Khu vực kho gạo Bình Tây vào giờ tan tầm là một mớ hỗn độn của tiếng còi xe tải, mùi bụi cám nồng nặc và những tấm lưng trần bóng loáng mồ hôi. Lâm dắt chiếc xe cà tàng đi sau Linh, đôi mắt "Sói" không ngừng quan sát những gã cửu vạn đang vác trên vai hai ba bao gạo nặng trĩu.
– Kia kìa. – Linh khẽ hất hàm về phía góc kho số 4.
Lâm khựng lại. Giữa đám đông xô bồ, một gã thanh niên cao sừng sững như một tòa tháp di động đang lừng lững bước đi. Hùng "Gấu" cao gần hai mét, bờ vai rộng đến mức cảm giác như gã có thể chắn hết cả lối đi hẹp của kho bãi. Gã vác hai bao gạo loại 50kg trên mỗi vai một cách nhẹ tênh, gương mặt lầm lì, hốc hác và phủ một lớp bụi trắng xóa của cám gạo.
– Nhìn kìa, đôi tay đó... – Lâm lẩm bẩm.
Đôi bàn tay của Hùng to đến mức dị hợm, các khớp xương gồ ghề, sần sùi. Đó không phải đôi tay để bốc vác, đó là đôi tay sinh ra để thống trị khu vực dưới rổ.
Lâm tiến lại gần khi Hùng vừa quăng những bao gạo xuống sàn xe tải. Tiếng bịch nặng nề khô khốc vang lên.
– Hùng "Gấu"? – Lâm hỏi, giọng lạnh lùng đặc trưng của dân Chợ Lớn.
Gã khổng lồ quay lại, nhìn Lâm bằng ánh mắt đờ đẫn, mệt mỏi. Gã không trả lời, chỉ với tay lấy bình nước nhựa cáu bẩn treo trên cột, tu một hơi dài.
– Tụi tôi đến từ sân chung cư X. Muốn mời anh tham gia giải "Vua Đường Phố". – Linh bước lên, chìa ra bản kế hoạch.
Vừa nghe đến hai chữ "bóng rổ", đôi mắt của Hùng chợt co rút lại. Gã vặn nắp bình nước, giọng khàn đặc: – Đi chỗ khác chơi đi nhóc. Tôi hết thời rồi. Giờ tôi chỉ biết vác gạo, không biết ném bóng.
– Một trung phong từng làm mưa làm gió ở giải trẻ, chỉ vì một cú đấm vào mặt trọng tài mà chấp nhận đi bốc vác cả đời sao? – Lâm khích tướng, bước lên chắn ngay trước mặt Hùng.
Hùng cúi xuống nhìn Lâm. Khoảng cách chiều cao khiến Lâm trông như một đứa trẻ trước mặt gã khổng lồ, nhưng ánh mắt "Sói" của Lâm không hề chùn bước. Hùng cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu: – Đấm trọng tài? Không, tôi đấm cái sự thối nát của cái giải đấu đó. Cậu biết cảm giác khi mình cố gắng đổ máu trên sân nhưng kết quả đã được ghi sẵn trên tờ giấy trong túi áo trọng tài không?
Lâm im lặng. Anh hiểu cảm giác đó hơn ai hết. Sự bất công là thứ đặc sản của những kẻ nghèo khổ sống trong hẻm nhỏ.
– Trận này khác. – Lâm lấy quả bóng rổ cũ kỹ ra khỏi túi, đập mạnh xuống nền bê tông đầy bụi cám – Giải đường phố không có dàn xếp. Chỉ có máu, mồ hôi và sự sòng phẳng. Anh không cần lo về trọng tài, vì ở Chợ Lớn, ai mạnh người đó là luật.
– Cậu thì biết gì về sức mạnh? – Hùng gầm lên, bất ngờ vung cánh tay hộ pháp gạt phắt quả bóng ra xa.
Quả bóng bay vèo qua đầu đám cửu vạn, đập trúng vào một chồng pallet gỗ phát ra tiếng động lớn. Không khí trong kho gạo chợt khựng lại. Những gã bốc vác khác bắt đầu vây quanh, xì xào bàn tán.
– Nếu tôi thắng anh một kèo nhồi bóng, anh đi với tôi. – Lâm ra điều kiện, ánh mắt sắc lẹm.
Hùng nhìn Lâm như nhìn một kẻ điên: – Nhóc con, cậu cao chưa đến nách tôi. Cậu muốn thắng tôi bằng cái gì?
– Bằng cái này. – Lâm chỉ vào đầu mình – Và bằng sự lỳ lợm của một thằng không còn gì để mất.
Lâm nhặt quả bóng lại, đứng vào vị trí. Sân bóng lúc này là khoảng trống chật hẹp giữa những bao gạo cao ngất ngưỡng. Không có rổ, mục tiêu chỉ là nhồi bóng qua mặt đối phương và chạm tay vào chiếc cột sắt phía sau.
Trận đấu bắt đầu. Hùng "Gấu" dù đã lâu không chạm bóng nhưng bản năng trung phong vẫn còn đó. Gã dùng sải tay dài dằng dặc và cơ thể đồ sộ như một bức tường di động, ép Lâm vào góc kho. Lâm cảm thấy như mình đang va vào một khối đá tảng.
"Cú tì vai Chợ Lớn" được Lâm tung ra, nhưng lần này anh không húc thẳng. Anh dùng kỹ thuật "thăng bằng khay trà" vừa học được từ ông Quang, lướt qua người Hùng như một con lươn. Hùng sững sờ, gã không ngờ một thằng nhóc nhỏ con lại có trọng tâm thấp và vững đến thế.
Lâm dùng "Nhãn thuật vỉa hè", quan sát bước chân vụng về của Hùng trên nền sàn đầy bụi cám trơn trượt. Ngay khi Hùng định vung tay block, Lâm bất ngờ hạ thấp người, nhồi bóng luồn qua hai chân gã khổng lồ (Nutmeg) rồi xoay người chạm tay vào cột sắt.
Cả kho gạo im phăng phắc. Tiếng thở dốc của Lâm vang lên giữa không gian đầy bụi.
Hùng đứng ngây người. Đôi bàn tay to lớn của gã run run. Đã bao lâu rồi gã mới lại thấy cảm giác quả bóng lướt qua da thịt mình? Đã bao lâu rồi cái cảm giác bị khuất phục trên sân đấu khiến gã thấy mình còn sống?
Lâm đứng thẳng dậy, nhìn Hùng: – Anh không vác gạo cả đời được đâu Hùng. Sức mạnh đó, đôi tay đó... Chợ Lớn cần một người như anh để dạy cho đám thiếu gia kia biết thế nào là "đất có thổ công".
Hùng nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn vì bao gạo, rồi nhìn sang Linh đang đứng chờ với bộ hồ sơ. Gã thở dài, một hơi thở dài mang theo bao uất ức bấy lâu nay.
– Tiền thưởng đủ để tôi trả nợ tiền phòng trọ chứ? – Hùng hỏi, giọng đã mềm đi.
– Nếu thắng, anh có thể mua cả cái xe tải này để chở gạo thay vì vác nó trên lưng. – Lâm trả lời sòng phẳng.
Gã khổng lồ im lặng một hồi lâu, rồi chậm chạp gật đầu.
Linh mỉm cười, vội vàng ghi tên "Hùng 'Gấu'" vào danh sách đội bóng. Vậy là mảnh ghép thứ ba đã lộ diện. Một đội hình kỳ dị nhất lịch sử bóng rổ Sài Gòn đang dần lộ diện: Một gã hậu vệ thấp bé đầy tiểu xảo, một trung phong bị cấm thi đấu có sức mạnh của quái vật, và một ông thầy mù ngồi quán cà phê vợt.
Khi ba người rời khỏi kho gạo, ánh đèn đường đã bắt đầu lên. Lâm nhìn sang Hùng, rồi nhìn quả bóng trong tay. Anh chợt nhận ra, bóng rổ đường phố không chỉ là trò chơi của một cá nhân đơn độc. Nó là nơi những kẻ bị xã hội từ chối tìm thấy nhau, để cùng tạo nên một nhịp đập chung giữa lòng thành phố náo nhiệt.
– Ngày mai, 5 giờ sáng tại sân Chung cư X. Đừng đến muộn. – Lâm nói rồi rồ máy xe.
Hùng không đáp, chỉ khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt gã đã không còn đờ đẫn như lúc trước. Một tia lửa nhỏ đã bắt đầu nhen nhóm trong đống tro tàn của gã trung phong hết thời.