MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Rổ "Chợ Lớn"Chương 3: KẺ NGOẠI ĐẠO MANG GIÀY JORDAN

Bóng Rổ "Chợ Lớn"

Chương 3: KẺ NGOẠI ĐẠO MANG GIÀY JORDAN

1,629 từ · ~9 phút đọc

Nắng sớm Chợ Lớn không dịu dàng như người ta tưởng. Nó oi nồng mùi rác thải từ những con hẻm chưa kịp dọn và mùi dầu mỡ từ các xe hủ tiếu gõ sớm. Lâm tỉnh dậy khi lưng vẫn còn đau nhức do nằm dưới sàn xi măng lạnh lẽo suốt đêm. Anh kiểm tra hơi thở của bà nội, thấy bà đã ngủ say sau liều thuốc tối qua mới dám khẽ khàng rời đi.

Buổi tuyển chọn của Trung tâm TDTT địa phương diễn ra tại nhà thi đấu Quận 5 – một nơi có mái che, sàn gỗ và những hàng ghế nhựa sạch sẽ. Đối với Lâm, đây là một thế giới khác.

Lâm đứng trước cổng nhà thi đấu, tay ôm quả bóng cũ mòn. Anh vẫn mặc chiếc áo ba lỗ bạc màu, đôi giày Thượng Đình dán băng keo đen bám đầy bụi đường. Xung quanh anh là những thiếu niên trẻ tuổi, ai nấy đều trang bị "tận răng" với áo đấu rực rỡ và những đôi giày bóng rổ đắt tiền. Tiếng đế giày rít trên sàn gỗ nghe "ken két" – thứ âm thanh xa xỉ mà sân chung cư X không bao giờ có được.

– Nhìn kìa, ở đâu ra gã ăn xin vác bóng vào đây vậy?

Tiếng cười rúc rích vang lên từ một nhóm cầu thủ trẻ. Lâm không nhìn họ, ánh mắt lầm lì của anh chỉ hướng về phía cột rổ với tấm bảng kính trong suốt.

– Lâm! Ở đây!

Linh "Lão sư" vẫy tay từ phía bàn trọng tài. Hôm nay cô mặc bộ đồ thể thao gọn gàng, tóc buộc cao, trông chuyên nghiệp và đầy sức sống. Bên cạnh cô, ông Quang "Mù" đang ngồi trên băng ghế kỹ thuật, miệng ngậm một chiếc tăm, con mắt còn lại nheo nheo quan sát những cầu thủ đang khởi động trên sân.

Lâm bước vào sân gỗ, cảm giác hơi lạ lẫm dưới bàn chân. Sàn gỗ quá trơn và quá "mềm" so với mặt xi măng nhám anh vẫn quen thuộc. Khi anh chuẩn bị nhồi bóng thử, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống trước mặt.

Trịnh Gia Bảo.

Hôm nay Bảo không ngồi trong chiếc Audi. Anh ta đứng đó, cao 1m90, mặc bộ đồng phục của học viện quốc tế danh tiếng. Dưới chân Bảo là đôi Jordan đời mới nhất, màu trắng xanh tinh khôi không một vết xước. Bảo nhìn Lâm, khóe môi khẽ nhếch lên đầy khinh bỉ.

– Hóa ra chú Quang gọi tôi đến đây để đấu với cái loại "rác rưởi" này sao? – Bảo quay sang nhìn ông Quang, giọng nói cao ngạo không thèm che giấu.

– "Rác rưởi" hay không, lên sân mới biết. – Ông Quang đáp lại bằng giọng khàn đặc – Hôm nay chia đội đấu đối kháng 3-3. Bảo, mày dẫn đội Học viện. Lâm, mày dẫn đội Chợ Lớn. Thắng ở lại, thua thì cuốn gói về nhà mà tập thêm.

Buổi tuyển chọn ngay lập tức trở thành một cuộc trình diễn. Đội của Bảo gồm những cầu thủ cao lớn, được đào tạo bài bản, phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Ngược lại, đội của Lâm là hai cậu nhóc địa phương trông có vẻ nhát gan, thấy Bảo là đã run cầm cập.

– Bắt đầu! – Linh thổi hồi còi lảnh lót.

Bảo là người cầm bóng trước. Anh ta di chuyển cực kỳ thanh thoát. Chỉ bằng một động tác giả bằng vai, Bảo đã dễ dàng vượt qua cầu thủ kèm mình và tung ra một cú ném trung bình (mid-range jumper) hoàn hảo. Bóng vẽ một đường cầu vồng tuyệt đẹp rồi xuyên thẳng qua lưới. Phập!

– 2-0. – Bảo nhìn Lâm, cười nhạt – Học luật thi đấu chính quy chưa? Hay chỉ biết húc người như trâu húc mả?

Lâm không đáp. Anh nhận bóng từ vạch biên. Vừa chạm vào quả bóng da tiêu chuẩn của nhà thi đấu, Lâm cảm thấy hơi hẫng. Nó nhẹ hơn và độ nảy cao hơn quả bóng mòn vẹt ở nhà anh. Lâm nhồi bóng chậm rãi, cố gắng cảm nhận mặt sàn gỗ.

Bảo lao lên thủ sát. Sải tay dài của anh ta như một chiếc lồng sắt bao vây lấy Lâm.

– Ở đây có trọng tài đấy, đừng có hòng dùng mấy cái trò hích cùi chỏ hay giẫm chân. – Bảo thì thầm vào tai Lâm, hơi thở đầy vẻ tự tin.

Lâm vẫn im lặng. Ánh mắt anh đột ngột thay đổi. "Nhãn thuật vỉa hè" bắt đầu vận hành. Anh quan sát cách Bảo đặt trọng tâm. Bảo quá cao, và dù kỹ thuật tốt, nhưng tư thế thủ của anh ta lại hơi rướn về phía trước – một lỗi điển hình của những kẻ quá tự tin vào chiều cao của mình.

Lâm đột ngột tăng tốc sang phải. Bảo nhanh chóng di chuyển theo để chặn đường. Ngay khoảnh khắc đó, Lâm dùng "Cú tì vai Chợ Lớn". Nhưng lần này anh không dùng lực để húc ngã, mà chỉ khẽ chạm vào hông Bảo, mượn lực đẩy đó để xoay người ngược lại (spin move).

Một động tác hoang dã, không hề có trong sách giáo khoa. Bảo bị mất đà, đôi giày Jordan đắt tiền trượt đi trên sàn gỗ bóng loáng.

Lâm thoát ra khỏi sự đeo bám, lao thẳng xuống dưới rổ. Trước mặt anh là một trung phong cao lớn khác của đội Học viện. Lâm bật nhảy, nhưng thay vì lên rổ thẳng, anh lại co người lại, đưa quả bóng vòng qua nách đối phương trong một tư thế cực kỳ khó coi.

"Ném bóng không quỹ đạo".

Quả bóng không hề xoay, nó bay đi như một viên gạch bị ném vội, chạm vào góc bảng kính rồi bật thẳng vào rổ.

– 2-2! – Đám đông nhỏ xung quanh bắt đầu ồ lên.

Lâm hạ cánh, đôi giày Thượng Đình phát ra tiếng "két" khô khốc. Anh nhìn Bảo, giọng khàn khàn lần đầu cất lên:

– Giày đẹp đấy, nhưng sàn gỗ này không giúp cậu chạy nhanh hơn tôi đâu.

Gân xanh trên trán Bảo nổi lên. Anh ta không thể tin được mình vừa bị một gã mang giày dán băng keo vượt qua bằng một thứ kỹ thuật "quái thai" như vậy.

Trận đấu tiếp tục với một nhịp độ chóng mặt. Bảo bắt đầu trút cơn giận vào những cú ném 3 điểm chính xác như máy. Anh ta bắn hạ đội của Lâm từ mọi vị trí trên sân. Nhưng Lâm cũng không vừa. Mỗi khi đội Chợ Lớn có bóng, Lâm lại dùng sự lỳ lợm của mình để "cày nát" khu vực dưới rổ. Anh chấp nhận va chạm, chấp nhận bị ngã đau điếng trên sàn gỗ để kiếm từng điểm số nhọc nhằn.

– Dừng! – Ông Quang "Mù" hô lớn khi tỉ số đang là 10-10.

Nhà thi đấu rơi vào im lặng. Bảo đang thở dốc, mồ hôi đầm đìa làm ướt sũng chiếc áo hàng hiệu. Lâm đứng đó, đôi môi khô nẻ, đôi giày Thượng Đình của anh đã bắt đầu bong thêm một lớp băng keo ở gót.

– Bảo, mày thấy chưa? – Ông Quang đứng dậy, đi về phía giữa sân – Mày có kỹ thuật, nhưng mày thiếu cái "đói" của thằng Lâm. Còn Lâm, mày có bản năng, nhưng mày đang chơi như một con thú điên. Nếu hai đứa mày cứ giữ cái tôi này, thì cả đời cũng không chạm được vào chiếc cúp chuyên nghiệp đâu.

Ông Quang quay sang Linh:

– Ghi tên tụi nó vào danh sách đội dự tuyển. Từ ngày mai, tập chung.

Bảo khựng lại, vẻ mặt không thể tin nổi:

– Chú bảo cháu phải tập chung với cái thứ "Bẩn" này sao? Không đời nào!

Lâm cũng lạnh lùng nhìn ông Quang:

– Tôi không rảnh để chơi trò đồng đội. Tôi cần tiền, không cần bằng khen.

Ông Quang cười khà khà, con mắt mù giật giật:

– Giải bán chuyên sắp tới, tiền thưởng cho chức vô địch là năm mươi triệu. Chia đều cho 5 người. Lâm, mày tính xem được bao nhiêu thuốc cho bà nội mày? Còn Bảo, nếu mày không thắng được thằng nhóc này, bố mày sẽ cắt mọi nguồn tài trợ cho cái học viện của mày. Chọn đi!

Năm mươi triệu. Con số đó vang lên trong đầu Lâm như một tiếng sấm. Anh nhìn sang Bảo, rồi nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn của mình.

Bảo siết chặt nắm đấm, nhìn Lâm bằng ánh mắt rực lửa thù hận:

– Được thôi. Tôi sẽ cho anh thấy, bóng rổ thực sự là như thế nào, đồ rác rưởi.

Lâm nhặt quả bóng cũ lên, lầm lũi đi về phía lối ra. Anh không nói gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu một cuộc tính toán mới. Năm mươi triệu. Lần đầu tiên trong đời, Lâm thấy quả bóng rổ không chỉ là một cục da vô hồn, mà là chiếc chìa khóa để anh và bà thoát khỏi vũng bùn Chợ Lớn.

Khi Lâm bước ra khỏi nhà thi đấu, nắng chiều đã ngả vàng. Linh chạy theo, đưa cho anh một chiếc khăn lau mồ hôi mới tinh:

– Lâm! Mai nhớ đến đúng giờ. Đừng có trốn đấy!

Lâm cầm lấy chiếc khăn, mùi vải mới thơm tho khác hẳn mùi dầu gió nồng nặc ở nhà. Anh đi thẳng vào con hẻm tối, để lại sau lưng ánh đèn rực rỡ của nhà thi đấu và sự kiêu ngạo của Trịnh Gia Bảo.

Bóng rổ "Chợ Lớn" và bóng rổ "Công tử" – hai thế giới vừa va vào nhau, tạo ra những tia lửa đầu tiên cho một vụ nổ lớn sắp tới.