Vĩnh An và Mai Linh rời khỏi nhà Ông Quang với bằng chứng không chính thức về chiếc thước kẻ, cảm thấy vừa mừng vừa sợ hãi. Họ biết rằng, cuộc đối đầu cuối cùng đã sắp diễn ra.
Ngay tối hôm đó, một tin tức chấn động lan truyền khắp thị trấn: 5 bộ xương trẻ em đã được tìm thấy ở một khu vực xa xôi, phía Tây Bắc của núi Thiên Nham, cách khu vực tìm kiếm ban đầu rất xa.
Một người đi rừng đã vô tình vấp phải chúng. Đây chính là thời điểm 5 thi thể được tìm thấy trong sự kiện gốc.
Vĩnh An và Mai Linh lao đến hiện trường. Cảnh sát đã phong tỏa khu vực. Vĩnh An, sử dụng giấy tờ thám tử và sự quen biết với ông Hoàng (người đã liên hệ với đồng nghiệp cũ), tìm cách tiếp cận gần hơn với hiện trường.
Khi nhìn thấy 5 bộ xương nằm rải rác dưới một khu đất bị xói mòn, Vĩnh An biết rằng đây là hiện trường thật, không phải là hiện trường giả đã được dựng lên.
Tuy nhiên, Vĩnh An nhìn thấy một sự bất thường kinh khủng: các thi thể không nằm rải rác một cách ngẫu nhiên. Mặc dù bị xói mòn, nhưng vị trí của chúng có chủ đích, giống như một người nào đó đã cố tình sắp xếp chúng lại gần nhau, theo một trật tự nhất định, không giống với một vụ tai nạn hay lạc đường. Vị trí đầu của hai bộ xương gần nhau, giống như đang ngủ.
"Đây không phải là sự sắp xếp của tự nhiên," Vĩnh An nói với Mai Linh, giọng anh lạnh lùng. "Kẻ giết người đã chôn giấu chúng, và khi chúng bị lộ ra, hắn đã cố tình sắp xếp lại hiện trường, biến nó thành một cái chết vì lạc đường."
Vĩnh An quỳ xuống, quan sát kỹ lưỡng một bộ xương. Anh nhận thấy một vết nứt nhỏ, tinh vi trên hộp sọ của một trong các bộ xương. Dấu hiệu của một chấn thương sọ não không phải do ngã.
Sự thật đã rõ ràng: Ông Quang, người bảo vệ khu quân sự, đã có mặt. Hắn đã gây ra tai nạn (có thể là bắn lạc hướng hoặc va chạm), sau đó giết những đứa trẻ còn lại để che đậy và chôn giấu chúng. Giờ đây, hắn đã sắp xếp lại hiện trường để đánh lừa cảnh sát một lần nữa.