Cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ tầng bốn rít lên một tiếng khô khốc khi Lâm bước vào. Mùi dầu gió nồng nặc, thứ mùi đặc trưng mà anh đã hít thở suốt mười mấy năm qua, ngay lập tức xộc vào mũi. Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc bóng đèn tuýp sắp hỏng, bóng dáng gầy gò của bà nội nằm trên chiếc phản gỗ hiện ra, nhỏ bé và mong manh như một ngọn đèn trước gió.
Lâm đặt quả bóng xuống góc nhà, bước nhẹ đến bên cạnh. Tiếng thở của bà nặng nề, từng nhịp khò khè kéo dài như có ai đó đang kéo một chiếc cưa cùn qua lồng ngực.
– Bà... bà tỉnh chưa? – Lâm thì thầm, bàn tay chai sạn khẽ chạm vào vai bà.
Bà nội khẽ cựa mình, đôi mắt đục mờ hé mở, cố gắng nhìn rõ đứa cháu trai đang nhòe đi trong ánh sáng vàng vọt. Bà không hỏi Lâm đi đâu, cũng không hỏi tại sao mặt anh lại bết bát mồ hôi và bụi bẩn đến thế. Bà chỉ nắm lấy tay anh, giọng thều thào:
– Thằng Lâm... cơm... cơm dưới bếp...
Lâm thấy cổ họng nghẹn đắng. Bà vẫn vậy, đến lúc hơi thở còn không ra hơi, điều đầu tiên bà nhớ tới vẫn là cái dạ dày của anh. Anh gật đầu cho bà yên lòng, rồi lẳng lặng móc xấp tiền vừa thắng kèo từ túi quần ra. Những tờ tiền nhăn nhúm, dính đầy mồ hôi và cả một chút bụi xi măng từ sân bóng.
Lâm đếm lại. Một triệu rưỡi.
Anh bắt đầu tính toán những con số lẻ trong đầu. Tám trăm ngàn cho hai lọ thuốc đặc trị của hiệu thuốc đầu hẻm. Hai trăm bốn mươi ngàn tiền điện đã quá hạn bị dọa cắt. Còn lại chưa đến năm trăm ngàn cho tiền ăn, tiền nước và thuốc lá cho ông chú Quang. Những con số cứ nhảy múa, xoay vần như một trận đấu bóng rổ không có hồi kết mà anh luôn là kẻ bị dẫn trước.
– Bà ngủ đi, con đi mua thuốc. – Lâm nói rồi đứng dậy.
Anh bước xuống bếp, múc một bát cơm nguội khô khốc, chan thêm chút nước tương rẻ tiền rồi lùa vội vàng vào miệng. Vị mặn chát của nước tương thấm vào đầu lưỡi, hòa lẫn với vị sắt của mồ hôi. Lâm chợt nhớ lại gương mặt của gã công tử Trịnh Gia Bảo lúc nãy. Đôi giày Jordan bóng loáng đó chắc chắn có giá trị hơn cả mười lần xấp tiền anh đang cầm trên tay.
Rác rưởi?
Lâm siết chặt đôi đũa tre đến mức nó kêu lên răng rắc. Với những kẻ như Bảo, bóng rổ là đam mê, là hào quang, là sự ngưỡng mộ của những cô gái trên khán đài. Còn với Lâm, bóng rổ là sinh mệnh của bà nội, là sự tồn tại nhục nhằn của một "con sói" bị dồn vào đường cùng.
Lâm khoác chiếc áo khoác bạc màu, lầm lũi đi xuống cầu thang chung cư. Những bậc thang đen ngòm, hôi hám mùi rác thải không làm anh chùn bước. Anh đi qua quán cà phê vợt của ông chú Quang "Mù". Ông vẫn ngồi đó, con mắt còn lại nhắm hờ, tay cầm chiếc radio cũ đang phát đi những bản nhạc vàng sầu thảm.
– Thắng kèo rồi à? – Ông Quang không mở mắt, giọng đặc sệt hơi men và khói thuốc.
Lâm khựng lại, lấy ra hai mươi ngàn đồng đặt lên bàn gỗ:
– Tiền trà sáng mai của chú.
Ông Quang mở mắt, nhìn tờ tiền xanh nhạt rồi nhìn sang đôi giày dán băng keo của Lâm. Ông thở dài một hơi, làn khói trắng tan biến vào bóng đêm đặc quánh của Chợ Lớn.
– Thằng nhóc, đôi giày đó không chịu nổi ba trận nữa đâu. Mày chơi bóng như phá sức, cứ kiểu đó thì chưa kịp đưa bà nội đi bệnh viện, mày đã phải nhập viện trước đấy.
Lâm không đáp, anh bước tiếp vào bóng tối.
Hiệu thuốc đầu hẻm vẫn mở cửa. Chị bán thuốc quen mặt nhìn Lâm, rồi nhìn xấp tiền nhăn nhúm anh đặt lên quầy, thở dài:
– Thuốc lại tăng giá thêm năm mươi ngàn rồi Lâm ơi.
Cái tin đó như một cú huých mạnh vào mạn sườn khiến Lâm choáng váng. Năm mươi ngàn. Bằng năm bát hủ tiếu gõ. Bằng hai ngày nhịn đói của anh.
– Con lấy hai lọ. Chị cứ trừ đi. – Lâm lạnh lùng nói, bàn tay anh run lên khi buông xấp tiền ra.
Cầm túi thuốc trong tay, Lâm đi bộ dọc theo những con hẻm nhỏ hẹp của Quận 5. Tiếng xào nấu từ những quán ăn đêm, tiếng cãi vã của các gia đình trong những căn hộ chật chội, tiếng tivi phát tin tức bóng rổ chuyên nghiệp... tất cả tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp.
Lâm đi ngang qua một tấm biển quảng cáo lớn ở đầu đường. Trên đó là hình ảnh một cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp đang thực hiện cú dunk sấm sét, dưới chân là đôi giày Nike mới nhất. Ánh đèn LED rực rỡ chiếu vào mặt Lâm, làm lộ rõ những vết trầy xước trên cánh tay và vẻ mệt mỏi trong đôi mắt.
Lâm nhổ một ngụm nước bọt xuống đường, quay đầu nhìn về phía những tòa nhà cao tầng lấp lánh phía xa.
Luật chuyên nghiệp? Tinh thần thể thao?
Trong thế giới của Lâm, chỉ có luật của kẻ mạnh và sự sinh tồn của kẻ liều. Anh sẽ còn phải ra sân, sẽ còn phải dùng những cú tì vai đau đớn, sẽ còn phải bị gọi là "Lâm Bẩn". Bởi vì nếu anh không "bẩn", bà anh sẽ không có thuốc.
Khi Lâm quay về đến chân chung cư, anh thấy bóng dáng một cô gái đứng dưới chân cầu thang. Cô mặc chiếc áo phông đơn giản, tay cầm một cuốn sổ và chiếc còi nhựa treo trước ngực. Đó là Diệp Linh.
Linh nhìn Lâm, đôi mắt cô hiện lên vẻ trách móc xen lẫn xót xa:
– Anh lại đi đánh kèo độ à Lâm? Anh có biết nếu bị Liên đoàn phát hiện, anh sẽ không bao giờ có cửa vào chơi giải phong trào chuyên nghiệp không?
Lâm lách qua người Linh, giọng lạnh lùng như đá:
– Liên đoàn có nuôi nổi bà tôi không? Nếu không, thì đừng có giảng đạo đức với tôi.
– Lâm! – Linh hét lên phía sau lưng anh – Ngày mai sân bóng địa phương có buổi tuyển chọn. Chú Quang nói anh phải có mặt. Đây là cơ hội duy nhất để anh thoát khỏi mấy cái kèo máu của lão Phong đấy!
Lâm không quay đầu lại. Anh cứ thế bước lên những bậc thang tối tăm. Trong túi áo anh, hai lọ thuốc quý giá va vào nhau kêu lạch cạch.
Đêm Chợ Lớn về khuya, không khí bắt đầu dịu lại nhưng lòng người thì vẫn sục sôi. Lâm nằm xuống sàn nhà cạnh phản của bà nội, tay gối đầu, mắt nhìn trân trân lên trần nhà đầy vết nứt. Anh tự hỏi, nếu ngày mai anh đến buổi tuyển chọn đó, liệu những đôi giày Jordan kia có chịu để một kẻ "rác rưởi" như anh đứng cùng sân hay không?
Tiếng bóng đập sàn ảo ảnh vang lên trong tâm trí Lâm. Bùm... bùm... bùm... Trái tim anh đập theo nhịp đó, cho đến khi chìm vào giấc ngủ mệt nhoài.