MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Rổ "Chợ Lớn"Chương 4: MỘT CÁI TÁT VÀO NIỀM KIÊU HÃNH

Bóng Rổ "Chợ Lớn"

Chương 4: MỘT CÁI TÁT VÀO NIỀM KIÊU HÃNH

1,388 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm đến nhà thi đấu Quận 5 khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp làm khô những vũng nước đọng từ trận mưa rào đêm qua. Anh đứng đó, vẫn chiếc áo ba lỗ đen sờn vai, trông lạc lõng giữa cái không gian lộng lẫy, thơm mùi gỗ mới.

Trịnh Gia Bảo đã có mặt từ sớm. Anh ta đang thực hiện bài khởi động ném 3 điểm. Phập. Phập. Phập. Mười quả như một, bóng rơi vào rổ mà không hề chạm vành. Từng động tác của Bảo đều toát lên vẻ quý tộc, từ cách vung tay cho đến nhịp thở đều đều như được lập trình sẵn. Bảo liếc nhìn Lâm, đôi mắt không giấu nổi vẻ khinh khỉnh khi thấy đôi giày Thượng Đình của Lâm lại được gia cố thêm một lớp băng keo mới ở gót.

– Hôm nay chú Quang bận đi họp trên Liên đoàn. Tôi và Linh sẽ giám sát buổi tập của hai anh. – Linh bước ra sân, tay cầm còi, sắc mặt nghiêm nghị hơn hẳn mọi khi.

Bảo dừng ném bóng, xoay quả bóng trên đầu ngón tay một cách điệu nghệ: – Giám sát? Tôi không nghĩ mình cần giám sát để đánh bại một kẻ chỉ biết dùng vai húc người.

Lâm lẳng lặng nhặt một quả bóng ở góc sân, nhồi vài nhịp thử độ nảy rồi nhìn Linh: – Tập gì? Nói nhanh đi, tôi còn phải về giao hàng.

– Đấu 1-1. Mười quả. Ai thắng được chọn vị trí ưu tiên trong đội hình dự tuyển. – Linh thổi một hồi còi ngắn – Bảo giao bóng trước.

Trận đấu bắt đầu trong bầu không khí đặc quánh sự thù địch. Bảo cầm bóng ở đỉnh vạch 3 điểm. Anh ta không vội tấn công mà bắt đầu nhồi bóng qua lại giữa hai chân, nhịp điệu nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp (Crossover). Lâm hạ thấp trọng tâm, đôi mắt "Sói" nheo lại, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất ở mũi chân của Bảo.

Bất thình lình, Bảo lùi lại một bước và tung cú ném 3 điểm (Step-back 3). Lâm dù đã đoán trước nhưng sải tay dài và tốc độ ra tay của Bảo quá nhanh. Bóng đi vào rổ êm ru.

– 1-0. Đẳng cấp nó nằm ở chỗ này này. – Bảo cười khẩy.

Quả thứ hai, quả thứ ba, Bảo liên tục ghi điểm bằng những cú ném tầm xa. Lâm hoàn toàn không có cơ hội chạm vào bóng. Sự chênh lệch về chiều cao 12cm và kỹ thuật chính quy khiến Lâm trông giống như một đứa trẻ đang cố gắng bắt bóng của người lớn.

Đến lượt Lâm cầm bóng. Anh không ném xa. Lâm bắt đầu tiến vào vùng trung lộ, dùng cơ thể che bóng rồi bất thình lình xoay người, định dùng "Cú tì vai Chợ Lớn" để chiếm khoảng trống. Nhưng lần này, Bảo đã chuẩn bị. Anh ta không lùi lại mà chủ động đứng vững, dùng sải tay dài che kín tầm nhìn của Lâm.

Lâm bị ép vào góc bảng, anh buộc phải thực hiện một cú ném bản năng từ dưới nách. Quả bóng đi lệch quỹ đạo hoàn toàn, đập vào cạnh rổ và văng ra ngoài.

– 5-0. – Linh thông báo, giọng cô có chút lo lắng khi nhìn thấy thái độ của Lâm.

Lâm đứng im một lúc, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Anh thấy lồng ngực mình nóng ran, không phải vì mệt, mà vì một thứ cảm giác nhục nhã đang bốc cháy. Ở vỉa hè, anh là vua. Nhưng ở đây, dưới ánh đèn neon này, mọi tiểu xảo của anh đều trở nên vô dụng trước sự hoàn hảo của Bảo.

Quả bóng tiếp theo, Bảo định thực hiện một cú ném rổ ngay trước mặt Lâm để dằn mặt. Anh ta bật nhảy, tư thế đẹp như một bức tượng thần. Nhưng ngay khoảnh khắc Bảo ở trên không, Lâm không nhảy theo để chắn bóng. Anh lách qua bên hông, chờ Bảo tiếp đất rồi bất ngờ ra tay cướp bóng ngay khi đối phương vừa chạm sàn.

– Cái gì? – Bảo giật mình.

Lâm không thèm nhìn lại, anh lao lên rổ với tốc độ của một con thú săn mồi. Khi trung phong của đội Học viện (đang đứng xem) định lao ra cản, Lâm không né tránh mà chủ động va chạm. Một cú va chạm đầy toan tính khiến gã to con bị mất thăng bằng, còn Lâm thì nhẹ nhàng đưa bóng vào rổ bằng một tay.

– 5-1. – Lâm gằn giọng – Ở đây có luật, nhưng rổ thì vẫn là rổ sắt thôi.

Trận đấu trở nên bạo lực hơn. Bảo bắt đầu cáu kỉnh vì những pha cướp bóng quái chiêu của Lâm. Những cú va chạm bằng vai, bằng hông diễn ra liên tục. Đỉnh điểm là quả thứ chín, khi Lâm đang lên rổ, Bảo vì quá cay cú đã thực hiện một cú block quá tay, đánh thẳng vào mặt Lâm.

Lâm ngã xuống sàn gỗ, âm thanh "rầm" vang vọng khắp nhà thi đấu. Máu từ mũi anh chảy ra, thấm xuống sàn gỗ bóng loáng.

– Lâm! – Linh chạy lại.

Bảo đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn nhưng miệng vẫn cố bào chữa: – Tại hắn ta lao vào quá mạnh... Đó là lỗi tấn công!

Lâm gạt tay Linh ra, anh dùng mu bàn tay lau vết máu trên mặt, rồi đứng dậy một cách chậm chạp. Anh nhìn chằm chằm vào Bảo, đôi mắt lạnh đến mức khiến gã thiếu gia phải rùng mình.

– Lỗi à? – Lâm nhếch mép, để lộ hàm răng trắng nhởn trong gương mặt lấm lem máu và bụi – Ở Chợ Lớn, cú này chỉ được coi là lời chào hỏi thôi.

Lâm nhận bóng, anh không tấn công ngay. Anh nhồi bóng cực thấp, sát mặt sàn, tiến lại gần Bảo. Khi Bảo định thò tay cướp, Lâm đột ngột đổi hướng bằng một kỹ thuật "lùa bóng" đặc trưng của streetball Việt Nam—đưa bóng qua háng đối phương (Nutmeg).

Bảo bị nhục nhã ngay trên sân nhà. Anh ta quay lại định túm áo Lâm nhưng đã quá muộn. Lâm đã ở trên không, thực hiện một cú lên rổ thuận tay đơn giản nhưng đầy ngạo nghễ.

Trận đấu kết thúc với tỷ số 10-6 nghiêng về Bảo, nhưng không ai cảm thấy Bảo là người chiến thắng. Bảo nhìn đôi giày Jordan của mình—vết máu của Lâm dính trên đó trông cực kỳ nhức mắt.

– Đủ rồi! – Tiếng của ông Quang "Mù" vang lên từ cửa hầm. Ông bước ra, trên tay cầm hai cái áo tập màu đỏ và xanh – Bảo, mày thắng về điểm số, nhưng mày đã thua về tâm lý. Một cú đánh người không làm mày mạnh hơn, nó chỉ cho thấy mày đang sợ hãi thằng nhóc này.

Ông Quang ném hai cái áo về phía hai người: – Lâm, vết thương đó là bài học đầu tiên của mày về bóng rổ chuyên nghiệp. Ở đây người ta không đánh nhau bằng tay chân, người ta đánh nhau bằng cái đầu và bảng điểm.

Lâm cầm lấy cái áo đỏ, lẳng lặng đi về phía góc sân để rửa vết thương. Linh bước lại gần, đưa cho anh miếng bông băng: – Sao anh lỳ quá vậy? Chịu thua một quả thì chết à?

Lâm nhìn Linh, rồi nhìn về phía Bảo đang đứng đó giữa những lời tán thưởng giả tạo của đám đàn em. – Tôi không biết thua. Nếu tôi thua ở đây, tôi sẽ thua cả cuộc đời ngoài kia.

Chiều hôm đó, buổi tập kết thúc trong sự im lặng đáng sợ. Lâm dắt quả bóng cũ đi ra cổng, đôi giày Thượng Đình của anh đã rách thêm một đường nhỏ ở mũi. Phía xa, Bảo đang bước vào chiếc Audi sang trọng, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi bóng dáng gầy gò của Lâm.

Cái tát vào niềm kiêu hãnh của Bảo không đến từ bàn tay, mà đến từ sự lỳ lợm không thể bị khuất phục của một kẻ không còn gì để mất.