MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Rổ "Chợ Lớn"Chương 5: ÔNG CHÚ MÙ BÊN QUÁN CÀ PHÊ VỢT

Bóng Rổ "Chợ Lớn"

Chương 5: ÔNG CHÚ MÙ BÊN QUÁN CÀ PHÊ VỢT

1,030 từ · ~6 phút đọc

Chiều muộn, khu Chợ Lớn chìm trong một màu đỏ quạch của hoàng hôn pha lẫn khói bụi. Lâm lết đôi chân rệu rã về phía quán cà phê vợt nằm sâu trong hẻm nhỏ. Mũi anh vẫn còn hơi nhức, vết máu khô bám lại thành một vệt sẫm màu trên áo. Anh không muốn về nhà ngay, anh sợ bà nội nhìn thấy bộ dạng này lại lo lắng đến phát bệnh.

Bên chiếc bàn gỗ bóng mỡ, ông Quang "Mù" vẫn ngồi đó, một tay cầm ly cà phê đen đặc quánh, một tay gõ nhịp xuống đùi theo bản nhạc phát ra từ cái radio rè.

– Ngồi xuống. Uống miếng trà cho tỉnh người đi con trai. – Ông Quang chẳng cần nhìn cũng biết là Lâm đang đứng đó.

Lâm lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống, tu một hơi dài ly trà đá ướ lạnh. Vị chát đắng của trà thấm vào cổ họng, làm dịu đi cái nóng nảy hầm hập trong lồng ngực sau trận thua bẽ bàng sáng nay.

– Chú biết tôi thua đúng không? – Lâm gằn giọng, đôi mắt dán chặt vào quả bóng cũ đặt trên bàn.

Ông Quang bật cười, tiếng cười khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ: – Thua là chuyện bình thường. Cái thằng thiếu gia đó được đào tạo ở Mỹ, giày nó đi bằng cả năm tiền thuốc của bà mày, huấn luyện viên của nó là người Tây. Mày đòi thắng nó bằng mấy cái chiêu trò móc túi với hích vai vỉa hè à? Mơ mộng quá đấy Lâm.

Lâm siết chặt nắm đấm, những vết chai tay hằn lên rõ rệt: – Tôi không cần thắng đẹp. Tôi chỉ cần ghi điểm. Nhưng hôm nay... tôi cảm thấy mình giống như một con chuột cống bị dồn vào góc tường.

Ông Quang đột ngột im lặng. Ông bỏ chiếc radio xuống, con mắt còn lại mở to, nhìn thẳng vào Lâm. Trong khoảnh khắc đó, Lâm thấy một cái gì đó rất khác ở người đàn ông bụng phệ này – một luồng uy áp mà chỉ những kẻ từng đứng trên đỉnh cao mới có.

– Mày biết tại sao mắt tao bị hỏng không? – Ông Quang hỏi, giọng trầm xuống.

Lâm lắc đầu. Ở cái hẻm này, người ta đồn đủ thứ: người bảo ông bị giang hồ thanh toán, người bảo ông bị tai nạn lao động.

– Mười lăm năm trước, tao cũng giống mày. Một thằng nhóc lớn lên từ sân xi măng, coi bóng rổ là công cụ để kiếm tiền. Tao bất bại ở mọi kèo độ từ Sài Gòn ra đến Vũng Tàu. Cho đến khi tao gặp cha của thằng Bảo – Trịnh Gia Uy.

Lâm khựng lại. Cha của Bảo?

– Lão Uy lúc đó là ngôi sao của đội tuyển thành phố. Lão thách tao một trận "kèo máu". Nếu tao thắng, lão bỏ bóng rổ. Nếu tao thua, tao phải làm "con chim mồi" để lão dàn xếp tỷ số. Tao kiêu ngạo, tao nghĩ mình lỳ hơn lão. Nhưng tao đã nhầm.

Ông Quang rít một hơi thuốc lào thật sâu, làn khói trắng bao phủ lấy gương mặt đầy vết sẹo: – Trận đấu đó diễn ra ở một cái kho lạnh bỏ hoang. Tao dẫn trước lão suốt cả trận bằng những tiểu xảo bẩn nhất mà tao có. Nhưng đến giây cuối cùng, khi tao định thực hiện một cú lên rổ, tao bị một gã đàn em của lão đứng dưới sân dùng cây sắt đập thẳng vào mặt. Tao ngất lịm, tỉnh dậy thì một con mắt đã vĩnh viễn mù lòa. Kết quả? Tao thua vì không thể thi đấu tiếp, và lão Uy thắng, danh chính ngôn thuận bước vào con đường chuyên nghiệp với cái mác "anh hùng".

Lâm nghe tim mình đập thình thịch. Anh không ngờ đằng sau cái vẻ bề ngoài lôi thôi kia lại là một quá khứ đầy máu và nước mắt như vậy.

– Tao kể mày nghe chuyện này không phải để mày đi trả thù. – Ông Quang nhìn Lâm – Tao kể để mày hiểu: Trên sân bóng chính quy, luật pháp bảo vệ kẻ mạnh có tiền. Mày muốn thắng tụi nó, mày không thể chỉ dùng "bẩn". Mày phải dùng "quái".

– Quái? – Lâm nhíu mày.

– Phải. Biến những tiểu xảo đường phố của mày thành chiến thuật hợp lệ. Biến sự lỳ lợm của mày thành sức mạnh tinh thần mà tụi nó không bao giờ có được. Ngày mai, tao sẽ không dạy mày ném bóng. Tao sẽ dạy mày cách "nhìn" sân bóng qua con mắt của một kẻ săn mồi.

Ông Quang đứng dậy, quăng một túi ni lông nhỏ lên bàn cho Lâm. Trong đó là một túi chườm đá và vài miếng băng gạc xịn.

– Về lo cho bà đi. Và nhớ kỹ, năm mươi triệu đó không chỉ là tiền thuốc. Nó là cái giá để mày đứng thẳng lưng trước cha con nhà Trịnh Gia Bảo. Đừng để đôi giày rách của mày làm nhụt chí cái đầu của một con sói.

Lâm cầm lấy túi đá, nhìn theo dáng đi khập khiễng của ông Quang đi sâu vào trong quán. Anh chợt nhận ra, bóng rổ không đơn giản chỉ là đưa quả bóng vào rổ sắt. Nó là một cuộc chiến của những bóng ma quá khứ và những khát vọng đổi đời.

Khi Lâm bước ra khỏi hẻm, trời đã tối hẳn. Đèn đường vàng vọt hắt bóng anh dài dằng dặc trên mặt đường nhựa. Lâm đưa tay sờ vào vết thương trên mặt, cảm giác đau rát vẫn còn đó, nhưng trong lòng anh đã bắt đầu nhen nhóm một ngọn lửa khác. Một ngọn lửa không phải để đốt cháy đối thủ, mà để sưởi ấm cho niềm tin đang dần nguội lạnh của chính mình.

Ngày mai, anh sẽ không còn là Lâm "Bẩn" chỉ biết húc người. Anh sẽ bắt đầu học cách trở thành một con Sói thực thụ – kẻ biết chờ đợi trong bóng tối để tung ra cú đớp quyết định.