Paris chìm trong một buổi chiều tà rực rỡ nhưng mang theo hơi thở lạnh lẽo của sự bất trắc. Đây là thời khắc mà những ánh đèn điện đầu tiên trên đại lộ Champs-Élysées bắt đầu tỏa sáng, tạo nên một dải lụa vàng lấp lánh nối liền giữa quá khứ huy hoàng và tương lai công nghiệp đầy tham vọng. Những cỗ xe ngựa sang trọng dừng bước trước cổng điện Élysée, nhường chỗ cho những chiếc ô tô hơi nước đời mới nhất đang nhả những luồng khói trắng vào không trung. Khắp thành phố, người ta bàn tán về hội nghị thượng đỉnh các cường quốc — một sự kiện được kỳ vọng sẽ định hình lại trật tự thế giới sau những năm tháng căng thẳng dai dẳng tại các vùng biên giới.
Maximilian Von Hardt đứng trên ban công của một khách sạn nhỏ đối diện với cung điện. Ông đang cài lại những chiếc cúc đồng trên bộ quân phục đại lễ của mình. Đây không phải bộ quân phục Phổ cũ, mà là bộ trang phục của một quan chức tùy tùng cấp cao thuộc phái đoàn ngoại giao Áo-Hung mà ông đã "mượn" được từ một người quen cũ trong thế giới ngầm. Gương mặt ông phản chiếu trong gương, vẫn lạnh lùng và chuẩn xác như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ vừa được lên dây.
“Ngài trông thật giống một vị cứu tinh của đế chế,” Elara bước vào phòng, cô mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh thẫm, mái tóc vàng được búi cao một cách quý phái. “Nhưng chúng ta đang bước vào cái bẫy lớn nhất lịch sử. Ngài thực sự tin rằng có thể vô hiệu hóa thiết bị đó trước mặt các thủ tướng sao?”
Maximilian chỉnh lại dải băng huân chương trên ngực, đôi mắt ông không rời khỏi cổng điện Élysée, nơi các vị khách quý đang dần tiến vào.
“Mọi hệ thống cơ khí, dù tinh vi đến đâu, đều có một điểm yếu về mặt áp suất hoặc nhiệt độ. Thiết bị 'Hơi thở của Chúa' giấu trong mô hình tháp Eiffel dựa trên nguyên lý phát tán khí dung bằng sóng âm tần số thấp. Để kích hoạt nó, 'Sứ giả' cần một nguồn năng lượng ổn định và một bộ cộng hưởng âm thanh. Và buổi hòa nhạc tối nay chính là bộ cộng hưởng đó.”
Ông đưa cho Elara một chiếc kẹp tóc nhỏ bằng bạc, nhưng bên trong nó giấu một sợi dây đồng mảnh và một bộ thu phát tín hiệu thô sơ.
“Nhiệm vụ của cô là tiếp cận khu vực dàn nhạc. Khi bản giao hưởng đạt đến chương cuối, cô phải ngắt nguồn điện của hệ thống chiếu sáng sân khấu. Chỉ cần ba mươi giây sụt giảm điện áp, bộ cộng hưởng của hắn sẽ bị lệch pha.”
“Còn ngài? Ngài sẽ làm gì khi đối mặt với 'Sứ giả'?”
“Tôi sẽ là người dâng lời chúc tụng cuối cùng.” Maximilian đáp, một nụ cười nhạt thoáng qua môi.
Họ tách nhau ra tại lối vào chính. Maximilian điềm nhiên bước qua các lớp bảo vệ dày đặc. Với phong thái của một quý tộc chính thống và các giấy tờ giả mạo hoàn hảo, ông không gặp bất kỳ sự nghi ngờ nào. Bên trong điện Élysée, không khí nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu champagne và sự giả dối của những lời xã giao ngoại giao.
Tại trung tâm của sảnh chính, trên một bục đá cẩm thạch, mô hình tháp Eiffel bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh đèn chùm. Nó là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, cao khoảng một mét, với những đường nét cơ khí tinh xảo đến mức cực đoan. Maximilian đi vòng quanh nó, giữ một khoảng cách đủ xa để không gây chú ý nhưng đủ gần để quan sát các khớp nối.
“Một kiệt tác của Steinmetz, đúng không ngài Von Hardt?”
Một giọng nói trầm ấm và lịch thiệp vang lên sau lưng ông. Maximilian xoay người lại. Đứng trước mặt ông là một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu, mái tóc muối tiêu và bộ râu được tỉa tót kỹ lưỡng. Đó chính là Jean-Luc de Valois, người được mệnh danh là 'Sứ giả của hòa bình'.
“Thật bất ngờ khi thấy ngài ở đây, sau tất cả những biến cố tại Munich và Bavaria,” Valois nói, trên tay ông ta cầm một ly rượu vang đỏ, nhưng đôi mắt thì lạnh như đá.
“Logic yêu cầu sự hiện diện của tôi tại đây để chứng kiến điểm kết thúc của phương trình mà ngài đã dày công xây dựng, thưa Ngài Valois,” Maximilian đáp trả một cách trung tính. “Mô hình này quả thực rất đẹp. Nó chứa đựng không chỉ vàng, mà còn cả tham vọng của một người muốn thay thế Chúa để quyết định hơi thở của cả một lục địa.”
Valois cười nhẹ, ông ta ra hiệu cho Maximilian cùng đi dạo về phía cửa sổ nhìn ra khu vườn.
“Ngài luôn nhìn thế giới qua lăng kính của những bánh răng và pít-tông. Nhưng ngài quên rằng con người là những sinh vật hỗn loạn. Họ cần sự kiểm soát để không tự tiêu diệt lẫn nhau. 'Hơi thở của Chúa' không phải là vũ khí giết người. Nó là thuốc an thần cho những cái đầu nóng đang muốn gây chiến. Tôi chỉ đang mang lại một nền hòa bình cưỡng ép.”
“Hòa bình dưới sự khống chế của một kẻ độc tài sở hữu mật mã giải độc là một hình thức nô lệ mới,” Maximilian dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Valois. “Ngài đã giết Isabella vì cô ấy nhận ra tần số âm thanh kích hoạt thiết bị. Ngài đã bắt cóc con trai Bá tước để đảm bảo nguồn cung lưu huỳnh cho các bình chứa khí độc. Mọi cái chết đều được ngài tính toán như một khoản chi phí vận hành.”
“Và ngài là một chi phí phát sinh mà tôi đã định xóa bỏ nhiều lần,” Valois đặt ly rượu xuống một chiếc bàn gần đó. “Nhưng bây giờ đã quá muộn. Trong mười phút nữa, bản giao hưởng sẽ bắt đầu. Và khi nốt cao cuối cùng vang lên, lịch sử sẽ rẽ sang một hướng khác.”
Maximilian nhìn vào chiếc đồng hồ túi của mình. “Ngài tin vào sự chính xác của âm nhạc hơn là sự chính xác của con người sao? Đó là sai lầm logic đầu tiên của ngài tối nay.”
Tiệc tối bắt đầu di chuyển vào phòng hòa nhạc. Các nguyên thủ từ Anh, Nga, Phổ và Pháp ngồi vào những hàng ghế đầu tiên. Mô hình tháp Eiffel được đưa vào đặt ngay giữa sân khấu, ngay cạnh vị trí của người chỉ huy dàn nhạc. Maximilian ngồi ở hàng ghế tùy tùng, mắt ông dõi theo Elara đang lẻn vào phía sau khu vực bảng điều khiển điện.
Bản giao hưởng bắt đầu với những giai điệu trầm hùng của tiếng kèn đồng. Maximilian cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ của sàn nhà. Đó không phải là rung động thông thường; đó là sóng siêu âm đang bắt đầu được tích tụ từ bên trong mô hình tháp Eiffel.
Chương một kết thúc. Valois đứng dậy phát biểu về tình hữu nghị giữa các dân tộc. Gương mặt ông ta đầy vẻ mộ đạo và chân thành, khiến không ai có thể nghi ngờ về bóng tối đang ẩn giấu trong thâm tâm. Maximilian bí mật rút ra một thiết bị nhỏ từ túi áo — một bộ nam châm điện cường độ cao giấu trong chiếc bật lửa.
Đến chương cuối, nhịp độ âm nhạc trở nên nhanh và mạnh mẽ hơn. Tiếng vĩ cầm rít lên những nốt cao chói tai. Maximilian nhận thấy một làn sương mỏng manh, gần như vô hình, bắt đầu rò rỉ ra từ đỉnh của mô hình tháp vàng. Các vị khách bắt đầu có biểu hiện lờ đờ, một số người đưa tay lên xoa thái dương.
“Bây giờ, Elara,” Maximilian lẩm bẩm.
Đột ngột, toàn bộ cung điện tối sầm lại. Tiếng nổ lách tách của cầu chì điện vang lên, theo sau là tiếng la hét hỗn loạn trong bóng tối. Sự sụt giảm điện áp đột ngột làm hệ thống khuếch đại sóng âm bên trong tháp Eiffel bị nhiễu loạn. Luồng khí độc không được phát tán rộng rãi mà bị kẹt lại trong buồng chứa, tạo ra một áp suất ngược cực lớn.
Maximilian bật dậy, ông lao lên sân khấu giữa bóng tối mịt mù. Dùng trí nhớ về không gian đã được rèn luyện, ông tiếp cận mô hình tháp.
“Dừng lại, Von Hardt!” Tiếng của Valois vang lên, kèm theo ánh chớp của một phát súng.
Viên đạn sượt qua vai Maximilian, nhưng ông không dừng lại. Ông dùng chiếc gậy chống cán bạc đập mạnh vào phần đế của tháp vàng — nơi chứa bộ vi xử lý bằng thạch anh. Một tiếng "choảng" vang lên, theo sau là tiếng rít của khí gas đang bị rò rỉ một cách mất kiểm soát.
Maximilian lấy ra lọ dung dịch bạc nitrat còn sót lại, đổ thẳng vào khe hở. Phản ứng hóa học giữa bạc nitrat và hợp chất khí độc tạo ra một loại chất kết tủa màu đen, làm tắc nghẽn hoàn toàn các lỗ thông khí.
Đèn điện bừng sáng trở lại. Elara đã thành công trong việc khôi phục hệ thống nhưng ở một pha điện khác. Cảnh tượng hiện ra trước mắt mọi người là Maximilian đang đứng trên sân khấu, tay giữ chặt mô hình tháp Eiffel đang bốc khói đen, còn Valois thì đang cầm súng với gương mặt biến dạng vì giận dữ.
“Bắt lấy ông ta! Ông ta định ám sát tất cả chúng ta bằng khí độc!” Maximilian hô lớn, giọng ông mang theo uy lực của một sự thật không thể chối cãi.
Lực lượng hiến binh và cận vệ lập tức ập tới. Valois định nổ súng lần nữa nhưng Elara từ phía sau đã ném một chiếc bình gốm trúng tay ông ta. Khẩu súng rơi xuống, và 'Sứ giả của hòa bình' bị đè sụp xuống sàn bởi hàng chục người lính.
“Ngài không có bằng chứng!” Valois hét lên trong tuyệt vọng khi bị lôi đi. “Đó chỉ là một món quà bị hỏng!”
Maximilian bước xuống sân khấu, ông nhặt chiếc ly rượu mà Valois đã dùng lúc nãy.
“Bằng chứng nằm ở đây, thưa các vị,” Maximilian nói, hướng về phía các nguyên thủ vẫn còn đang ngơ ngác. “Bên trong chiếc ly này có dấu vết của chất trung hòa khí độc mà Valois đã uống trước để tự bảo vệ mình. Và bên trong mô hình tháp này là đủ lượng khí độc để khiến toàn bộ Paris chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu các vị không tin, hãy để các chuyên gia hóa học của viện hàn lâm kiểm tra lớp kết tủa đen này.”
Sự im lặng bao trùm khán phòng, sau đó là một làn sóng phẫn nộ bùng lên. Vụ án mạng tại Paris đã được ngăn chặn vào phút chót bằng sự kết hợp giữa logic lạnh lùng và hành động quyết đoán.
Hai tiếng sau, khi cơn hỗn loạn đã lắng xuống, Maximilian và Elara đứng trên cây cầu Alexandre III nhìn ra dòng sông Seine lững lờ trôi. Gió đêm Paris thổi lồng lộng, mang theo mùi của sự tự do và một chút tàn dư của thuốc súng.
“Vậy là xong rồi sao?” Elara hỏi, cô tựa đầu vào lan can cầu. “Valois sẽ bị đưa ra tòa án quốc tế, và bản danh sách các điệp viên của ngài sẽ được dùng để quét sạch tổ chức 'Bàn Tay Đen'.”
Maximilian lấy chiếc đồng hồ túi ra, lau đi một vết bụi nhỏ trên mặt kính.
“Một phương trình đã được giải, nhưng toán học của sự tham vọng thì vô hạn. Valois chỉ là một biểu hiện của căn bệnh mà thời đại này đang mắc phải. Chúng ta đã cứu được buổi tối nay, nhưng bóng tối của chiến tranh thì vẫn đang lớn dần ở phía chân trời.”
Ông nhìn về hướng tháp Eiffel thật đang vươn cao trong bóng tối với những giàn giáo thép đồ sộ.
“Thế kỷ mới đang đến, Elara. Và nó sẽ cần nhiều hơn là chỉ những thám tử và những nhà phân tích. Nó sẽ cần những người có khả năng nhìn thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của công nghệ để thấy được bản chất thực sự của trái tim con người.”
“Ngài định đi đâu tiếp theo?”
Maximilian cất chiếc đồng hồ vào túi áo dạ.
“Về Berlin. Tôi nghe nói có một vụ trộm kỳ lạ tại bảo tàng Pergamon liên quan đến một tấm bản đồ cổ của đế chế Ottoman. Có vẻ như các bánh răng của định mệnh lại bắt đầu chuyển động rồi.”
Ông bước đi, bóng dáng cao lớn và cô độc của vị thám tử logic dần hòa vào màn đêm Paris. Elara nhìn theo ông, cô biết rằng câu chuyện về Maximilian Von Hardt sẽ còn được viết tiếp qua nhiều chương nữa của lịch sử, nơi mà mỗi cái chết đều mang theo một mật mã, và mỗi bí ẩn đều chờ đợi một trí tuệ sắc bén để được phơi bày ra ánh sáng.
Kinh đô ánh sáng vẫn rực rỡ, nhưng trong những góc khuất của nó, những bóng ma của âm mưu vẫn đang nhảy múa, chờ đợi một cuộc chơi mới bắt đầu.