Vĩnh An và Mai Linh đã thu hẹp phạm vi điều tra, tập trung vào hai đối tượng có khả năng liên quan đến vụ tai nạn súng đạn hoặc vụ mất tích trên khu vực núi Thiên Nham: nhóm cựu lính tập trận thường xuyên lui tới khu vực đó và những người thợ săn địa phương am hiểu địa hình. Giả thuyết về vụ tai nạn súng đạn cần phải được kiểm chứng thông qua việc tìm kiếm người có kinh nghiệm sử dụng vũ khí.
Họ quyết định tiếp cận Trung trước, người thợ săn mà bà Thảo (mẹ Đạt) đã nhắc đến. Trung sống trong một căn nhà gỗ nhỏ biệt lập, sâu trong vùng ngoại ô, gần khu vực bìa rừng. Anh ta có vẻ ngoài thô ráp, khuôn mặt đầy sẹo, vết tích của nhiều năm lăn lộn giữa rừng núi và có lẽ là chiến trường cũ. Tuy nhiên, ánh mắt của anh lại chứa đựng sự mệt mỏi và cô đơn của một người sống tách biệt.
Vĩnh An giới thiệu mình là thám tử tư đang tái điều tra vụ án mất tích. Trung tỏ ra hợp tác, nhưng có chút cảnh giác rõ rệt, đặc biệt khi Vĩnh An nhắc đến vụ án mười một năm trước.
"Vụ án đó đã hủy hoại cả thị trấn này," Trung nói, giọng trầm đục, vang vọng trong căn nhà gỗ nhỏ. "Nó ám ảnh mọi người. Tôi cũng đã dành nhiều ngày đi tìm kiếm chúng, thậm chí còn đi sâu hơn cả cảnh sát. Tôi biết rõ từng ngóc ngách của ngọn núi Thiên Nham này, từng lối mòn bí mật. Nhưng không tìm thấy gì. Giống như chúng bốc hơi vậy."
Vĩnh An hỏi thẳng vào vấn đề: hoạt động săn bắn và khu vực tập trận quân sự.
"Anh có đi săn ở gần khu vực tập trận quân sự vào thời điểm vụ án xảy ra không?"
Trung gật đầu: "Săn bắn là nghề của tôi. Tôi thường xuyên đi. Tôi có đi săn ở gần khu vực đó, phía tây Thiên Nham, vào ngày bọn trẻ mất tích. Nhưng tôi khẳng định, tôi không bắn bất cứ thứ gì trong ngày hôm đó. Thời điểm đó tôi cũng không thấy năm cậu bé. Khu vực săn bắn của tôi khá xa lối mòn chính."
Anh cũng cố gắng giải thích thói quen của mình, cung cấp một câu trả lời dường như hoàn hảo và không có kẽ hở. Tuy nhiên, khi Vĩnh An hỏi về người đàn ông mang ba lô xanh, Trung bình tĩnh đáp: "Ba lô xanh? Hầu hết thợ săn và lính đều dùng ba lô màu xanh quân đội. Nó bền và phổ biến mà."
Trong lúc Vĩnh An mải đối đáp với Trung, Mai Linh lén lút quan sát căn phòng. Mặc dù Trung đã rất cẩn thận, nhưng Mai Linh tinh ý nhận ra một chi tiết nhỏ: Trên sàn nhà gỗ cũ kỹ của Trung có một tấm thảm cũ kỹ, bị rách ở mép. Mai Linh nhìn thấy những sợi dây dù nylon màu xanh đậm được dùng để vá mép thảm, tạo thành một đường chỉ khâu thô sơ. Những sợi dây đó có màu sắc, độ dày và kết cấu giống hệt mẩu dây dù mà Vĩnh An và cô đã tìm thấy trên núi Thiên Nham – bằng chứng cho thấy đã có người lớn di chuyển đồ vật của bọn trẻ.
Chi tiết này khiến Trung, từ một người cung cấp thông tin, ngay lập tức trở thành nghi phạm số một trong giả thuyết về người thợ săn.
Họ rời đi, không thể buộc tội Trung hay đưa ra bằng chứng xác thực, nhưng sự liên kết giữa anh ta và mẩu dây dù nylon màu xanh đậm – thứ mà Trung nói là "phổ biến" – đã củng cố mạnh mẽ giả thuyết của Vĩnh An: Thủ phạm là người am hiểu địa hình, có kinh nghiệm săn bắn hoặc quân sự, và đã cố tình đánh lạc hướng điều tra bằng cách di chuyển vật chứng. Người thợ săn Trung có đủ những yếu tố đó.