MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBÓNG MA TRÊN NÚI THIÊN NHAMChương 3: Phỏng Vấn Những Người Mẹ

BÓNG MA TRÊN NÚI THIÊN NHAM

Chương 3: Phỏng Vấn Những Người Mẹ

551 từ · ~3 phút đọc

Phần đau đớn nhất, và cũng khó khăn nhất, trong cuộc tái điều tra này là việc Vĩnh An phải đối diện trực tiếp với nỗi đau không nguôi của các gia đình nạn nhân. Anh và Mai Linh đến thăm từng gia đình, những người đã sống trong sự chờ đợi vô vọng, bị đóng băng trong ký ức bi thảm suốt mười một năm qua.

Họ đến thăm bà Thảo, mẹ của cậu bé Đạt. Căn nhà của bà vẫn giữ nguyên mọi thứ của con trai: chiếc xe đạp nhỏ gỉ sét đặt trong góc, những cuốn sách giáo khoa cũ kỹ trên bàn học. Bà Thảo, dù thời gian đã bào mòn, vẫn giữ một niềm tin mù quáng, gần như là tuyệt vọng, rằng con trai mình sẽ trở về.

"Cảnh sát bảo chúng bị lạc," bà Thảo nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào khoảng không. "Nhưng con tôi rất quen thuộc với ngọn núi này. Nó cùng lũ bạn thường xuyên vào rừng hái nấm, chơi đùa. Nó không thể lạc. Có điều gì đó kinh khủng hơn đã xảy ra với chúng."

Vĩnh An hỏi về những người lạ mà các cậu bé có thể đã gặp gỡ hoặc thân thiết. Bà Thảo cố gắng lục lọi những mảnh ký ức vụn vỡ. Bà chỉ nhớ rằng Đạt rất thích đi tìm trứng kỳ nhông trong rừng vì chúng rất quý, và chúng thường khoe với bà về một người thợ săn già hiền lành, người thường chỉ chúng những nơi có tổ kỳ nhông hoặc những con đường tắt.

Tiếp theo, Vĩnh An và Mai Linh tìm đến nhà ông Nhân, cha của cậu bé Tuấn. Ông Nhân không tin vào bất kỳ tuyên bố nào của công lý. Khuôn mặt ông hằn lên sự mệt mỏi và chua chát của một người đàn ông đã tự mình đi tìm kiếm suốt nhiều năm, ngay cả khi cảnh sát đã đóng hồ sơ.

Ông Nhân tiết lộ một chi tiết mới, một chi tiết mà cảnh sát đã nhanh chóng phủ nhận: Ngay sau vụ mất tích, một chiếc áo khoác cũ của Tuấn đã được tìm thấy. Điều đáng nói là nó được tìm thấy ở một nơi rất xa, gần như đối lập, so với khu vực tìm kiếm ban đầu và nơi cảnh sát nghi ngờ bọn trẻ bị lạc.

"Cảnh sát nói là gió cuốn đi," ông Nhân nói, giọng đầy chua chát. "Họ bảo gió núi mạnh. Nhưng áo khoác mùa đông thì nặng, làm sao có thể bay xa đến thế? Rõ ràng là kẻ nào đó đã mang nó đi, cố tình đặt nó ở đó để đánh lạc hướng người tìm kiếm."

Chi tiết về chiếc áo khoác bị di chuyển và sự tồn tại của người thợ săn già am hiểu địa hình đã thay đổi hướng điều tra của Vĩnh An. Anh không còn nghĩ đây là một vụ lạc đường đơn thuần do sự cố hay tai nạn. Anh bắt đầu nghi ngờ đây là một vụ án có liên quan đến một người hiểu rõ địa hình núi Thiên Nham, có khả năng di chuyển vật chứng và đánh lạc hướng cảnh sát. Vụ án đã chuyển từ "mất tích" sang "phạm tội có chủ đích."