MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Rổ "Chợ Lớn"Chương 1: KÈO MÁU Ở SÂN CHUNG CƯ X

Bóng Rổ "Chợ Lớn"

Chương 1: KÈO MÁU Ở SÂN CHUNG CƯ X

1,414 từ · ~8 phút đọc

Tiếng ve sầu kêu ran rát trong cái nóng hầm hập của Sài Gòn tháng Tư không át nổi tiếng còi xe inh ỏi vọng ra từ phía vòng xoay Cây Gõ. Sân bóng rổ của khu Chung cư X nằm lọt thỏm giữa những khối nhà bê tông ố vàng, loang lổ vết mốc đen. Mặt sân không phải gỗ bóng loáng, cũng chẳng phải sàn nhựa tổng hợp đắt tiền; nó là mặt xi măng nhám thô, đầy những vết nứt dài như mạng nhện, nơi mà chỉ cần sơ sảy quệt đầu gối xuống thôi là xác định "ăn" hết cả mảng da.

Lâm "Sói" đứng ở vạch ba điểm, đôi giày Thượng Đình cũ nát được gia cố bằng hai vòng băng keo đen ở mũi giày bám chặt lấy mặt sân nóng rẫy. Chiếc áo ba lỗ bạc màu ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào khuôn ngực gầy nhưng săn chắc.

– Một triệu rưỡi. Giao bóng đi.

Lâm ném quả bóng da đã mòn hết gai về phía đối phương. Tiếng "bộp" vang lên khô khốc.

Đối thủ của Lâm là một gã to con tên Hùng "Gấu", thành viên của một đội bóng phong trào có tiếng ở Quận 11. Hùng nhếch mép, nhìn xấp tiền năm trăm ngàn lẻ nằm dưới chân cột rổ sắt rỉ sét được dằn bởi một viên gạch vỡ.

– Thằng nhóc, mày lấy đâu ra tiền mà dám bắt kèo này? Bà nội mày lại vừa nhập viện à?

Đám đông đứng quanh hàng rào lưới sắt cười rộ lên. Những gã đàn ông cởi trần, tay cầm ly trà đá, miệng phà khói thuốc lá vàng khè nhìn Lâm bằng ánh mắt mỉa mai. Ở cái xóm Chợ Lớn này, ai chẳng biết thằng Lâm "Sói" nghèo đến mức rổ cũng không có mà ăn, nhưng máu liều thì không ai bằng.

Lâm không đáp. Ánh mắt anh lạnh ngắt, hơi nheo lại để tránh cái nắng gắt hắt vào từ khe hở giữa hai tòa nhà. Với Lâm, một triệu rưỡi không phải là một ván cược, đó là hai lọ thuốc đặc trị của bà nội và tiền điện đã quá hạn mười ngày.

Hùng "Gấu" bắt đầu nhồi bóng. Tiếng bóng đập xuống sàn xi măng vang lên bùm, bùm nặng nề. Hùng ỷ thế cao lớn, gã dùng bờ vai lực lưỡng húc mạnh vào ngực Lâm để chiếm vị trí xuống dưới rổ. Lâm lảo đảo, cảm giác như một bức tường thịt vừa tông vào mình, nhưng anh không lùi. Anh tì sát, dùng cái trọng tâm thấp của một kẻ quanh năm chạy bộ giao hàng để giữ vững vị trí.

– Cút ra! – Hùng gầm lên, quay lưng định lên rổ.

Ngay khoảnh khắc gã vừa nhấc bóng, đôi mắt của Lâm đột ngột lóe sáng. Đó là "Nhãn thuật vỉa hè" mà anh tự rèn luyện được—không phải ma thuật, mà là khả năng quan sát nhịp thở và cơ bắp của đối phương. Lâm không nhìn bóng, anh nhìn vào cổ tay của Hùng.

Chát!

Một cú đánh cực kín vào khớp tay. Hùng đau điếng, quả bóng tuột khỏi tầm kiểm soát. Lâm nhanh như một con sóc, lao tới chộp lấy bóng, xoay người lách qua khe hẹp giữa cánh tay Hùng và cột rổ.

– Lỗi rồi! Đm, thằng bẩn! – Hùng hét lên, tay ôm cổ tay đỏ tấy.

– Ở đây không có trọng tài, Hùng ạ. Bóng vào rổ mới tính. – Lâm lạnh lùng đáp trả.

Anh dẫn bóng ra vạch ba điểm theo luật đường phố, rồi đột ngột tăng tốc ngược trở lại. Hùng "Gấu" đang cơn giận, lao đến như một con bò tót, định dùng một cú block trời giáng để dằn mặt thằng nhóc láo xược. Nhưng Lâm không lên rổ ngay. Khi chỉ còn cách rổ hai bước, anh đột ngột khựng lại, xoay người một vòng (Spin move) nhưng kèm theo đó là một cú tì vai cực mạnh vào mạn sườn của Hùng.

"Cú tì vai Chợ Lớn" — nó không đủ để gọi là lỗi tấn công vì Lâm biết cách mượn lực từ chính đà lao tới của đối thủ. Hùng bị hất văng ra sau, loạng choạng suýt ngã vào hàng rào sắt.

Lâm bật nhảy. Tư thế của anh chẳng giống một cầu thủ chuyên nghiệp nào cả. Chân anh co lại, tay ném hơi vẹo sang một bên, nhưng lực cổ tay lại cực kỳ ổn định. Quả bóng vẽ một đường cong kỳ lạ trên không trung, không hề xoay tròn theo quy chuẩn.

Keng!

Tiếng bóng chạm vào vành rổ sắt vang lên khô khốc, rồi lọt thỏm xuống dưới. Không có tiếng "phập" êm ái của lưới, vì cái lưới ở sân Chung cư X đã bị xé rách từ đời nào.

– 11-10. Trận đấu kết thúc. – Lâm thở dốc, cúi xuống nhặt xấp tiền dưới chân cột rổ.

– Mẹ nó, mày chơi chiêu! – Đàn em của Hùng bắt đầu tiến vào sân, không khí đột ngột trở nên đặc quánh và nguy hiểm. Những gã thanh niên xăm trổ đầy mình vây lấy Lâm.

Hùng "Gấu" đứng dậy, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ. Gã định lao tới túm cổ áo Lâm thì một tiếng tằng hắng khô khốc vang lên từ phía quán cà phê vợt ven đường.

– Thắng làm vua, thua trả tiền. Luật Chợ Lớn hồi nào mà để mấy thằng thua kèo đi ăn vạ vậy hả?

Đám đông dạt ra. Một ông chú trung niên, bụng phệ, mặc chiếc áo sơ mi phanh ngực ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp. Một con mắt của ông nhắm nghiền với vết sẹo dài chạy dọc xuống má, con mắt còn lại thì nheo nheo nhìn qua làn khói thuốc lào. Đó là ông Quang "Mù".

Đám đàn em của Hùng khựng lại. Ở khu này, lời nói của Quang "Mù" vẫn còn trọng lượng lắm, dù ông đã giải nghệ bóng rổ từ mười năm trước sau một trận "đại chiến" mà người ta vẫn còn kể cho nhau nghe như một giai thoại kinh hoàng.

Hùng "Gấu" hậm hực, ra hiệu cho đám đàn em lùi lại. Gã chỉ tay vào mặt Lâm:

– Mày giữ lấy tiền đó mà mua thuốc cho bà già mày đi. Lần sau tao gặp mày ở sân khác, tao bẻ gãy tay mày!

Lâm không nói gì, anh lẳng lặng nhét xấp tiền vào túi quần đùi, rồi lấy chai nước suối cũ đựng đầy nước lọc từ vòi mang theo từ nhà, dội thẳng lên đầu. Nước chảy ròng ròng xuống mặt, hòa lẫn với mồ hôi mặn chát.

Lâm dắt quả bóng cũ mòn vào nách, lầm lũi đi về phía tòa nhà chung cư ố nát. Anh không cảm thấy vinh quang, cũng chẳng thấy vui sướng. Trong đầu anh lúc này chỉ là hình ảnh bà nội đang ho sặc sụa trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, và mùi dầu gió nồng nặc trong căn phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông.

Phía sau lưng, ông Quang "Mù" vẫn dõi theo bóng dáng lầm lì của Lâm. Ông nhấp một ngụm cà phê đen đặc, lẩm bẩm một mình:

– Tiềm năng thì có, nhưng cái tâm thì đầy tạp niệm. Thằng nhóc này, nếu không gặp đúng người dạy, sớm muộn gì cũng bị trái bóng nó nuốt chửng thôi.

Lâm đi qua hàng rào sắt, đôi giày Thượng Đình của anh để lại những vết hằn bụi bặm trên nền đất. Ngay lúc đó, một chiếc xe Audi đen bóng loáng bất ngờ đỗ xịch lại trước cổng sân bóng. Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn của một chàng trai trạc tuổi Lâm, tai đeo airpod, cổ quàng chiếc khăn tập của một hãng thể thao danh tiếng.

Trịnh Gia Bảo nhìn lướt qua cái sân xi măng bẩn thỉu, rồi nhìn vào đôi giày dán băng keo của Lâm với ánh mắt ghê tởm.

– Chỗ này mà cũng gọi là sân bóng rổ sao? Đúng là rác rưởi.

Lâm khựng lại. Anh không nhìn Bảo, nhưng bàn tay đang ôm quả bóng chợt siết chặt đến mức những thớ thịt trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.

Gió chiều Chợ Lớn bốc lên mùi nhựa đường hầm hập và mùi khói bếp từ những xe hủ tiếu gõ gần đó. Trận chiến thực sự của Lâm "Sói", có lẽ bây giờ mới chỉ bắt đầu.