MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Rổ "Chợ Lớn"Chương 6: "ĐÔI TAY MÀY BẨN QUÁ, LÂM Ạ!"

Bóng Rổ "Chợ Lớn"

Chương 6: "ĐÔI TAY MÀY BẨN QUÁ, LÂM Ạ!"

1,202 từ · ~7 phút đọc

Mưa Sài Gòn dội xuống mái tôn quán cà phê vợt rào rào, át cả tiếng radio của ông Quang. Lâm ngồi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những kẽ móng tay dính bụi xi măng đen kịt, lòng bàn tay chai sần và đầy vết xước nhỏ do những lần va chạm trên mặt sân nhám.

Ông Quang đẩy một thau nước ấm pha muối loãng về phía Lâm, giọng lạnh nhạt: – Ngâm tay vào đi. Đôi tay mày bẩn quá, Lâm ạ.

Lâm khựng lại, đôi mắt sói nheo lên đầy cảnh giác: – Chú chê tôi dơ à?

– Không phải cái dơ của bụi đất. – Ông Quang rít một hơi thuốc, khói trắng bay mù mịt – Mà là cái dơ của thói quen. Mày cầm trái bóng mà trong đầu chỉ nghĩ đến việc móc túi đối phương, nghĩ đến việc dùng cùi chỏ hích vào sườn người ta. Đôi tay mày không phải để chơi bóng, mà là để hành hung quả bóng.

Lâm im lặng, chậm chạp thả đôi tay vào thau nước. Cảm giác xót buốt từ những vết thương hở khiến anh nhíu mày, nhưng anh không rút tay ra.

– Ngày mai, thay vì ra sân tập ném, mày ra đây phụ quán với tao. – Ông Quang đột ngột ra lệnh.

– Chú đùa à? Tôi cần tập để thắng thằng Bảo, chứ không phải đi bưng cà phê! – Lâm đứng phắt dậy, nước trong thau bắn tung tóe.

– Mày muốn thắng nó bằng cái gì? – Ông Quang quát lớn, con mắt mù giật giật – Bằng đôi giày dán băng keo hay bằng cái đầu nóng như hòn than của mày? Muốn thắng một cỗ máy, mày phải học cách điều khiển nhịp điệu. Đi bưng cà phê cho tao!

Suốt cả buổi sáng hôm sau, Lâm bị ông Quang bắt bưng những ly cà phê vợt nóng hổi trên chiếc khay nhựa cũ kỹ, len lỏi qua những bàn cờ tướng đông nghịt người trong hẻm. Điều quái đản là ông Quang bắt anh phải bưng bằng một tay, và trên khay không bao giờ được thiếu một ly trà đá đầy tràn.

– Đừng để nước trà sánh ra ngoài. Một giọt rơi xuống là một vòng chạy quanh sân chung cư tối nay. – Tiếng ông Quang oang oang từ phía sau.

Ban đầu, Lâm làm đổ liên tục. Những gã xe ôm, những đại ca xăm trổ ngồi đánh cờ chửi bới um sùm khi nước trà văng vào áo. Lâm nghiến răng, kìm nén bản năng muốn vung nắm đấm. Anh bắt đầu quan sát. Anh nhận ra nếu anh di chuyển theo đường thẳng, anh sẽ đâm vào người ta. Anh phải học cách luồn lách, cách xoay hông, cách giữ thăng bằng cho chiếc khay ngay cả khi có người vô tình hích phải.

Đến trưa, Diệp Linh xuất hiện. Cô đứng ở đầu hẻm, nhìn Lâm đang mồ hôi nhễ nhại bưng khay cà phê đi giữa đám đông với một bộ dạng cực kỳ tập trung. Cô không cười, trái lại, ánh mắt cô hiện lên sự nể phục ngầm.

– Anh nhạy bén hơn em tưởng đấy, Lâm "Sói". – Linh bước lại gần, chìa ra một chai nước suối lạnh.

Lâm dừng lại, hơi thở dồn dập, bàn tay vẫn giữ chiếc khay thăng bằng tuyệt đối: – Chú Quang điên rồi. Đây mà là tập bóng rổ sao?

Linh nhìn vào đôi bàn tay đang đỏ ửng vì nóng của anh, giọng dịu lại: – Anh không nhận ra sao? Cách anh né những người trong hẻm chính là cách anh lách qua các hậu vệ trên sân. Và cách anh giữ chiếc khay không đổ chính là cách anh kiểm soát trọng tâm khi nhồi bóng. Chú Quang không dạy anh kỹ thuật, chú đang dạy anh "cảm giác".

Lâm nhìn xuống chiếc khay. Đúng lúc đó, một đứa trẻ con lao sầm vào người anh. Theo bản năng, Lâm không hề cứng đờ người lại. Anh xoay nhẹ cổ tay, hạ thấp trọng tâm và dùng hông đỡ lấy đứa bé trong khi tay kia vẫn giữ chiếc khay đứng im lìm. Không một giọt nước trà nào sánh ra.

Lâm ngẩn người. Đó chính là cảm giác của "Cú tì vai Chợ Lớn", nhưng lần này nó mềm mại và chủ động hơn nhiều.

– Sạch rồi đấy. – Ông Quang từ trong quán bước ra, nhìn vào chiếc khay rồi nhìn vào đôi mắt đang sáng lên của Lâm – Đôi tay mày bắt đầu biết nghe lời cái đầu rồi.

Đúng lúc đó, một chiếc xe phân phối lớn rú ga ầm ĩ dừng lại đầu hẻm. A Phong "Đại ca" bước xuống, theo sau là hai gã đàn em mặt mày bặm trợn. Hắn nhìn quanh khu hẻm nghèo nàn bằng vẻ ghê tởm, rồi dừng mắt lại nơi Lâm.

– Lâm "Sói", mày bưng bê chuyên nghiệp quá nhỉ? – A Phong cười nhạt, rút một xấp tiền dày cộp ra vỗ vỗ vào lòng bàn tay – Có kèo mới cho mày đây. Tối nay, sân nhà thi đấu Thành phố. Một trận duy nhất, tiền thưởng gấp đôi tiền thuốc của bà mày. Mày chỉ cần làm một việc: "nằm" ở hiệp cuối.

Không khí trong hẻm chợt lạnh ngắt. Những người lao động nghèo tản ra xa. Lâm siết chặt chiếc khay nhựa, ánh mắt sói trở lại, lạnh lùng và tàn nhẫn.

– Tôi không nhận kèo của ông nữa. – Lâm gằn giọng.

A Phong nheo mắt, nụ cười biến mất: – Mày nói cái gì? Mày tưởng mày vào đội của ông già mù này là mày thành người tử tế à? Đừng quên, tiền nhà, tiền thuốc, tiền giày của mày đều từ túi tao mà ra.

– Tôi sẽ trả đủ. Bằng tiền thưởng của giải Vua Đường Phố. – Lâm bước lên một bước, đối diện trực tiếp với A Phong.

– Giải đó? Mày thắng được thằng con trai lão Uy sao? – A Phong cười lớn – Đừng để tao phải dùng biện pháp mạnh với bà nội mày, Lâm ạ. Suy nghĩ cho kỹ đi.

A Phong quay xe bỏ đi, để lại một làn khói khét lẹt và sự đe dọa nặng nề bao trùm. Lâm đứng đó, đôi tay run lên vì giận dữ. Anh nhìn xuống thau nước muối đã nguội lạnh.

Linh bước tới, đặt tay lên vai anh: – Đừng sợ, Lâm. Chúng ta sẽ thắng.

Lâm gạt tay Linh ra, anh nhặt quả bóng cũ lên, đập mạnh xuống mặt đường nhựa. Bùm! Tiếng động vang vọng như một lời tuyên chiến. Anh nhận ra, con đường rửa sạch đôi tay không hề dễ dàng như việc ngâm chúng vào thau nước ấm. Nó đòi hỏi anh phải bước qua xác của những bóng ma quá khứ.

– Chú Quang... – Lâm quay lại, giọng khàn đặc – Tối nay tập thêm cho tôi. Tôi muốn học cú ném mà không ai có thể block được.

Ông Quang mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: – Được. Nhưng chuẩn bị tinh thần đi, vì từ giờ, đôi tay mày sẽ không còn được nghỉ ngơi đâu.