Tiếng mưa đập vào cửa sổ căn hộ tầng ba, tạo ra một nhịp điệu buồn tẻ. Lục Vĩnh An ngồi bên bàn làm việc, ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng chồng hồ sơ cũ kỹ và chiếc ly cà phê nguội ngắt. Mười một năm đã trôi qua kể từ ngày vụ án 5 đứa trẻ biến mất trên núi Thiên Nham được chính thức khép lại vì bế tắc, nhưng đối với Vĩnh An, cựu điều tra viên của đội trọng án, vụ án đó chưa bao giờ kết thúc. Nó là một vết thương hở, một thất bại đã hủy hoại sự nghiệp và cuộc đời anh.
Sau khi bị buộc phải rời khỏi ngành cảnh sát vì những ám ảnh và hành vi vượt quá giới hạn trong việc theo đuổi vụ án này, Vĩnh An sống một cuộc đời cô độc, làm công việc thám tử tư lặt vặt trong thành phố. Anh đã tự nhủ sẽ không bao giờ chạm vào vụ án Thiên An nữa. Nhưng những khuôn mặt trẻ thơ đó – năm cậu bé vô tội, năm linh hồn không bao giờ được tìm thấy – vẫn hiện lên trong mỗi giấc mơ anh.
Chiều hôm đó, cánh cửa văn phòng cũ kỹ của anh mở ra. Đứng trước mặt anh là một cô gái trẻ, khoảng giữa tuổi đôi mươi, đôi mắt cô sâu thẳm và dằn vặt. Đó là Mai Linh, em gái của Bảo, một trong năm cậu bé mất tích.
Mai Linh đặt một phong bì lên bàn. "Anh An, tôi biết anh không muốn làm việc này. Nhưng tôi đã tìm ra một chi tiết mới, mà cảnh sát đã bỏ qua."
Vĩnh An nhìn phong bì, bên trong là những bức ảnh chụp lại hồ sơ cảnh sát cũ, được Mai Linh chụp lén. Anh không muốn nhận. "Linh, vụ án đã khép lại. Tôi đã thất bại. Cậu nên để quá khứ ngủ yên."
"Không thể ngủ yên được!" Mai Linh nhấn mạnh. "Anh trai tôi và các cậu bé không chết vì lạc đường hay bị thú dữ ăn thịt. Cảnh sát đã không làm đúng chức trách, và anh là người duy nhất đã từng dồn hết tâm huyết vào nó. Tôi cần sự giúp đỡ của anh."
Cô chỉ vào một bức ảnh: Đó là lời khai của một người phụ nữ lớn tuổi, nói rằng bà đã thấy 5 cậu bé đi lên núi, nhưng đằng sau chúng, có bóng dáng của một người đàn ông mang ba lô màu xanh đậm đi theo sau. Lời khai này chỉ được ghi lại trong một trang nhật ký cá nhân của một sĩ quan cấp dưới, không được đưa vào hồ sơ chính thức.
"Người đàn ông đó là ai? Tại sao cảnh sát không theo dõi chi tiết này? Tôi tin rằng, bóng ma của kẻ thủ ác vẫn đang lẩn khuất ở Thiên An," Mai Linh nói, giọng cô tràn đầy quyết tâm.
Ánh mắt Vĩnh An dừng lại trên bức ảnh. Cái bóng mờ nhạt đó, sự mâu thuẫn trong hồ sơ, và sự thật chưa bao giờ được làm sáng tỏ đã khơi dậy ngọn lửa điều tra tưởng chừng đã tắt lụi trong anh.