Vĩnh An và Mai Linh chuyển hướng điều tra sang Ông Quang. Họ tìm mọi cách để tiếp cận hồ sơ cũ của khu quân sự Thiên Nham.
Vĩnh An sử dụng mối quan hệ cũ, cuối cùng tìm được một báo cáo nhân sự cũ. Ông Quang từng là nhân viên bảo vệ khu quân sự Thiên Nham, chuyên trách khu vực rìa phía Bắc của ngọn núi – chính là khu vực mà 5 cậu bé được nhìn thấy lần cuối và nơi Vĩnh An tìm thấy vết đạn trên thân cây.
Thời điểm Ông Quang nghỉ việc là hai tuần sau vụ mất tích của 5 cậu bé. Lý do nghỉ việc là "vấn đề sức khỏe". Sự trùng hợp này khiến Vĩnh An lạnh sống lưng.
Vĩnh An và Mai Linh quyết định đến nhà Ông Quang. Căn nhà của ông nằm ở cuối thị trấn, yên tĩnh và sạch sẽ. Ông Quang, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền lành, nhân hậu, niềm nở chào đón họ.
Vĩnh An quan sát xung quanh. Căn nhà đầy ắp sách vở, và trên bàn có một bộ sưu tập trứng kỳ nhông được bảo quản cẩn thận.
"Tôi biết hai cô cậu là thám tử," Ông Quang nói với một nụ cười buồn bã. "Vụ án đó đã ám ảnh cả đời tôi. Tôi coi 5 đứa trẻ như cháu mình."
Vĩnh An hỏi thẳng: "Ngày 5 cậu bé mất tích, ông đang ở đâu?"
"Tôi ở nhà. Sau đó, tôi tham gia tìm kiếm ngay khi hay tin. Tôi yêu trẻ con, tôi không thể ngồi yên," Ông Quang trả lời, giọng điệu rất chân thật.
Vĩnh An cố gắng tìm kiếm dấu vết của chiếc ba lô xanh hoặc bất kỳ vật dụng quân sự nào. Ông Quang chỉ cho họ thấy căn phòng sưu tập trứng kỳ nhông của mình, và nói về những nơi tốt nhất để tìm thấy trứng.
Sự bình tĩnh, hiền lành của Ông Quang khiến Vĩnh An không thể tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào. Nhưng Vĩnh An biết rằng, sự thật thường ẩn giấu dưới vẻ ngoài hoàn hảo nhất.