Sau một đêm đấu tranh nội tâm đầy giằng xé với những ký ức đau thương, Vĩnh An cuối cùng chấp nhận lời đề nghị hợp tác của Mai Linh. Anh cần sự thật, không phải để lấy lại danh dự đã mất, mà vì lời hứa sắt đá với chính mình: tìm ra công lý cho người em trai đã khuất.
Sáng hôm sau, chiếc xe bán tải cũ kỹ của Vĩnh An lăn bánh trên con đường nhựa nứt nẻ, dẫn thẳng vào thị trấn Thiên An. Thị trấn nhỏ vẫn mang vẻ yên bình, cổ kính và tĩnh lặng, với những mái ngói rêu phong và những hàng cây cổ thụ. Nhưng đối với Vĩnh An, nơi đây không còn là quê hương; nó là một nghĩa địa tâm hồn, nơi ký ức về bi kịch bi thảm chôn vùi.
Họ thuê một căn phòng trọ nhỏ, kín đáo nằm gần chân ngọn núi Thiên Nham. Ngọn núi, với những cánh rừng dẻ rậm rạp và những khe đá hiểm trở, đứng sừng sững trong màn sương mờ, trông thật bí ẩn và lạnh lẽo. Nó giống như một người khổng lồ câm lặng, che giấu những bí mật.
Cảm giác đầu tiên của Vĩnh An khi trở lại nơi này là sự ngột ngạt và sự bao che nặng nề. Thị trấn quá nhỏ; mọi người dân đều biết nhau, và họ đều đã từng tham gia vào cuộc tìm kiếm đầy hy vọng và kết thúc bằng sự thất vọng năm xưa. Họ nhìn Vĩnh An với ánh mắt vừa tò mò (về sự trở lại của anh), vừa khó chịu (vì sự xuất hiện của anh có thể khơi dậy lại nỗi đau cũ). Họ không muốn vết thương đã đóng vảy nay lại bị xới lên.
Vĩnh An và Mai Linh quyết định bắt đầu công việc ngay lập tức. Họ thống nhất sẽ không tiếp cận cảnh sát địa phương – nơi Vĩnh An đã từng bị đối xử bất công. Mục tiêu đầu tiên là tìm kiếm lại người phụ nữ đã đưa ra lời khai duy nhất về người đàn ông khả nghi mang ba lô xanh, người mà cảnh sát đã nhanh chóng bác bỏ lời khai.
Họ tìm thấy bà ở một ngôi nhà cũ kỹ ven thị trấn, bị lãng quên giữa những vườn cây rậm rạp. Bà cụ đã già yếu, trí nhớ không còn minh mẫn. Vĩnh An kiên nhẫn hỏi bà về những ngày tìm kiếm năm xưa. Bà nhớ đến sự lạnh lẽo, nhớ đến tiếng còi xe cảnh sát. Nhưng khi Vĩnh An hỏi về người đàn ông, đôi mắt bà cụ chợt lóe lên một tia sáng sắc bén, đi kèm với nỗi sợ hãi không thể che giấu.
"Tôi thấy rồi. Tôi thấy rõ lắm. Ông ta theo sau chúng, đi rất vội. Cái ba lô màu xanh đậm đó, tôi nhớ rõ lắm. Nó to lắm, căng phồng như chứa đầy đá. Tôi đã nói với cảnh sát trưởng," bà thều thào, nắm chặt lấy tay Vĩnh An. "Nhưng sau đó, cảnh sát trưởng nói tôi nhầm lẫn, nói tôi không nên gây thêm rắc rối, và rồi họ không bao giờ hỏi tôi nữa."
Lời khai này không chỉ xác nhận sự tồn tại của người đàn ông khả nghi mà còn xác nhận một sự che đậy ban đầu trong quá trình điều tra. Vĩnh An hiểu rằng, đây không chỉ là sự thất bại của công lý vì sự tắc trách, mà là một sự sắp đặt có chủ đích để bẻ cong hướng điều tra, khiến mọi sự chú ý đổ dồn vào năm cậu bé còn sống. Mảnh ghép đầu tiên đã khớp: có một người lớn đã đi theo năm cậu bé, và lời khai về người này đã bị ém nhẹm. Mười năm trước, anh đã đúng.