Đêm Chợ Lớn đặc quánh mùi khói xe và vị ẩm mốc bốc lên từ những bức tường vôi vữa cũ kỹ. Lâm đứng một mình dưới cột rổ sắt rỉ sét của sân chung cư X. Ánh đèn cao áp vàng vọt hắt xuống, kéo cái bóng của anh dài ngoằng, đổ gục trên mặt sân xi măng đầy những vết nứt toác như mạng nhện.
Trong đầu anh, lời đe dọa của A Phong cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc lỗi: "Đừng để tao phải dùng biện pháp mạnh với bà nội mày."
Lâm đập bóng. Bộp. Bộp. Bộp. Tiếng bóng chạm sàn khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu chung cư đã tắt đèn gần hết. Anh đang tập cú ném "không quỹ đạo" mà ông Quang nhắc tới, nhưng tâm trí anh lại đang trôi về xấp tiền dày cộp trong túi áo của gã trùm cá cược.
Năm mươi triệu tiền thưởng từ giải đấu của ông Quang là một lời hứa xa vời. Còn tiền của A Phong là thực tại. Nó là những lọ thuốc ngoại đắt tiền cho cơn hen suyễn của bà, là tiền điện nước đang nợ ba tháng, là một đôi giày mới không cần phải dán băng keo mỗi sáng.
– Đêm hôm không ngủ, định phá làng phá xóm hả?
Một giọng nói thanh mảnh vang lên từ phía hàng rào lưới sắt. Diệp Linh bước vào sân, tay bưng hai túi sương sa hột lựu còn nghi ngút hơi đá lạnh. Cô không mặc đồ thể thao như mọi khi mà chỉ diện chiếc áo thun đơn giản, trông dịu dàng hơn hẳn dưới ánh đèn vàng.
Lâm không dừng tay, anh tung một cú ném. Quả bóng bay đi với một tư thế vặn vẹo, đập vào vành rổ rồi văng ra ngoài.
– Tâm không tịnh, ném tới sáng cũng không vào đâu. – Linh đặt túi chè xuống ghế đá, thản nhiên ngồi quan sát – A Phong lại tìm anh đúng không?
Lâm khựng lại, quả bóng lăn lóc về phía bóng tối. Anh thở hắt ra, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống cằm: – Cô biết rồi còn hỏi làm gì. Hắn không nói đùa đâu. Hắn biết nhà tôi, biết bà tôi thường đi chợ lúc mấy giờ.
Linh đứng dậy, nhặt quả bóng đưa lại cho Lâm. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy kiên định: – Anh chơi bóng vì cái gì, Lâm? Vì tiền thuốc cho bà, tôi hiểu. Nhưng nếu anh nhận tiền của hắn để "nằm", anh đang giết chết thứ duy nhất khiến anh khác biệt với đám bụi đời ngoài kia.
Lâm cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng: – Khác biệt? Cô nhìn cái sân này đi Linh. Rổ sắt rỉ sét, lưới không có, mặt sân thì nát. Ở đây không có vinh quang, chỉ có sinh tồn. Tôi không phải thiếu gia như thằng Bảo để mà nói chuyện đam mê hay tinh thần thể thao. Với tôi, rổ là đích, nhưng tiền mới là luật.
Keng!
Lâm giật phắt bóng từ tay Linh, nhảy lên tung một cú ném đầy giận dữ. Quả bóng đập mạnh vào vành sắt tạo nên một âm thanh chói tai, rền rĩ trong đêm vắng.
– Nghe thấy không? – Lâm chỉ tay lên cái rổ đang rung bần bật – Tiếng rổ sắt kêu đấy. Nó không êm ái như sân gỗ của các người đâu. Nó khô khốc, đau đớn như cuộc đời tôi vậy. Khi cái rổ này rung lên, nó không báo hiệu vinh quang, nó báo hiệu tôi có thêm một bữa cơm hay không thôi.
Linh im lặng. Cô bước lại gần cái rổ, đưa tay chạm vào những vết rỉ sét thô ráp. – Ba tôi nói, âm thanh đó là nhịp tim của Chợ Lớn. Anh có thể ném vì tiền, nhưng trái bóng không biết nói dối. Anh nhìn tay mình đi.
Lâm cúi xuống. Đôi bàn tay vừa được ngâm nước muối sáng nay lại bắt đầu rướm máu ở những kẽ chai.
– Nếu anh thực sự chỉ vì tiền, anh đã không tập đến mức tay chảy máu thế này. – Linh nói nhỏ nhưng đanh thép – Anh đang sợ. Không phải sợ A Phong, mà sợ rằng nếu mình thực sự chơi tử tế, mình vẫn sẽ thua. Anh dùng tiểu xảo, dùng cá cược để làm lớp vỏ bọc cho sự tổn thương của mình.
Lâm khựng người. Những lời của Linh như một mũi kim đâm trúng tử huyệt. Anh quay mặt đi, không muốn cô thấy đôi mắt mình đang dao động.
– Ăn chè đi rồi về ngủ. – Linh đẩy túi sương sa về phía anh – Mai ông Quang bắt đầu dạy bài "Nhãn thuật". Nếu anh còn giữ cái tâm thế "nằm kèo" này, ông ấy sẽ đuổi anh khỏi sân ngay lập tức đấy.
Linh bỏ đi, để lại túi chè lạnh ngắt trên ghế đá. Lâm đứng đó một mình, hơi lạnh của sương sa hòa lẫn với cái nóng hầm hập của nhựa đường bốc lên sau cơn mưa. Anh cầm túi chè lên, vị ngọt thanh của đường phèn thấm vào lưỡi, nhưng lòng anh vẫn đắng ngắt.
Lâm nhìn lên căn hộ chung cư cũ nát ở tầng 4, nơi ánh đèn vàng hiu hắt của bà vẫn đang đợi anh. Anh chợt nhận ra, A Phong không chỉ muốn anh bán độ một trận đấu, hắn muốn anh bán đi linh hồn của "Sói Chợ Lớn".
Anh cầm quả bóng lên, lần này không đập mạnh nữa. Anh nhắm mắt lại, hồi tưởng về nhịp điệu của những ly cà phê trên khay nhựa sáng nay. Một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm. Lâm từ từ mở mắt, đôi đồng tử co lại, tập trung vào điểm chính giữa của vành rổ rỉ sét.
Anh bật nhảy. Không gồng mình, không giận dữ.
Phập.
Quả bóng rơi xuyên qua vòng sắt, rơi xuống đất với một nhịp nảy nhẹ nhàng. Lần đầu tiên trong đời, Lâm thấy cái rổ sắt rung lên không phải vì một cú va đập đầy thù hận, mà vì một sự thăng hoa vô hình.
– Tiền là luật... nhưng rổ là định mệnh. – Lâm thì thầm.
Đêm đó, Lâm về nhà, lặng lẽ nằm xuống cạnh bà nội. Anh biết, trận chiến thực sự không nằm ở giải đấu sắp tới, mà nằm ở ngay sáng mai, khi anh phải đối mặt với gương mặt khinh khỉnh của Bảo và sự khắc nghiệt của ông Quang. Nhưng ít nhất, tối nay, "Sói" đã tìm thấy một lối đi khác giữa mê cung của những kèo máu.