Với thông tin mới từ cựu Cảnh sát trưởng Hoàng, Vĩnh An và Mai Linh quyết định thực hiện một cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng trên núi Thiên Nham, đặc biệt là khu vực gần khu tập trận quân sự cũ.
Họ đi sâu vào khu rừng dẻ rậm rạp, nơi Vĩnh An đã từng tìm kiếm không biết bao nhiêu lần năm xưa. Lần này, anh không chỉ tìm kiếm xác, mà tìm kiếm bằng chứng của một tội ác.
Mai Linh, với con mắt sắc bén của một phóng viên, đã tìm thấy một điều đáng chú ý: một thân cây cổ thụ nằm ở rìa khu vực cấm quân sự, có một vết lõm cũ kỹ, tròn và nhỏ. Vết lõm này đã được thời gian và rêu phong che phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy.
Vĩnh An quỳ xuống, dùng dao cạo nhẹ lớp vỏ cây. Vết lõm đó không phải là một vết thương tự nhiên; nó là một vết đạn cũ, đã bị bắn vào thân cây từ góc thấp.
Vĩnh An đưa Mai Linh xem: "Vết đạn này là của một khẩu súng cỡ nhỏ. Nếu có người bắn lạc hướng từ khu vực tập trận, nó có thể là chứng cứ. Nhưng nếu nó được bắn ra từ một khẩu súng săn cầm tay... thì sao?"
Họ bắt đầu suy luận: Nếu 5 cậu bé đang tìm kiếm trứng kỳ nhông ở đây, và nếu có một người lính hoặc thợ săn bắn lạc hướng, một đứa trẻ có thể bị trúng đạn. Sau đó, vì sợ bị phát hiện, kẻ đó đã cố tình giết 4 đứa trẻ còn lại để bịt đầu mối.
Nhưng ai là người đã làm điều đó? Vĩnh An nhớ lại lời khai của bà già về người đàn ông mang ba lô xanh. Ba lô xanh có thể là đồ của quân đội, hoặc là một chiếc ba lô du lịch thông thường.
Họ tìm thấy một vật dụng nhỏ nằm ẩn dưới gốc cây – một mẩu dây dù nylon màu xanh đậm, loại thường được quân đội hoặc thợ săn sử dụng. Vĩnh An cẩn thận thu thập nó. Dây dù này đã bị cảnh sát bỏ qua năm xưa, nhưng giờ đây nó là bằng chứng liên kết giả thuyết tai nạn súng đạn/thợ săn với người đàn ông mang ba lô xanh.