Sự kiện tìm thấy 5 thi thể đã gây chấn động toàn quốc, và thị trấn Thiên An trở thành tâm điểm của truyền thông. Cảnh sát địa phương, dưới áp lực lớn, đã lập tức phong tỏa hiện trường và tiến hành điều tra.
Lục Vĩnh An và Mai Linh biết rằng, họ phải hành động nhanh chóng trước khi bằng chứng bị rửa trôi hoặc bị cảnh sát hiện tại cố tình bỏ qua. Vĩnh An, dựa vào những kinh nghiệm phá án cũ, đã đột nhập vào khu vực hiện trường vào nửa đêm.
Sự tĩnh lặng của màn đêm trên núi Thiên Nham càng làm tăng thêm sự rùng rợn của nơi an nghỉ cuối cùng của 5 đứa trẻ. Vĩnh An tập trung vào khu vực xung quanh các bộ xương, nơi đất đai đã bị xói mòn và đào xới.
Anh nhận thấy một điều quan trọng: Mặc dù đã bị chôn vùi hơn một thập kỷ, nhưng dưới lớp đất sét ẩm, anh tìm thấy những mảnh nhựa tổng hợp nhỏ, không phải là nhựa của đồ chơi trẻ con, mà là một loại nhựa thường được sử dụng trong các vỏ đạn huấn luyện hoặc công cụ quân sự. Anh cẩn thận thu thập chúng.
"Những mảnh này chứng minh giả thuyết về khu tập trận hoặc một loại súng đạn nào đó đã có mặt ở đây," Vĩnh An thì thầm với Mai Linh qua bộ đàm.
Tiếp đó, Vĩnh An đào sâu hơn ở khu vực đầu của một trong các bộ xương. Anh tìm thấy một vật kim loại nhỏ, đã gỉ sét. Sau khi lau sạch, nó hiện rõ là một phần của huy hiệu quân đội nhỏ, loại huy hiệu mà nhân viên bảo vệ cũ như Ông Quang thường giữ lại.
Bằng chứng này đã thay đổi hoàn toàn cục diện:
- Mảnh nhựa tổng hợp liên kết vụ án với súng đạn/quân đội.
- Chiếc huy hiệu quân đội liên kết nó với Ông Quang, cựu bảo vệ khu vực này.
Vị trí sắp xếp các thi thể (chương 10) cho thấy một sự sắp đặt có chủ đích của kẻ thủ ác.
Vĩnh An rời khỏi hiện trường, mang theo những bằng chứng quan trọng mà cảnh sát chính thức có thể sẽ bỏ qua hoặc cố tình che đậy. Anh biết rằng, họ đang nắm giữ chìa khóa để mở cánh cửa bí mật của vụ án.