấu. Hắn không nói lời nào, chỉ giơ cao tấm bản đồ 'Cổng Mặt Trời'.

“Kẻ khiêu khích,” Maximilian lẩm bẩm, ông rút khẩu súng lục dưới nách áo.

Cả khán phòng hỗn loạn. Những tiếng súng nổ vang lên từ các ban công tầng hai. Những kẻ tấn công mặc trang phục đen lao xuống từ trần nhà, sử dụng chính công nghệ khung treo nam châm điện mà Maximilian đã phân tích lúc sáng. Chúng không nhắm vào khán giả, chúng nhắm trực tiếp vào Maximilian.

“Đi lối này!” Maximilian nắm lấy tay Elara, kéo cô vào phía sau quầy bar ngay khi một loạt đạn bắn nát những chai rượu phía trên đầu họ.

Dưới làn đạn, Maximilian vẫn duy trì một sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Ông không bắn bừa bãi. Ông quan sát nhịp điệu di chuyển của những kẻ đu dây.

“Lực đẩy của nam châm phụ thuộc vào dòng điện chạy qua khung sắt trần nhà. Elara, bảng điều khiển điện của nhà hát nằm ngay sau bức màn sân khấu. Tôi cần cô ngắt nó theo nhịp ba giây nghỉ, một giây đóng.”

“Để làm gì?”

“Để tạo ra một sự biến thiên từ trường đột ngột. Chúng sẽ bị mất thăng bằng và rơi xuống như những con chim bị gãy cánh.”

Elara gật đầu, cô bò nhanh qua sàn nhà đầy mảnh kính vỡ. Maximilian đứng dậy, thu hút sự chú ý của những kẻ tấn công bằng cách bắn những phát súng chính xác vào các khớp nối cơ khí trên bộ đồ của chúng.

Khi Elara ngắt điện đúng như chỉ dẫn, những kẻ đang đu dây trên trần nhà bắt đầu bị hất văng một cách hỗn loạn do lực từ trường bị thay đổi đột ngột. Những tiếng va đập khô khốc của kim loại vào sàn gỗ vang lên. Maximilian lao lên sân khấu, hướng về phía kẻ cầm tấm bản đồ.

Nhưng kẻ mặt nạ không hề nao núng. Hắn ném một quả lựu đạn khói ngay dưới chân mình. Làn khói vàng nồng nặc mùi lưu huỳnh bao trùm lấy sân khấu.

“Đừng hít vào!” Maximilian hét lên, ông dùng khăn tay tẩm nước trà che kín mũi miệng. “Đó là khí độc nồng độ nhẹ!”

Khi khói tan đi, kẻ mặt nạ đã biến mất, để lại một chiếc hộp nhỏ bằng đồng trên bệ sân khấu. Maximilian thận trọng mở nó ra bằng mũi dao. Bên trong không phải là bản đồ, mà là một chiếc đồng hồ túi đang chạy ngược.

“24 giờ nữa,” Maximilian đọc dòng chữ khắc bên trong nắp đồng hồ. “Đó là thời điểm chuyến tàu vũ khí hóa học sẽ rời Berlin.”

Họ thoát ra khỏi nhà hát khi cảnh sát Berlin vừa ập tới. Đứng giữa quảng trường Gendarmenmarkt dưới ánh trăng mờ đục, Maximilian nhìn về phía nhà ga Anhalter xa xa.

“Vụ trộm tại Pergamon chỉ là mồi nhử để kéo tôi vào cuộc chơi này, nhằm đánh lạc hướng khỏi mục tiêu thực sự: Chuyến tàu 'Tử Thần',” Maximilian nói, hơi thở ông tạo thành làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo. “Tấm bản đồ thực chất đã được chuyển lên tàu từ lâu. Những kẻ chúng ta vừa thấy chỉ là những quân cờ bị bỏ lại.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì? Báo cho quân đội sao?” Elara hỏi, cô đang cố gắng sửa lại bộ váy dạ hội đã bị rách một đường dài.

“Quân đội là kẻ sở hữu chuyến tàu đó. Báo cho họ cũng giống như việc đưa cừu cho sói gửi gắm. Chúng ta phải xâm nhập vào ga Anhalter trước bình minh. Tôi cần tìm ra cấu trúc hóa học của loại khí độc trên tàu để vô hiệu hóa nó.”

Maximilian đưa cho Elara một địa chỉ.

“Hãy đến gặp thợ rèn cơ khí tên là Hans ở khu Moabit. Nói với ông ấy rằng 'Đại bàng đã gãy cánh'. Ông ấy sẽ đưa cho cô các thiết bị mặt nạ lọc khí đời mới nhất. Chúng ta sẽ gặp nhau ở cổng số 9 của nhà ga vào lúc ba giờ sáng.”

Dưới màn đêm Berlin, Maximilian bước đi một mình trên những con phố lát đá. Ông cảm thấy một áp lực đè nặng lên vai – không phải sự sợ hãi, mà là sức nặng của một phương trình quá nhiều ẩn số. Kẻ mặt nạ ở nhà hát có cách di chuyển rất giống với một người mà Maximilian từng huấn luyện trong quân đội Phổ nhiều năm trước. Một người mà lẽ ra đã chết trong cuộc chiến biên giới vào mùa đông nhiều năm về trước.

“Sự sống sót không bao giờ là ngẫu nhiên,” Maximilian lẩm bẩm. “Nếu hắn còn sống, thì toàn bộ cục diện của đế chế này đã bị thao túng từ hơn một thập kỷ trước.”

Berlin lúc này trông thật tráng lệ nhưng cũng thật tàn khốc. Những ánh đèn điện rực rỡ không làm tan đi những bóng đen của âm mưu, mà trái lại, chúng tạo ra những góc khuất sâu thẳm hơn. Maximilian biết rằng, trong vòng 24 giờ tới, ông sẽ phải đối mặt với không chỉ những vũ khí công nghệ cao, mà còn cả những bóng ma từ quá khứ mà ông đã cố gắng chôn vùi.

Chuyến tàu đêm đến Babylon không chỉ chở theo cái chết, nó chở theo một sự thật có thể làm rung chuyển cả ngai vàng của Hoàng đế. Và Maximilian Von Hardt, người thám tử của logic, đã sẵn sàng để trở thành rào cản cuối cùng trên đường ray của sự hủy diệt.