Bốn giờ rưỡi sáng. Quận 5 chưa kịp thức giấc, bầu trời vẫn là một mảnh xanh đen thăm thẳm. Chỉ có tiếng chổi tre quét đường xào xạc và tiếng lọc cọc của những xe hủ tiếu gõ sớm. Tại sân chung cư X, hai bóng người đứng đối diện nhau dưới ánh đèn cao áp vàng vọt, mờ ảo như những bóng ma.
Hùng "Gấu" mặc chiếc áo thun cũ rách nách, đứng lặng thinh. Gã nhìn cái rổ sắt rỉ sét, nhìn mặt sân xi măng lồi lõm với vẻ mặt không thể tin nổi.
– Cậu bắt tôi tập ở cái "chuồng gà" này à? – Hùng gầm gừ, giọng đặc quánh vì thiếu ngủ.
Lâm không đáp, anh đang hì hục dán lại lớp băng keo mới lên mũi chiếc giày Thượng Đình. Xong xuôi, anh đứng bật dậy, ném quả bóng về phía Hùng: – Ở đây không có máy lạnh, không có sàn gỗ. Chỉ có nhựa đường và máu. Anh sợ bẩn thì về vác gạo tiếp đi.
Hùng bắt lấy bóng. Cảm giác thô ráp của lớp da cũ chạm vào lòng bàn tay khiến gã hơi run lên. Ngay lúc đó, ông Quang "Mù" thong thả dắt chiếc xe đạp điện vào sân, trên tay là một xô nhựa đựng đầy... đá lạnh và những quả bóng tennis.
– Chào buổi sáng, lũ chuột cống. – Ông Quang cười hì hì, con mắt hỏng giật giật – Hôm nay chúng ta không tập ném. Chúng ta tập "sống sót".
Ông Quang bắt Hùng đứng dưới rổ, hai tay giơ cao. Nhiệm vụ của gã là phải giữ vững vị trí trong khi Lâm – với toàn bộ sức nặng và sự lỳ lợm – lao vào tấn công liên tục. Nhưng có một điều kiện oái oăm: Hùng không được dùng tay đẩy, còn Lâm thì được phép dùng mọi tiểu xảo đường phố mà anh có.
– Bắt đầu! – Ông Quang hô lớn.
Lâm lao lên như một con sói đói. Anh không dùng vai húc trực diện mà dùng kỹ thuật "chiếm không gian" của Linh. Anh lách vào nách Hùng, dùng cùi chỏ tì nhẹ vào sườn gã, rồi bất ngờ dẫm lên mũi chân gã khổng lồ.
Hùng đau điếng, gầm lên một tiếng định vung tay đấm, nhưng tiếng quát của ông Quang đã chặn lại: – Tay đâu? Đấm người là bị đuổi! Mày là trung phong, mày là bức tường, chứ không phải gã đồ tể!
Hùng nghiến răng chịu đựng. Gã nhận ra tập bóng với Lâm còn mệt hơn vác gạo ở Bình Tây. Lâm không chơi theo luật, anh chơi theo bản năng sinh tồn. Anh lách qua khe hở nhỏ nhất, tận dụng từng centimet trên mặt sân để làm khó Hùng.
– Nhìn kìa, Hùng! – Linh đứng bên lề sân, tay bấm đồng hồ, hét lên – Anh đang quá cứng nhắc. Hãy dùng sức nặng của mình như cách anh giữ bao gạo trên vai. Đừng chống lại nó, hãy nương theo nó!
Buổi tập kéo dài đến khi ánh mặt trời đầu tiên len lỏi qua các khe nhà cao tầng. Mồ hôi của Lâm và Hùng trộn lẫn với bụi xi măng, bốc lên một mùi nồng nặc.
– Nghỉ năm phút. – Ông Quang ra lệnh – Lâm, ra ném phạt.
Lâm lảo đảo bước ra vạch ném. Tay anh run bần bật vì mỏi. Ngay khi anh vừa đưa bóng lên, ông Quang bất ngờ ném một quả bóng tennis trúng ngay mạn sườn anh.
– Á! Chú làm cái gì vậy? – Lâm suýt ngã.
– Ở giải "Vua Đường Phố", khán giả sẽ ném chai nước vào mày, đối thủ sẽ chửi vào mặt mày, thậm chí bọn đàn em của A Phong sẽ cầm dao đứng ngay sau rổ. – Ông Quang lạnh lùng nói – Nếu mày không ném vào được trong sự hỗn loạn, thì đừng bao giờ ném. Tiếp tục!
Lâm nghiến răng. Anh đứng dậy, nhắm mắt lại trong một giây. Anh gạt bỏ tiếng còi xe, gạt bỏ cái đau ở sườn, chỉ còn anh, quả bóng và cái vành rổ rỉ sét. Anh tung người. Quả bóng bay đi theo góc 45 độ mà Linh đã dạy.
Keng! Phập!
Bóng lọt rổ. Hùng "Gấu" đứng bên cạnh, nhìn Lâm với một ánh mắt khác hẳn. Gã thấy ở thằng nhóc này một sự điên rồ mà gã từng có trước khi bị cuộc đời quật ngã.
– Được rồi. – Hùng lầm bầm, tự nhặt quả bóng lên – Đến lượt tôi. Dạy tôi cách chiếm không gian mà không bị thổi phạt đi.
Dưới ánh bình minh vàng vọt, hai kẻ bất hảo bắt đầu chuyền bóng cho nhau. Một gã cao lớn, một kẻ thấp bé, bóng của họ quện vào nhau trên mặt sân xi măng. Không có tiếng vỗ tay của khán giả, chỉ có tiếng bóng đập sàn và tiếng thở dốc nặng nề.
Linh đứng nhìn từ xa, cô khẽ mỉm cười và gạch một dấu cộng vào bản kế hoạch trên laptop. Đội bóng của "những kẻ bị từ chối" đã bắt đầu tìm thấy nhịp điệu đầu tiên.
Nhưng ở góc sân tối tăm phía dưới gầm cầu thang chung cư, một bóng người mặc áo khoác đen đang lặng lẽ quan sát tất cả qua ống kính điện thoại. Hắn bấm nút gửi clip, rồi biến mất vào dòng người đang bắt đầu đông đúc của phố thị.
Hồi chuông báo động của sự nguy hiểm đã bắt đầu rung lên, nhưng trên sân, Lâm và Hùng vẫn đang mải miết đuổi theo trái bóng cam, thứ vinh quang duy nhất mà họ còn có thể bám víu.