Để kiểm tra lại bằng chứng ngoại phạm, hoặc tìm ra bất kỳ sự mâu thuẫn nào, trong lời khai của người thợ săn Trung, Vĩnh An và Mai Linh quyết định quay lại kiểm tra chéo lời khai của các gia đình nạn nhân về ngày hôm đó và những ngày ngay sau vụ mất tích.
Mai Linh đến nhà ông Nhân, cha của Tuấn – cậu bé có chiếc áo khoác bị di chuyển. Ông Nhân, giờ đã là một người đàn ông héo hon, khắc khổ vì nỗi đau và sự chờ đợi vô vọng suốt mười một năm, vẫn giữ sự nghi ngờ sâu sắc về tính minh bạch của cuộc điều tra cảnh sát.
Trong cuộc trò chuyện, ông Nhân kể lại một chi tiết mà trước đây ông không coi là quan trọng: ngay sau khi vụ án xảy ra, có một người đàn ông đã đến nhà ông, an ủi gia đình và chủ động giúp đỡ tìm kiếm bọn trẻ.
"Ông ấy là người tử tế nhất thị trấn này," ông Nhân nói với giọng chân thành. "Ông ấy rất nhiệt tình, thậm chí còn đưa cho tôi một số bản đồ tự vẽ về khu vực Thiên Nham để chúng tôi có thể tìm kiếm hiệu quả hơn. Ông ấy rất quan tâm đến lũ trẻ."
Ông Nhân dừng lại, nhớ lại. "Ông ấy tên là Quang. Ông ấy rất yêu trẻ con, thường xuyên mua kẹo cho chúng. Và lạ thay, ông ấy cũng có sở thích sưu tập trứng kỳ nhông như các cháu."
Cái tên "Quang" ngay lập tức thu hút sự chú ý của Vĩnh An và Mai Linh. Một người đàn ông quen thuộc với trẻ con (thích sưu tập trứng kỳ nhông), biết rõ ngọn núi (có bản đồ tự vẽ), và quan trọng nhất, có mặt ngay sau vụ án để trấn an và điều hướng sự tìm kiếm của gia đình.
Mai Linh, với khả năng tra cứu thông tin nhanh nhạy của một nhà báo, nhanh chóng tìm kiếm thông tin về Ông Quang. Cô phát hiện ra một sự thật quan trọng: Ông Quang từng làm công việc bảo vệ cho khu quân sự cũ gần núi Thiên Nham trong nhiều năm, nhưng đã nghỉ hưu không lâu trước khi vụ án xảy ra.
Ông Quang không phải là thợ săn chuyên nghiệp như Trung, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết với quân đội (bảo vệ khu tập trận) và chắc chắn biết rõ khu vực tập trận và các lối mòn bí mật trên núi hơn bất kỳ người dân bình thường nào. Mối liên hệ này gợi ra khả năng Ông Quang biết về những nguy hiểm tiềm ẩn của khu tập trận, hoặc biết cách di chuyển qua khu vực cấm một cách dễ dàng.
Vĩnh An bắt đầu nghi ngờ rằng Ông Quang, người đã được các gia đình nạn nhân tin tưởng và ca ngợi, lại chính là người có khả năng che giấu tội ác một cách hoàn hảo nhất. Người che đậy tốt nhất chính là người ở gần nạn nhân nhất, người lợi dụng sự tin tưởng của họ để đánh lạc hướng điều tra. Cái tên "Quang" đã mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới: hướng tới một nghi phạm có uy tín và lòng tốt giả tạo.