Munich lùi lại phía sau trong màn sương mù dày đặc của hơi nước và khói công nghiệp. Trên chuyến tàu tốc hành chạy xuyên đêm về hướng Tây, Maximilian Von Hardt ngồi đối diện với Elara trong một khoang hạng nhất vắng lặng. Ánh đèn dầu hỏa trên vách toa tàu chập chờn theo nhịp rung lắc của bánh sắt trên đường ray, hắt những bóng dài kỳ quái lên gương mặt góc cạnh của vị cựu cảnh sát điều tra. Đây là thời đại mà những biên giới giữa các quốc gia dường như mờ đi trước sức mạnh của hơi nước, nhưng lại trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết bởi những âm mưu chính trị được tính toán trong bóng tối.
Maximilian đang tỉ mỉ làm sạch khẩu súng lục của mình. Từng bộ phận cơ khí nhỏ xíu được ông tháo rời, lau chùi bằng một mảnh vải tẩm dầu rồi lắp lại với một sự chuẩn xác đến kinh ngạc. Đối với ông, việc bảo trì vũ khí cũng giống như việc sắp xếp các luồng tư duy: mọi thứ phải trơn tru, không có chỗ cho sự sai lệch dù là một phần nghìn inch.
“Ngài nghĩ Bá tước Falkenhayn thực sự là kẻ đứng sau sao?” Elara phá vỡ sự im lặng, cô đang lật giở tập tài liệu lấy được từ xưởng đúc Steinmetz. “Một quý tộc Bavaria cổ hủ lại tham gia vào việc chế tạo những bộ giáp chiến đấu công nghệ cao này ư?”
Maximilian không ngước lên, tay ông vẫn thoăn thoắt lắp lò xo vào thân súng.
“Sự cổ hủ thường là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho tham vọng tài chính. Trong những năm mà các ngân hàng London bắt đầu siết chặt các khoản vay đối với giới quý tộc cũ, một lời đề nghị từ những nhà công nghiệp quân sự là thứ không thể từ chối. Bá tước không cần hiểu về thủy lực, ông ta chỉ cần hiểu về quyền lực mà chúng mang lại. Và vụ bắt cóc Karl... đó là một biến số được dàn dựng để kiểm tra xem liệu một người có năng lực phân tích như tôi có thể bị dẫn dắt bởi cảm xúc hay không.”
“Và ngài đã chứng minh rằng mình không có cảm xúc.” Elara mỉm cười, nhưng trong ánh mắt cô có một tia nhìn phức tạp.
“Tôi chỉ chứng minh rằng cảm xúc là một dạng nhiễu loạn dữ liệu.” Maximilian lắp băng đạn vào súng, tiếng "cạch" đanh gọn vang lên trong khoang tàu. “Khi Karl bị ngạt khí dưới hầm mộ, mục đích thực sự không phải là giết cậu ta, mà là để xem bộ giáp của tên đánh xe có thể vận hành bao lâu trong môi trường thiếu oxy. Tôi chỉ là người quan sát miễn phí cho cuộc thử nghiệm đó.”
Ông lấy ra cuộn giấy da cũ kỹ lấy được từ lâu đài Bavaria, trải nó ra bàn gỗ nhỏ. Dưới ánh đèn, những dòng chữ cổ hiện lên đầy bí ẩn.
“Đây không phải là bằng chứng phản bội của gia tộc Falkenhayn.” Maximilian chỉ vào những ký hiệu toán học ẩn dưới các dòng chữ. “Đây là bản đồ phân bổ các mỏ lưu huỳnh và than đá tại vùng biên giới Pháp - Đức. Ai nắm giữ bản đồ này sẽ kiểm soát được nguồn nguyên liệu cho toàn bộ ngành sản xuất thuốc súng của lục địa trong thế kỷ tới.”
Toa tàu bỗng nhiên rùng mình, tiếng phanh rít lên chói tai. Cả hai đều cảnh giác, Elara nắm lấy khẩu súng trường giấu dưới lớp áo choàng. Maximilian bước nhanh ra hành lang, mắt quan sát dọc theo dãy khoang tàu. Không có vụ nổ nào như lần trước, nhưng đoàn tàu đang chậm lại giữa một cánh đồng hoang vắng gần Strasbourg.
“Chúng ta đang dừng lại giữa chừng.” Maximilian nhận định. “Về mặt logic, không có lịch trình dừng tại đây. Có người đã can thiệp vào hệ thống tín hiệu đường ray.”
Từ phía cuối toa tàu, một bóng người cao lớn bước tới. Hắn mặc bộ quân phục của lực lượng hiến binh biên giới, nhưng cách hắn bước đi — hơi nghiêng về phía trước với đôi vai quá rộng — tố cáo một cấu trúc khung xương không bình thường.
“Kiểm tra giấy tờ.” Tên lính nói, giọng hắn vang lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Maximilian đứng chắn trước cửa khoang của Elara. Ông không lấy giấy tờ, mà nhìn thẳng vào cổ áo của tên lính. Ở đó, một chiếc ghim cài nhỏ hình bông hồng bị gãy cành lấp lánh dưới ánh đèn.
“Các người bắt đầu mất kiên nhẫn rồi sao?” Maximilian hỏi, giọng ông lạnh lùng. “Dùng một thiết bị trợ lực khung xương dưới lớp quân phục để kiểm tra giấy tờ có vẻ là một sự lãng phí tài nguyên công nghệ.”
Tên lính không trả lời, hắn lao tới với một tốc độ phi nhân tính. Một cú đấm trực diện hướng vào ngực Maximilian. Nếu trúng đích, với lực đẩy của pít-tông khí nén giấu dưới tay áo, lồng ngực của một người bình thường sẽ nát vụn.
Maximilian không lùi lại. Ông xoay người một cách điêu luyện, dùng gậy chống cán bạc móc vào khớp khuỷu tay của đối thủ, mượn chính lực lao của hắn để hất văng hắn vào vách ngăn toa tàu. Tiếng gỗ gụ vỡ vụn vang lên.
“Elara, lối thoát hiểm phía sau!” Maximilian hô lớn.
Elara nổ súng. Viên đạn trúng vào vai tên lính nhưng chỉ tạo ra một tiếng "choảng" của kim loại chạm nhau. Hắn là một kẻ bán cơ khí, một phiên bản nhỏ gọn và tinh vi hơn những bộ giáp ở Munich.
“Đạn chì thông thường không xuyên qua được lớp thép mangan của hắn đâu!” Maximilian hét lên khi ông rút ra một lọ hóa chất nhỏ từ túi áo — axit nitric nồng độ cao.
Trong không gian hẹp của hành lang, cuộc chiến diễn ra nghẹt thở. Tên lính với sức mạnh áp đảo phá nát mọi thứ hắn chạm vào, nhưng Maximilian giống như một bóng ma, luôn xuất hiện ở những góc chết của đối thủ. Ông áp sát, đổ toàn bộ lọ axit vào khớp nối ở cổ của tên lính.
Khói trắng bốc lên nồng nặc kèm theo tiếng xèo xèo của kim loại bị ăn mòn. Hệ thống dây dẫn thần kinh nhân tạo bên trong bộ khung bị chập mạch, tên lính bắt đầu co giật điên cuồng trước khi đổ sụp xuống sàn, hơi nước xì ra từ những kẽ hở trên quân phục.
“Chúng ta phải rời tàu ngay lập tức.” Maximilian nắm lấy tay Elara. “Đoàn tàu này đã trở thành một cái bẫy. Chúng sẽ cho nổ tung cả toa này để xóa dấu vết.”
Họ nhảy xuống khỏi tàu khi nó vẫn còn đang chuyển động chậm. Cả hai lăn mấy vòng trên thảm cỏ đẫm sương đêm. Vài giây sau, một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên từ toa hạng nhất mà họ vừa rời khỏi, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của vùng thôn trang.
Maximilian đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng, đôi mắt ông phản chiếu ánh lửa từ vụ nổ nhưng không hề có sự sợ hãi.
“Vụ nổ có cường độ khoảng 50kg thuốc nổ TNT. Một sự lãng phí quá mức chỉ để giết hai người.” Ông nhận xét một cách khô khan.
“Ngài vẫn còn tâm trí để phân tích cường độ nổ sao?” Elara thở dốc, nhìn đoàn tàu đang cháy rực giữa đồng không mông quạnh. “Chúng ta đang ở giữa hư không, không ngựa, không tàu, và Paris thì vẫn còn cách hàng trăm dặm.”
“Chúng ta có một thứ tốt hơn ngựa.” Maximilian chỉ về phía con đường mòn chạy song song với đường ray, nơi một chiếc ô tô hơi nước đời đầu đang đậu sẵn trong bóng tối, động cơ vẫn còn nổ liu riu. “Kẻ ám sát chúng ta đã chuẩn bị sẵn phương tiện tẩu thoát cho chính hắn. Một sự tiện lợi về mặt hậu cần mà chúng ta nên tận dụng.”
Maximilian ngồi vào ghế lái của chiếc ô tô — một kỳ quan cơ khí với những tay quay và đồng hồ áp suất phức tạp. Ông điều khiển nó một cách thuần thục, đưa chiếc xe lao đi trong đêm tối, hướng về phía kinh đô của ánh sáng và những âm mưu.
“Tại sao ngài lại biết lái thứ này?” Elara hỏi, cô đang cố gắng băng bó vết xước trên tay.
“Nguyên lý của động cơ đốt trong và hơi nước về cơ bản là giống nhau. Chỉ cần hiểu được áp suất và nhịp điệu của các pít-tông, ta có thể điều khiển được bất kỳ cỗ máy nào.” Maximilian đáp, mắt ông vẫn dán chặt vào con đường mờ ảo dưới ánh đèn pha dầu hỏa. “Vấn đề thực sự là tại Paris. Nếu 'Sứ giả của hòa bình' thực sự là kẻ đứng đầu, thì hội nghị thượng đỉnh các cường quốc sắp tới sẽ là hiện trường của một vụ ám sát quy mô lớn nhất lịch sử.”
Họ đi xuyên đêm, qua những thị trấn đang ngủ say dưới làn sương mù. Paris hiện ra vào lúc bình minh của một ngày mới, khi ánh mặt trời yếu ớt bắt đầu nhuộm hồng những đỉnh tháp của nhà thờ Đức Bà và khung thép của ngọn tháp Eiffel đang trong quá trình hoàn thiện — biểu tượng của một thế kỷ mới đang vươn lên.
Kinh đô ánh sáng trong những ngày này không hề yên bình. Cảnh sát và quân đội xuất hiện dày đặc trên các đường phố. Những lá cờ của các đế chế lớn treo rợp trời quanh điện Élysée. Maximilian giấu chiếc xe hơi trong một nhà kho cũ ở ngoại ô và cùng Elara đi bộ vào trung tâm.
“Chúng ta cần tìm một người.” Maximilian nói khi họ đi ngang qua quảng trường Concorde. “Một kẻ chuyên cung cấp thông tin cho thế giới ngầm Paris, biệt danh là 'Con Cáo của sông Seine'. Hắn là kẻ duy nhất biết rõ lịch trình thực sự của các buổi họp kín.”
Họ tìm thấy 'Con Cáo' trong một quán rượu tồi tàn ở khu Montmartre. Hắn là một người đàn ông gầy gò với đôi mắt láo liên, luôn nhìn về phía cửa.
“Von Hardt? Tôi tưởng ngài đã chết ở Bavaria rồi chứ?” Tên Fox thầm thì, tay run rẩy cầm ly rượu absinthe xanh lè.
“Tin đồn thường đi nhanh hơn sự thật.” Maximilian đặt một đồng tiền vàng lên bàn. “Tôi cần biết về kế hoạch của 'Sứ giả'. Hắn định làm gì tại hội nghị tối mai?”
Tên Fox nhìn quanh, rồi ghé sát tai Maximilian.
“Hắn không định ám sát ai cả. Hắn định biến tất cả các nguyên thủ thành con tin bằng một loại khí độc mới. Hắn gọi đó là 'Hơi thở của Chúa'. Chỉ cần một bình chứa nhỏ dưới sàn phòng họp, cả căn phòng sẽ rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn nhưng vẫn tỉnh táo để ký vào các hiệp ước mà hắn đã soạn sẵn.”
“Và thiết bị phát tán?”
“Nó được giấu bên trong món quà ngoại giao chính thức — một mô hình tháp Eiffel bằng vàng ròng do tập đoàn Steinmetz chế tạo.”
Maximilian đứng dậy, ánh mắt ông trở nên đanh lại. Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào nhau. Từ bản đồ quặng lưu huỳnh ở Bavaria đến bộ giáp ở Munich, tất cả đều phục vụ cho một cuộc đảo chính quy mô toàn lục địa, bắt đầu ngay tại trái tim của Paris.
“Elara, cô phải tìm cách xâm nhập vào tòa soạn báo Le Figaro. Hãy chuẩn bị sẵn một bài viết về toàn bộ âm mưu này. Nếu tôi thất bại trong việc ngăn chặn buổi lễ, ít nhất thế giới phải biết ai là kẻ đã giật dây.”
“Còn ngài?”
“Tôi sẽ đi dự tiệc.” Maximilian chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh khôi của mình. “Dù không có thư mời, nhưng tôi tin rằng 'Sứ giả' sẽ rất ngạc nhiên khi thấy một biến số mà hắn tưởng đã bị loại trừ lại xuất hiện ngay tại thời điểm quan trọng nhất của phương trình.”
Bước ra khỏi quán rượu, Maximilian nhìn lên bầu trời Paris đang dần tối lại. Những ánh đèn điện đầu tiên của thành phố bắt đầu rực sáng, báo hiệu cho một đêm dài nhất trong cuộc đời của ông. Logic của ông đã đưa ông đến tận đây, và bây giờ, ông phải đối mặt với một kẻ cũng sử dụng logic nhưng để phục vụ cho sự hủy diệt.
Vụ án tại Paris không chỉ là vụ án của một con người, mà là vụ án của một thời đại. Maximilian Von Hardt bước đi trên phố với dáng vẻ của một hiệp sĩ cô độc, người mang trên vai trọng trách bảo vệ trật tự của thế giới bằng chính trí tuệ sắc bén của mình.