Thành phố Hải Châu, cuối thu. Gió biển mang theo hơi lạnh ẩm ướt lùa vào khung cửa sổ của Sở Công an. Không khí trong phòng họp đặc quánh mùi cà phê nguội và sự căng thẳng. Vụ án "Ký Ức Cắt Xén" đã kéo dài suốt một tháng, nạn nhân là một luật sư nổi tiếng, bị sát hại trong căn hộ cao cấp của mình với vết thương lạnh lùng, dứt khoát—một phương thức hành động thách thức mọi kinh nghiệm điều tra.
Kỷ Lăng—Đội trưởng Đội Đặc Nhiệm Hình Sự, người được mệnh danh là "Sát thủ không cảm xúc" của lực lượng cảnh sát Hải Châu—đứng trước màn hình chiếu, chiếc áo sơ mi đen được là phẳng phiu dưới áo vest khiến vóc dáng anh càng thêm uy vũ. Gương mặt anh tuấn, lạnh lùng như tượng tạc, chỉ có đôi mắt sâu thẳm, sắc như đại bàng, là lộ rõ sự tập trung cao độ.
"Chúng ta đã loại trừ động cơ tình cảm và tài chính. Vết cắt trên mạch cảnh và xương đòn của nạn nhân cho thấy không chỉ là một hành động giết người, mà là một hành vi phẫu thuật, chính xác đến từng lớp cơ," Kỷ Lăng cất giọng trầm lạnh, mang theo một lực áp chế vô hình. "Hung thủ sở hữu trình độ giải phẫu học cao cấp, có khả năng thực hiện hành động này dưới áp lực lớn. Chúng ta cần một chuyên gia có đủ trình độ để phân tích kỹ thuật của lưỡi dao."
Trần Hạo, đội phó, cau mày lo lắng: "Chúng ta đã liên hệ với các viện pháp y hàng đầu, Đội trưởng. Không ai dám khẳng định đây là kỹ thuật phẫu thuật, họ chỉ gọi đó là sự tàn bạo..."
"Không đủ," Kỷ Lăng cắt ngang, ánh mắt anh lóe lên sự kiên quyết. "Chúng ta không cần phỏng đoán. Chúng ta cần sự thật không thể chối cãi từ góc độ y học."
Kỷ Lăng đưa tay lấy một tập hồ sơ mới. Trên đó là ảnh của một người phụ nữ. Áo blouse trắng, tóc búi cao gọn gàng, gọng kính titan mỏng manh, che đi một phần ánh mắt. Cô có vẻ ngoài điềm tĩnh, thanh lịch, nhưng ẩn sâu là một sự kiên định không dễ lay chuyển.
"Mời Ôn Nhuận," Kỷ Lăng tuyên bố. "Bác sĩ Pháp y và chuyên gia Phẫu thuật Giải phẫu học tại Bệnh viện Trung ương Hải Châu. Năm năm trước, cô ấy đã từ bỏ cơ hội nghiên cứu ở nước ngoài để về đây. Cô ấy là người duy nhất tôi tin tưởng có thể 'đọc' được ý đồ của hung thủ qua vết thương."
Trần Hạo kinh ngạc: "Ôn Nhuận? Cô ấy nổi tiếng là một khối băng, không bao giờ can thiệp vào các vụ án ngoài phạm vi phòng thí nghiệm. Hơn nữa, cô ấy... có quá khứ liên quan đến vụ án Tông Tộc Ngụy mười năm trước, liệu có đáng tin?"
"Quá khứ không phải là yếu tố đánh giá năng lực," Kỷ Lăng đáp, giọng anh càng lạnh hơn, như lưỡi dao chạm vào băng. "Tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả."
Bệnh viện Trung ương Hải Châu, phòng giám định pháp y.
Ôn Nhuận đang đeo găng tay, cúi đầu nghiên cứu một mẫu mô dưới kính hiển vi điện tử. Cô là hiện thân của sự điềm tĩnh và lý trí. Đối với cô, cái chết chỉ là một trạng thái vật lý, và nhiệm vụ của cô là giải mã trạng thái đó bằng khoa học.
Tiếng gõ cửa vang lên. Cô không ngẩng đầu. "Vào đi."
Kỷ Lăng bước vào, mang theo làn gió lạnh và mùi quân phục đặc trưng. Anh đứng lặng lẽ, quan sát cô làm việc. Khác với vẻ vội vàng của những người khác, anh cho phép mình quan sát quá trình trước khi can thiệp.
Ôn Nhuận nhận ra sự hiện diện của anh, người đàn ông này luôn tỏa ra khí chất nguy hiểm và sự kỷ luật đến mức cực đoan. Cô chậm rãi tháo kính hiển vi.
"Đội trưởng Kỷ," Giọng Ôn Nhuận nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không có chút tình cảm. "Tôi đã nói tôi không nhận những vụ án không liên quan đến viện."
"Vụ án này liên quan đến một người đã dùng cơ thể con người như một phòng phẫu thuật," Kỷ Lăng đáp, anh đặt tập hồ sơ lên bàn. "Cô là người duy nhất có khả năng nhận ra 'chữ ký' y học đằng sau vết cắt này."
Ôn Nhuận nhìn tấm ảnh vết thương trong hồ sơ. Đôi mắt cô, vốn luôn điềm tĩnh, khẽ rung động. Cô đưa tay chạm vào vết thương giả định trên ảnh, ngón tay cô dừng lại ở một điểm.
"Vết cắt này..." Cô thốt lên, giọng nói có chút run rẩy hiếm thấy. "Đây là kỹ thuật được gọi là 'Thuật Khóa Mạch'. Nó thường chỉ được sử dụng trong các ca phẫu thuật phức tạp để ngăn ngừa mất máu tối đa. Nó đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, và... sự lạnh lùng."
"Đúng vậy," Kỷ Lăng tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. "Chúng tôi cần cô tham gia vào đội điều tra. Với kiến thức của cô, chúng ta có thể vẽ ra chân dung tâm lý và thói quen của hung thủ."
Ôn Nhuận ngẩng đầu, ánh mắt cô chạm thẳng vào Kỷ Lăng. Sự lạnh lùng của cô đối đầu với sự cương nghị của anh.
"Đội trưởng Kỷ, tôi không hợp tác với cảnh sát. Quá khứ của tôi... không sạch sẽ," cô cảnh báo, giọng cô chứa đựng sự mệt mỏi và giữ kẽ.
"Tôi không quan tâm đến quá khứ của cô, Bác sĩ Ôn," Kỷ Lăng nói, ánh mắt anh cố định. "Tôi chỉ quan tâm đến kẻ đã gây ra tội ác này. Nếu cô không giúp, có lẽ sẽ có nạn nhân thứ hai, thứ ba, với cùng một kỹ thuật mổ xẻ đáng kinh tởm này. Tôi cần kỹ năng của cô, và tôi sẽ bảo vệ cô khỏi mọi rắc rối."
Anh chìa tay ra, một hành động chính thức và đầy sức nặng. "Hợp tác chứ, Bác sĩ Ôn Nhuận?"
Ôn Nhuận nhìn bàn tay anh, bàn tay to lớn, chai sạn, mang theo hơi ấm và sự hứa hẹn về an toàn. Cô biết, một khi đã nắm lấy bàn tay này, cô sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm của người đàn ông này và thế giới của anh. Nhưng, sự chính xác lạnh lùng của vết thương kia đã đánh thức trách nhiệm y đức sâu thẳm trong cô.
Cô chậm rãi đặt tay mình vào tay anh. "Hợp tác. Nhưng tôi chỉ làm việc theo nguyên tắc khoa học của tôi."
Kỷ Lăng siết nhẹ tay cô. Một thỏa thuận không lời đã được lập. Bóng Tối Tinh Khôi vừa bắt đầu.